Thứ Ba, 2 tháng 10, 2018

Bình - THÀ NHƯ ....! -Vần Thơ Bỏ Lại

THÀ NHƯ ....!

Tự tình với tiếng mưa rơi
Giọt va phiến đá tan rồi còn đâu
Ta buồn khảy tiếng cung sầu
Đời vui chưa tỏa bể dâu tuyết quàng

Níu xuân, xuân lại lỡ làng
Vịn hoa, hoa lại rủ tàn tả tơi
Nhìn mưa rỉ giọng ru hời
Thà như ngả đổ qua đời giọt mưa....

Vần Thơ Bỏ Lại
********************
*
Mưa… Mưa… Mưa lại rơi!
Mưa rơi ngoài trời và mưa rền rĩ trong hồn những âm ba thiết thảm, nức nở, nghẹn ngào, vỡ vụn… Mưa dội vào lòng thi nhân VẦN THƠ BỎ LẠI bật ra những thanh âm rã rượi, tàn hoang – để cuối cùng lửng lơ trôi dạt trong niềm phiêu lưu vô định của một tâm hồn đầy chán chường, gãy rụm giữa xa xót muộn phiền của những tiếng THÀ NHƯ…!!! đầy não nùng, thê lương  và nuối tiếc…

Tự tình với tiếng mưa rơi
Giọt va phiến đá tan rồi còn đâu

Thật là mỏng manh cho cuộc sống giữa cõi ta bà đầy nhọc nhằn và khổ lụy này. Thấy rõ ràng đó mà chỉ trong chớp mắt đã tan biến vào cõi hư không, mất hút…

”Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”, huống chi người đang não nề tâm sự mà cảnh mưa  rơi xưa nay đâu thể nào vui! Và thế là cộng hưởng của hai cái  buồn: TÌNH và CẢNH, đã đẩy não trạng  tâm hồn lên chót vót của sơn đỉnh phù du.

Ta buồn khảy tiếng cung sầu
Đời vui chưa tỏa bể dâu tuyết quàng

Ngậm ngùi thương cho thân phận bọt bèo lỡ sinh nhầm thế kỷ, khiến mối u hoài cứ vương vấn, ray rứt  mãi. Mà xưa nay đạo Phật đã tổng kết rồi: “Đời là bể khổ”.  Và tiền bối thi ca cũng đã than vãn lâu rồi: “Vừa sinh ra thì đà khóc chóe? Trần có vui sao chẳng cười khì” (Nguyễn Công Trứ).

Níu xuân, xuân lại lỡ làng
Vịn hoa, hoa lại rủ tàn tả tơi

Như một kẻ sinh bất phùng thời, như một vì sao băng luôn đem đến tai họa khi vừa chạm đến bất cứ thứ gì, cũng đã thử cố sức gượng vui cùng Xuân nhưng Xuân nào chịu đoái hoài mở cánh tình mơ, chạm đền hoa thì hoa tàn, nhụy rửa… Thật bẽ bàng khi mọi thứ đều lỡ làng khi lòng hướng đến. Rồi bơ vơ giữa dòng đời tối tăm, đen kịt, lạc cả hướng lòng, như một kẻ nhỡ tàu, một mình lặng đứng trên sân ga chiều cô đơn và hoang hoải, tự gặm nhấm nỗi xót xa, tê tái và bất hạnh khi tất cả đều vuột khỏi tầm tay một cách lạnh lùng, tàn nhẫn… 

Nhìn mưa rỉ giọng ru hời
Thà như ngả đổ qua đời giọt mưa....

Dẫu vậy người ơi, xin hãy gắng nhóm lên một ánh lửa hy vọng về phía tương lại, để sống hòa hoãn nốt quãng đời còn lại vì đằng nào ta cũng trót được sinh ra giữa cõi đời này rồi, như Nguyễn Tất Nhiên trong Thà Như Giọt Mưa đã gởi gắm: “Có còn hơn không...”.

Vâng, hãy đốt lên – dù chỉ là một que diêm hy vọng – còn hơn cứ ngồi nguyền rủa mãi trong bóng tối khổ lụy và nhọc nhắn!

HANSY



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét