Thứ Ba, 28 tháng 2, 2017

37. HOÀNG DUNG ĐA MƯU TÚC TRÍ TRONG TÌNH YÊU

37.
HOÀNG DUNG
ĐA MƯU TÚC TRÍ TRONG TÌNH YÊU

Nếu bạn đã đọc chuyện Anh hùng xạ điêu, thì không cần phải hỏi Hoàng Dung là ai!. Trong các truyện của Kim Dung , Hòang Dung Quách Tĩnh được xem là một cặp có hạnh phúc, dù tính tình gần như tương phản nhau : Hòang Dung kiến thức uyên bác , tinh thông cầm kỳ thi họa , trò chuyện phong nhã , Quách Tĩnh trung hậu, ngốc nghếch, không biết cách ăn nói. Hòang Dung tinh tế trong khi nấu nướng và thưởng thức món ăn, Quách Tĩnh không sành ăn , bị Hồng thất công chê là: "bò nhai hoa mẩu đơn“ 

Với hai đặc điểm : thông minh và có tài nấu nướng , tiền vô cổ nhân , hậu vô lai giả , Hòang Dung như là một mâu thuẩn của mẩu người phụ nữ lý tưởng. Muốn chinh phục người đàn ông ,trước hết chinh phục cái dạ dày của họ, điều này đối với Hòang Dung không khó. Nhưng phần đông đàn ông không ưa, hay không thích lấy phụ nữ thông minh cơ trí quá. Sự đa mưu túc trí đã trở thành chỗ phá cách của nàng đối với phần đông các ông . Quá dễ để giải thích điều này: Sống với một phụ nữ quá thông minh , các ông dễ cảm thấy bất an, vì không thể che dấu nàng điều gì cả:whistling ! Chỉ có kiểu người trung hậu như Quách Tỉnh , thêm tính rộng lượng , bao dung , là hưởng được hạnh phúc với mẩu người như Hòang Dung.

Các món ăn Hòang Dung nấu đã nổi tiếng đến ngày nay và vẫn được truyền miệng trong dân gian Trung quốc : Canh Hảo cầu , Đậu hủ đào hoa. Đậu hủ đào hoa là món đậu hủ chưng , với cách làm vô cùng tinh tế: Lấy một cái chân giò sấy, dùng công phu Lan hoa phất huyệt thủ khóet hai mươi bốn lỗ hình tròn, vê vào đó hai muơi bốn viên đậu hủ , tẩm gia vị..đem đi chưng. Sau khi chưng xong , dĩ nhiên khi ăn chỉ ăn những viên đậu hủ đã thấm mùi chân giò, còn phần chân giò thì vứt đi. Món ăn này được nàng đặt tên „Hai muơi bốn lổ cầu trăng chiếu sáng“ dựa theo bài thơ của Đổ Mục vịnh cảnh trăng sáng chiếu qua 24 lổ ván của cây cầu ở Dương Châu, một cảnh đẹp nổi danh.

Về sau dân gian gọi món này là Đậu hủ đào hoa . Thứ nhất vì Lan hoa phất huyệt thủ của đảo Đào hoa là then chốn để làm món ăn, thứ hai là ngầm gợi đến gương mặt Hòang Dung như hoa Đào. Người ta cũng ví món ăn này như cuộc đời nàng với Quách Tĩnh. Hòang Dung đã dùng tòan bộ tài trí , cuộc đời nàng để giúp cho Quách Tĩnh lên ngôi cao thủ võ lâm, làm thủ lĩnh thống sóai, vang danh với vai Bắc hiệp. Ra sức nấu ăn để Hồng Thất công truyền dạy Giáng long thập bát chưởng cho Quách Tĩnh ,còn mình thì chỉ đứng ở vai hổ trợ. Giống như món đậu hủ mà nàng nấu, phần đậu hủ ngon nhất là Quách Tĩnh và bản thân nàng cam tâm làm cái chân giò sấy .

Thế mà gọi là thông minh ư ? 

Ở đây tinh ý ta sẽ nhận ra điều mà Hòang Dung đã đạt được : đấy là điều mà mọi phụ nữ đều mơ ước , nhưng ít ai làm được vẹn tòan : chiếm lĩnh người mình yêu cả phần xác lẫn phần hồn:">. Hòang Dung thực hiện điều này bằng cách quên mình đi và hòa vào Quách Tĩnh, tạo dựng ra một Quách Tỉnh theo nàng mơ ước. Trong Bắc hiệp Quách Tĩnh đã chứa chất phần nào Hoàng Dung .

Theo tiểu sử của Kim Dung , người yêu trong mộng của ông là Hoàng Dung. Hòang Dung được ông dựng theo hình tượng và tính tình của một cô đào đóng phim Trung quốc,mà ông đeo đuổi nhưng không thành.

Theo truyện, Hoàng Dung không là nhân vật được nhiều độc giả ưa thích nhất, nhưng Quách Tỉnh của cô với tấm chân tình trung thực lại là mẫu người yêu lý tưởng, được nhiều cô mơ ước.

Trong cuộc sống hôm nay , mỗi một Hoàng Dung đều có một Quách Tĩnh cho riêng mình, dù đôi khi chỉ là trong mộng. Mối tình Quách Tỉnh được xếp là Hiệp tình ty và biểu tượng Quách Tỉnh trong đó là Dần ( con cọp ). Tình yêu Quách Tĩnh đối với Hoàng Dung là tuyệt đối, nhưng hành động cư xử của chàng , thì khiến người ta nghĩ đến cách phản ứng của loài chúa sơn lâm, vẽ mặt hiền hòa, nhưng tính hoang dã luôn tiềm ẩn trong máu. Lấy chàng là một sự mạo hiểm: chàng hoàn toàn không coi Hoàng Dung là tất cả thế giới. Theo truyện chàng đã chứng tỏ bản tính trung nghĩa , nhân hậu của mình và cả tình yêu chàng dành cho Hòang dung. Đứng trước mối thù giết một lúc 6 sư phụ của mình ( mà chàng nghĩ là do Đông tà cha của Hoàng Dung gây nên) lẽ ra Quách Tĩnh đã xuống tay giết chết Hòang Dung ngay để trả thù cho các sư phụ theo đúng luật giang hồ , nhưng ngay cả giơ tay đánh nàng, chàng cũng không nở, thà tự đánh mình còn thấy dễ hơn. Và chàng phải bỏ ra đi.

Ở đây tình yêu phải là một sự đồng cảm. Hoàng Dung đã hiểu rõ làm đàn ông thì tình yêu và sự nghiệp phải quân bình. Sự quân bình này không phải ai cũng đạt được. Hoặc chạy theo sự nghiệp bỏ quên cả tình yêu . Hoặc vì tình yêu mà quên cả sự nghiệp ,trách nhiệm. Quách Tỉnh giử được sự quân bình là nhờ tính Trung Hiếu Tín Nghĩa chàng có . Điều này , Hoàng Dung đã tinh tế nhận ra ngay từ đầu để tha thứ mọi chuyện và sau này cam nguyện cùng chết với chàng dưới chân thành Tương Dương.

TIÊN CẢNH BỒNG LAI

122.
TIÊN CẢNH BỒNG LAI
(Thuận Nghịch độc)

Mây gió rạng ngời lựng tỏa không
Quẩy hương tình biếc lịm thơm nồng
Đây ngào ngạt cảnh hoan chờ ngóng
Đấy vấn vương hồn thẫm đợi mong
Ngày gọi khúc yêu tìm ước mộng
Trái ươm vần thệ phả mơ lòng
Ngây khờ ngọt mật hương trầm bổng
Đầy đủ nhạc thơ quấn quyện hồng

Hồng quyện quấn thơ nhạc đủ đầy
Bổng trầm hương mật ngọt khờ ngây
Lòng mơ phả thệ vần ươm trái
Mộng ước tìm yêu khúc gọi ngày
Mong đọi thẫm hồn vương vấn đấy
Ngóng chờ hoan cảnh ngạt ngào đây
Nồng thơm lịm biếc tình hương quẩy
Không tỏa lựng ngời rạng gió mây

HANSY



SẮC NƯỚC HƯƠNG TRỜI

Mây hoà lẫn nước ảo huyền không
Vẫy cánh đàn chim cảnh ấm nồng
Đây đó vạn màu ươm cõi mộng
Ấy kìa đôi bạn thoả đời mong
Ngày vui lãng bạt chao choàng bóng
Ái ngọt phiêu du quấn quyện lòng
Ngây dại mắt tình thơ thẩn sóng
Đầy vơi biển nắng giọt tươi hồng

Hồng tươi giọt nắng biển vơi đầy
Sóng thẩn thơ tình mắt dại ngây
Lòng quyện quấn du phiêu ngọt ái
Bóng choàng chao bạt lãng vui ngày
Mong đời thỏa bạn đôi kìa ấy
Mộng cõi ươm màu vạn đó đây
Nồng ấm cảnh chim đàn cánh vẫy
Không huyền ảo nước lẫn hoà mây

Minh Hien

NGOÁI VỀ QUÁ VÃNG

NGOÁI VỀ QUÁ VÃNG 

Cõi mộng ru tình giữa bướm hoa 
Xuyến xao mây nước lộng trăng ngà 
Bao đêm dỗi giận lòng tan rã
Ngoái lại cung đường ước vọng xa. 

Mỏi mòn trong ngụp lặn công danh 
Tỉnh giấc úa tan mộng chẳng thành 
Ta mãi chênh chao tình bất hạnh
Vẫn hoài tiếc rẻ quãng đời xanh. 

Dáng hình khắp nẻo bụi đời mang 
Suối tóc mây thu mắt dịu dàng 
Bao giờ duyên số rời khúc hạn 
Để tấm ân tình được ủi an. 

Quá vãng ran hồn những bước chân 
Chiều nay úa xám nét phong trần 
Duyên ơi, sao mãi tình luôn ẩn
Một thoáng chao lòng khiến tủi thân. 

HANSY

TƯƠNG TƯ

TƯƠNG TƯ
(Tập ẩn-Sắc)

CÔNG chúa cung VÀNG khó thể lơ
Anh HÙNG ĐỎ mắt mãi mong chờ
Bồn CHỒN THANH thoát theo cùng mợ
HỔ thẹn HỒNG đào rẽ với thơ
LƯƠN lẹo XANH rờn sao mãi nhớ
LA cà TÍM rịm cứ hoài ngơ
Nẻo về XÁM xịt nhiều TRĂN trở
TRẮNG toát canh GÀ khúc khuỷu mơ

TRẮNG toát canh GÀ khúc khuỷu mơ
Cướp CÒ khiến dạ LỤC thầm ngơ
CÒNG queo tiếp diễn LAM nhoàm dạ
CÁ cược liên hồi BIẾC bổng thơ
Cũng BẠCH cập KÊ nàng vẫn nhớ
Rồi GHI CHEO cưới bậu không chờ
Đừng xen LỪA lọc mà tê TÁI
CÔNG chúa cung VÀNG khó thể lơ

HANSY

Thứ Hai, 27 tháng 2, 2017

TIẾNG VIỆT CÓ HỒN HƠN HÁN VIỆT

TIẾNG VIỆT CÓ HỒN HƠN HÁN VIỆT

Nếu khéo dùng tiếng Việt để tả cảnh, tả tình thì có thể chỉ cần điểm một hai từ cũng bằng cả một bức tranh, một khúc nhạc.

Kiệt tác Tỳ bà hành của nhà thơ Bạch Cư Dị đã được đưa vào chương trình văn học thế giới bậc phổ thông trung học. Phải nói Tỳ bà hành là bài thơ Đường rất dài, có lẽ chỉ kém bài Trường Hận Ca cũng của Bạch Cư Dị mà thôi. Do nó dài nên không mấy người học thuộc lòng nhưng tôi vì quá thích lời dịch thơ của Phan Huy Vịnh mà lại nhớ từng câu từng chữ để thấy tiếng Việt là cả một khung trời bao la.

Trở lại với Tỳ bà hành, cả một đoạn dài của bài thơ chỉ để tả tiếng đàn mà lời lời ý ý như nước chảy, hoa trôi thì mới thấy hết cái tài của thi nhân Bạch Cư Dị. Nhưng Phan Huy Vịnh cũng rất tài tình khi vừa dịch sát ý, vừa toát được vẻ huyền diệu của tiếng đàn bài thơ. Và việc Phan Huy Vịnh dịch thành công cũng cho thấy không gian tiếng Việt vô cùng phong phú, khoáng đạt và bóng bẩy để có thể chuyển ngữ thành công kiệt tác của nhân loại.

Thậm chí, có những đoạn thì tôi mạo muội cho rằng bản dịch qua tiếng Việt của Phan Huy Vịnh khiến bài thơ còn có hồn hơn cả bản gốc tiếng Hán. Đơn cử như câu:

Gian quan oanh ngữ hoa để hoạt
U yết tuyền lưu thủy hạ than

Hai câu này vốn để tả tiếng đàn của ca nương trong đêm khuya trên bến Tầm Dương:

Như chim oanh học nói thao thao trong khóm hoa
Như dòng suối ngập ngừng, đổ nước xuống ghềnh

Bản dịch của Phan Huy Vịnh viết là:
Trong hoa oanh ríu rít nhau
Nước tuôn róc rách chảy mau xuống ghềnh

Cái diệu kỳ ở bản dịch chính nằm ở 2 chữ thuần Việt ríu rít và róc rách. Đã ríu rít rồi lại róc rách, hai từ tượng thanh nối nhau tiếng trước - tiếng sau, câu trên - câu dưới nghe rất vui tai. Đó là thứ mà có thể ta không tìm thấy trong bản thơ gốc. Chỉ 2 từ thuần Việt đó thôi mà mô tả được cả khung cảnh, được cả âm thanh. Nếu phải dùng một ngôn ngữ khác để truyền tải thì chúng ta sẽ mất bao nhiêu từ ngữ?

Phát âm vần R khi ngâm bài này lên thì lưỡi ta rung lên bần bật thật không khác gì dây đàn rung lên trong đêm vắng cả. 4 chữ R dồn dập trong 2 câu làm đầu lưỡi rung lên 4 lần để rồi sau đó nhận ra "tiếng buông xé lụa, lựa vào 4 dây". Tôi nghĩ không thể hoàn hảo hơn được nữa. Nếu khéo dùng tiếng Việt để tả cảnh, tả tình thì có thể chỉ cần điểm một hai từ cũng bằng cả một bức tranh, cả một khúc nhạc. Kỳ diệu!



Anh Tú

NGÀY THẦY THUỐC VIỆT NAM

1.
CHÚC MỪNG 
NGÀY THẦY THUỐC VIỆT NAM

KÍNH nhờ PANH KÉO vạn niềm khơi
CHÚC áo BỜ-LU đẹp cuộc đời
MỪNG NHIỆT-KẾ giờ đang giảm vợi
NGÀY TIÊM-KIM trẻ rạng thơm ngời
THẦY hay sớm khỏi BÔNG hường ngợi
THUỐC tốt mau lành nụ thắm tươi
VIỆT nữ lắng NGHE người bệnh nói
NAM HỒNG THẬP-TỰ chẳng nào lơi


HANSY
2.
Lời thề Hippocrates

Vang lừng giọng hát tỏa ngàn khơi 
Buổi lễ ngành Y tiếng đẹp đời
Nghĩa cả ơn người mang hạnh phúc
Tình sâu khắc dạ cảm trong ngời 
Dù bao khó nhọc hoài vui vẻ 
Để vạn đau buồn bỗng sáng tươi 
Chữa bệnh tuy còn muôn vất vả
Câu thề giữ trọn chẳng hề lơi

+Minh Hien 
Hippocrates là người sáng lập ra nền y học hiện đại, 

ông đã soạn ra 12 lời thề, mỗi người thầy thuốc 
khi bắt đầu bước vào nghề đều phải ghi nhớ
3.
TÌNH NGƯỜI ÁO TRẮNG

Những tấm gương thầy thuốc dậy khơi
Lương y rạng mãi tiếng lưu đời 
Thầy Tùng vẫn đó tài năng sáng
Hải Thượng còn đây đạo đức ngời
Bởi bệnh người đau chờ chữa dịu
Vì dân bác sỹ đón chào tươi
Ngày đêm cộng tác cùng đồng nghiệp
Áo Trắng ân tình chẳng bỏ lơi.

+Mai Bacsi 
4.
ÁO TRẮNG HOÀI THƠM

Thơm màu áo trắng dịu dàng khơi
Đượm nét tình chân giữa cuộc đời
Dẫu vạn ê chề tâm vẫn sáng
Dù bao nghiệt ngã dạ luôn ngời
Tô tròn chữ đức bồi tim vẹn
Giữ trọn câu thề rạng sắc tươi
Tận tụy yêu nghề quên mệt mỏi
Chăm người bệnh khó chẳng nào lơi

+Lifeline Tran 
5
CHÚC MỪNG Y- DƯỢC VIỆT NAM

KÍNH cho y đức chẳng buông lơi
CHÚC mẹ hiền luôn miệng nở tươi
MỪNG dịch phát thời nay ít vợi
NGÀY khai thêm bệnh viện sang ngời
THẦY nghiên cứu giỏi nên ca ngợi
THUỐC thực hành hay để thắm đời
VIỆT dược thị phần càng có tiếng
NAM người sản xuất tự nguồn khơi

+Mai Bacsi 
Mẹ hiền: lương y như mẹ hiền




LÝ ĐỜI

90.
LÝ ĐỜI
(THTK)

CHỞ nặng tình thương nỏ thấy vừa
BAO lòng hào hiệp vẫn còn thưa
NHIÊU mà đủ nghĩa nhân toàn kiếp
ĐẠO đức tròn tâm ấy chớ chừa
THUYỀN phước chuộng nên tầm bạn hảo
KHÔNG dụng mưu tà bể thiện ưa
KHẲM vun cây trái mùa thơm thảo
ĐÂM MẤY THẰNG GIAN BÚT CHẲNG THỪA*

HANSY

*Chế từ thơ của Nguyễn Đình Chiểu:
CHỞ BAO NHIÊU ĐẠO THUYỀN KHÔNG KHẲM
ĐÂM MẤY THẰNG GIAN BÚT CHẲNG TÀ




NỐI TÌNH

NỐI TÌNH

Một lần ghé chút môi hôn 
Ngàn năm vẫn đọng giữa hồn nhớ mong 
Để ao ước mãi gót hồng 
Tìm về nẻo cũ thỏa lòng huyền trinh.

Một lần có ánh bình minh 
Thì theo suốt kiếp bóng hình diễm thi 
Ai dè đứt đoạn từ ly 
Tình cau héo rã, mộng đi sao đành.

Ta về tìm lại tuổi xanh
Mà nghe niềm nhớ dỗ dành từng đêm 
Chập chờn ẩn hiện bên thềm
Người ơi còn vọng tiếng êm ái hòa.

Để sầu để nhớ mình Ta 
Tình yêu thuở đó tưởng là vùi chôn 
Đâu ngờ trời nối môi hôn 
Để tim bừng sáng giữa lòng thế gian.

Bên Em suốt một canh tàn 
Mà sao chưa thỏa nồng nàn dấu yêu…

HANSY

HỘI THƠ KINH BẮC

HỘI THƠ KINH BẮC

Hội thơ Kinh Bắc tỏa thơm Đường
Phấn khởi dâng trào lấp lánh chương
Trăm mối tơ lòng quy một hướng
Triệu làn nhạc ý tựu nhiều hương
Bồng bềnh ái cảm triền miên vượng
Ngan ngát tâm hồn lả lướt vương
Để ngọn gió lành lâng quán tưởng
Và mong bằng hữu phú thi cường

Và mong bằng hữu phú thi cường
Chút nghĩa ân tình mải miết vương
Hãy để tứ nồng chan vạn lượng
Thêm bồi ý cả thẩm trời hương
Dịu dàng như thể loài mơ phượng
Phơi phới y là những tuyệt chương
Mãi ước cầu thơm mùa hiệp chưởng
Hội thơ Kinh Bắc tỏa thơm Đường

HANSY 

Chủ Nhật, 26 tháng 2, 2017

39. LÍ LẮC

LÍ LẮC
(Thơ tặng bạn)

Lí Lắc ngọt thơm chẳng khác đường
Ngậm vào ôi khoái dậy lòng thương
Bao anh ngớ ngẩn toan lầm hướng
Lắm chú lơ mơ xém đụng tường
Luôn sẵn ngọc vàng vô số lượng
Lại nhiều tiền bạc phỡn phè lương
Vui thì thơ tặng lu bù chưởng
Chỉ ước trời cho giấc mộng thường

Dỗ mãi mà sao mộng chẳng thường
Trọc trằn như kẻ mất tiền lương
Anh thư chịu cảnh mồ côi phượng
Nữ sỹ mà thân vắng vẻ tường
Hỷ nộ đôi hàng khi gặp chướng
Trêu đùa vài khúc bữa hừng thương
Tình xem như thể là không tưởng
Lí Lắc kém chi những miếng đường

HANSY


TỰ BẠCH

Thật ra Cẩn Vũ mới chơi Đường
Luật dẫu chưa rành phúc kẻ thương
Lắm chữ xem ra vần quá gượng
Nhiều câu nhẩm lại nghĩa không tường
Đập heo tậu sách ngày ôn chưởng
Vét bóp thuê thầy buổi trả lương
Chẳng định khua môi lầu họa xướng
Tự suy tài nghệ vốn tầm thường

+Lí Lắc

LÍ LẮC - CẨN VŨ

Từ khi mở nhóm luật thi đường 
Đã phục xong rồi ủ mến thương
Cảnh sát tài ba còi rõ vượng 
Nàng thơ nhí nhảnh mặt chưa tường 
Không chờ bạn hỏi han nhiều hướng 
Giúp đỡ bao người chẳng đợi lương 
Tuổi vẫn còn teen tình ngại vướng 
Là em Cẩn Vũ thiệt phi thường 

Còn tên Lí Lắc gọi thông thường 
Diễm thảo nhu mì tính thiện lương 
Những cậu si tình hay tưởng tượng 
Nhiều anh hữu ý chỉ mong tường
Trầu cau vẫn đợi người xin hưởng
Sính lễ đang chờ bạn ngỏ thương 
Mở tiệc tưng bừng muôn ngõ hướng 
Mừng vui rạng rỡ nhóm thi đường 

+Minh Hien 

Lắc Lí

Phụ nữ người đâu xinh lạ đường
Vừa nhìn đã thấy rộn lòng thương
Cung đàn thánh thót cho ngơ ngẩn
Nhịp gõ mơ nồng nỗi tỏ tường
Gót ngọc bên chàng tha thiết nhớ
Tay vàng cạnh thiếp đẹp màu lương
Vần thơ luyến ái lưu muôn thưở
Gảy khúc tình si cuộc sống thường

Dạo mãi ngời soi nhịp sống thường
Men tình thắm đậm nghĩa thêm lương
Anh mừng có bạn cùng chung lối
Em hận vì ai chẳng tỏ tường
Thánh thót đàn bầu gieo nỗi nhớ
Nỉ non khúc nhị gợi niềm thương
Tơ lòng thiết tưởng trong xa lắc
Mãi vẫn mà chưa được miếng đường

+Nhã Nguyễn Văn

THƠ TẶNG BẠN

Vần thơ tặng bạn cứ như đường
Chứng tỏ thâm tình thật dễ thương
Một chút bâng khuâng làm mất hướng
Bao phen bối rối bởi chưa tường
Ơ kìa mới hiểu tình vô lượng
Í ẹ chưa toàn nghĩa hữu lương
Vẫn thấy mơ hồ ... tung một chưởng
Mong sao người ấy ...thấy không thường

Vẫn biết hoài mơ cũng lệ thường
Đâu vì mấy thuở cứ hao lương
Chành chành dẫu chẳng là loan phượng
Chớp chớp dù cho đến vách tường
Mấy độ ô kìa còn chả chướng
Nhiều phen ư hử thấy hoài thương
Anh hùng cứ nghĩ vui mà tưởng
Thấy ngọt phải đâu chỉ có đường.

+Dung Dinh



THẪM NGUYỀN

121.
THẪM NGUYỀN

Duỗi tím thơ lòng quạnh giữa đêm
Vàng thương chong ngõ luội tim mềm
Thênh thang nỗi nhớ triền âm giọng
Bàng bạc môi chờ một tiếng em
Gió dỗi âm thầm man mác lịm
Sương hờn hoang hoải lạnh lùng thêm
Duềnh mơ phả ước về thăm thẳm
Nghe phím tương tư rụng cuối thềm

Nghe phím tương tư rụng cuối thềm
Chao hồn gõ khúc đượm đà thêm
Trời xa khuất nẻo mờ sơn mộng
Nẻo ngút heo tầm nhạt bóng em
Dẫu muốn chan tình loang mắt đỏ
Làm sao dệt ái đẫm môi mềm
Từng phiên trở giấc ùa men vọng
Duỗi tím thơ lòng quạnh giữa đêm

HANSY


MƯA HOANG

Nghe phím tương tư rụng cuối thềm
Mưa từng hạt nhỏ nhớ nhiều thêm
Trời xuân vạn sắc vui bầy trẻ
Cảnh Tết muôn màu lặng dáng em
Ánh Nguyệt hao gầy sương phả ướt
Bờ môi ngọt đắng tửu say mềm
Men tình dốc cạn đời nghiêng ngả
Đắm mộng hương nồng thoảng mỗi đêm

Đắm mộng hương nồng thoảng mỗi đêm
Cho nhau lửa ái rực thân mềm
Thời gian hữu hạn còn bao phút
Hạnh phúc vô cùng ở mãi em
Nấn ná vì mong hoài ngọt nữa
Chần chừ bởi muốn được gần thêm
Trời vừa hửng sáng mưa dần tạnh
Nghe phím tưng tư rụng cuối thềm


Minh Hien

CHỈ EM

CHỈ EM

Đã thương, gắn kết một lòng
Trầu xanh, cau trắng, vôi hồng thành duyên
Thơ dệt vần, mộng đã nên
Thì xin gìn giữ đẹp bền, nhé Em.

Chiều nay còn có tựa thềm
Có còn dõi bóng qua miền xa xôi
Có còn than vắn thở dài
Có còn nhỏ lệ thương ai ngút ngàn?

Tình nồng đừng phải cách ngăn
Hương nồng xin được rộn ràng như xưa
Như ngày nao, đón sớm trưa
Về chung một lối, nắng mưa Ta – Mình.

Gió ngời một mảnh lòng xinh
Muôn đời quấn quýt dậy tình yêu xuân
Nhé em, xa mấy cũng gần
Thương nhau ủ ấp bóng hình trong tim…

HANSY

VỌNG TÌNH

VỌNG TÌNH
(Thuận Nghịch độc)

Xa buồn nẻo nhớ mỏi mòn trông
Biệt tiễn chiều xưa chạnh nuối lòng
Ta ngóng mắt nào hương rạng dõi
Ái tìm môi cũ sắc ngời mong
Sa tàn nguyệt thắm uyên mờ lặng
Hết rụi trầm thơm kiếp nhạt hờn
Thà chẳng ngộ duyên tình não khổ
Hoa đời lạc bước trải buồn sông

Sông buồn trải bước lạc đời hoa
Khổ não tình duyên ngộ chẳng thà
Hờn nhạt kiếp thơm trầm rụi hết
Lặng mờ uyên thắm nguyệt tàn sa
Mong ngời sắc cũ môi tìm ái
Dõi rạng hương nào mắt ngóng ta
Lòng nuối chạnh xưa chiều tiễn biệt
Trông mòn mỏi nhớ nẻo buồn xa

HANSY

♥♫ -Có lẽ muộn màng


Thứ Bảy, 25 tháng 2, 2017

CHƯƠNG 3 - NHÀ TRẦN KHÁNG NGUYÊN MÔNG LẦN THỨ HAI - HỊCH TƯỚNG SỸ

CHƯƠNG 3
-----------------
NHÀ TRẦN
CHỐNG NGUYÊN MÔNG
LẦN THỨ HAI


HỊCH TƯỚNG SỸ

TA NHỚ NHAU

120.
TA NHỚ NHAU
(Thuận Nghịch-Bát điệp-Độc vận)

ANH lịm nỗi lòng giữa NHỚ EM
NHỚ từng môi giọng diệu kỳ EM 
ANH hoài thỏa dạ ngon ngào NHỚ
NHỚ mãi lâng tình quấn quyện EM
ANH ủ ấp đời loang dội NHỚ
NHỚ thầm vang cõi lộng chuyền EM
ANH vằng vặc mộng thơm choàng NHỚ
ANH lịm nỗi lòng giữa NHỚ EM

EM NHỚ giữa lòng nỗi lịm ANH 
NHỚ choàng thơm mộng vặc vằng ANH
EM chuyền lộng cõi vang thầm NHỚ
NHỚ dội loang đời ấp ủ ANH
EM quyện quấn tình lâng mãi NHỚ
NHỚ ngào ngon dạ thỏa hoài ANH
EM kỳ diệu giọng môi từng NHỚ
EM NHỚ giữa lòng nỗi lịm ANH

HANSY
*Có khi dùng NHỚ=NỖI NHỚ (như 1 Danh từ)


MỘNG VỀ NHAU

ANH về MỘNG gửi nhớ thầm EM
MỘNG buổi cau trầu dạm cưới EM
ANH thỏa dạ chờ say mãi MỘNG
MỘNG lèn tim luyến nghĩ hoài EM
ANH dường biển nắng mang đầy MỘNG
MỘNG ngỡ sao trời dọi sáng EM
ANH đến diệu huyền mơ giấc MỘNG
ANH thờ thẫn MỘNG ước cùng EM

EM cùng ước MỘNG thẫn thờ ANH
MỘNG giấc mơ huyền diệu đến ANH
EM sáng dọi trời sao ngỡ MỘNG
MỘNG đầy mang nắng biển dường ANH
EM hoài nghĩ luyến tim lèn MỘNG
MỘNG mãi say chờ dạ thỏa ANH
EM cưới dạm trầu cau buổi MỘNG
EM thầm nhớ gửi MỘNG về ANH

Mình Hien

MÃI XUÂN

89.
MÃI XUÂN 

Hồn xuân thẫm đọng giữa bao người 
Hoa cỏ vui mừng đượm sắc tươi 
Bát ngát chân trời mây quyến mộng 
Mênh mông góc biển sóng ươm đời 
Lòng thơm thảo biếc luôn hoài bổng 
Kiếp thắm tươi hồng giữ chẳng trôi 
Bài hát ngợi ca còn vọng mãi 
Dư âm mùa mới rạng môi cười 

HANSY 




XUÂN ƯỚC 

Ước ao rạng rỡ khắp tim người 
Vạn vật tưng bừng quyến rũ tươi 
Xướng họa tình thơ bồng diệu sắc  
Gởi trao phú mộng phả thơm đời 
Họ hàng nối kết luôn bền chặt 
Bằng hữu giao hòa mãi chẳng trôi 
Năm lộc tài dâng nhiều thịnh phát 
Tâm hồn tươi trẻ mộng mơ cười 

HANSY

HUY HOÀNG

HUY HOÀNG

Êm êm làn gió thoảng
Khe khẽ dỗ hồn loang
Ngào ngọt mộng huy hoàng
Thảo thơm triền môi loáng.

Khấp khởi tình thấp thoáng
Yêu kiều nở sáng choang
Lộng lẫy tỏa đì đoàng
Chứa chan đầy cách khoảng.

Rộn rã niềm vui toáng
Mơ màng sắc từng khoang
Rạng rỡ giữa tuềnh toàng
Dạt dào đêm nhập nhoạng.

Phảng phất môi nồng choáng
Triền miên mộng thơm choàng
Dìu dặt giữa miền hoang
Êm đềm vào mơ hoảng…

HANSY

ĐƯỜNG TRẦN

ĐƯỜNG TRẦN
(Ngũ độ thanh)

Triền miên nghĩ ngợi kiếp dương trần 
Tất cả như là một quãng vân 
Não khổ tâm hồn đau lắm bận 
Mù tê trí dạ khẳm nhiêu lần 
Đành nương dỗ kiếp theo đường phận 
Cũng rán nuông đời buộc rẻo thân 
Đuối giữa sông tình chan tủi hận 
Buồn thay ước vọng chẳng thơm phần

Buồn thay ước vọng chẳng thơm phần
Phước hạnh đâu nào khổ giữa thân 
Khắc khoải tâm hồn toang lắm bận 
Đìu hiu trí não hoảng bao lần 
Tìm nơi diễm ái trong miền phận 
Nhặt nẻo hoang nguyền giữa sắc vân 
Cũng có nhiều khi lòng nổi giận 
Triền miên nghĩ ngợi kiếp dương trần 

HANSY

Thứ Sáu, 24 tháng 2, 2017

36. NHẬM DOANH DOANH CHÍNH TÀ LƯỠNG LẬP

36.
NHẬM DOANH DOANH
CHÍNH TÀ LƯỠNG LẬP

Nói về truyện kiếm hiệp, thì chắc chắn phải nói đến Kim Dung. Lời bình của các hậu bối về những tác phẩm của Kim Dung thì nhiều vô kể, nhưng có một vấn đề mà các "võ lâm cao thủ" tranh luận mãi mà vẫn chưa ngã ngũ. Đó là, trong truyện của Kim Dung, mỹ nhân nào đẹp nhất, hoàn hảo nhất?

Vũ Đức Sao Biển ( tác giả quyển "Kim Dung giữa đời tôi") thì bầu danh hiệu này cho nàng Triệu Minh (Ỷ Thiên Đồ Long Ký). Mấy fan trẻ thì lại nghiêng về phía Tiểu Long Nữ (đặc biệt là mấy "đại hiệp" fan của Lưu Diệc Phi, Lý Nhược Đồng). Nhiều người khác lại thích cái thông minh sắc sảo của Hoàng Dung (Anh Hùng Xạ Điêu). Riêng bài viết này thì vị trí đó thuộc về một người, Nhậm Doanh Doanh, con gái của giáo chủ Triêu Dương thần giáo trong Tiếu Ngạo Giang Hồ. 

Tại sao lại là Nhậm Doanh Doanh ? Cô không đẹp "tiên thiên thoát tục" như Tiểu Long Nữ, không thông minh sắc sảo như Hoàng Dung, nói về võ công thì cũng chưa chắc đã đọ nổi hai người kia, về tài lực và anh khí thì lại còn thua xa Triệu Minh. Có lẽ, chúng ta thích Nhậm Doanh Doanh, đơn giản vì cô là một....thánh cô của Ma giáo. Một thánh cô cai trị bọn thuộc hạ bằng trái tim thép, ai dám cả gan nhìn dung nhan kiều diễm của cô thì phải bị chọc mù mắt và đày ra ngoài hải đảo. Đến khi gặp Lệnh Hồ Xung, cô lại có lối tỏ tình rất "Ma giáo": ra lệnh cho thuộc hạ hễ gặp Lệnh Hồ Xung ở đâu là giết ngay ở đó! Vì cô nghĩ rằng phải làm vậy thì Lệnh Hồ Xung mới chịu ở bên cạnh cô để cô bảo vệ và chữa trị vết thương. Lối suy nghĩ logic kiểu đó, ngoại trừ Doanh Doanh ra, chắc chẳng có ai nghĩ ra được. Kể cả sắc sảo như Hoàng Dung hay thông minh như Triệu Minh.

Thế nhưng, đó lại cũng là một thánh cô ngồi che mặt sau bức rèm ở ngõ Lục Trúc thành Lạc Dương khảy khúc Sở Hữu Tư dịu dàng làm xua tan mọi sầu muộn cho Lệnh Hồ Xung, tự đem thân mình cầm tù ở Thiếu Lâm để đổi lấy sinh mạng cho Lệnh Hồ Xung, cứu Nhạc Linh San và động viên Lệnh Hồ Xung nghe tâm sự của Linh San trước khi chết. Có thể nói, Nhậm Doanh Doanh là một cô gái vừa tà mà lại chính, vừa chính mà lại tà. Cái khí chất "chính tà lưỡng lập" đó còn có thể gặp lại ở một nhân vật trong bộ truyện này: Lam Phượng Hoàng, giáo chủ Ngũ Độc Giáo Miêu Cương. Nói thật, tại bác Kim Dung không chịu viết tiếp chứ để nhân vật này phát triển tình cảm với họ Lệnh thì chắc còn khối chuyện hay ho để xem. 

So với họ Nhậm, Tiểu Long Nữ quá đơn giản trong suy nghĩ, còn Triệu Minh thì lại quá "tiểu thư". Hoàng Dung thì quá thông minh, đôi khi trở thành xảo trá. Tình yêu của Lệnh Hồ Xung - Nhậm Doanh Doanh là một tình yêu trong sáng, vượt qua mọi rào cản chính tà, cho - nhận, được - mất, tự do tự tại ( cả hai họ Lệnh - Nhậm có coi quy củ giang hồ ra cái gì đâu ! ). Nếu không yêu được như Nhậm Doanh Doanh thì thà như Lam Phượng Hoàng một mình một cõi, còn hơn khổ lụy si dại như nàng Nghi Lâm phải rơi nước mắt hằng đêm ở góc Hằng Sơn, hay tự làm khổ mình và khổ người khác như A Tử... 

Khi chúng ta ngồi nghe bài "Cao Sơn Lưu Thủy", hẳn sẽ không khỏi nghĩ đến hình ảnh Lệnh Hồ Xung - Nhậm Doanh Doanh cầm tiêu hợp tấu bản Tiếu Ngạo Giang Hồ, chu du bốn bể như nước chảy mây trôi...

Đọc Tiếu Ngạo Giang Hồ, không khỏi cất tiếng cười chua chát cho cái sự đen - trắng của thế sự. Cái gì gọi là chính, cái gì gọi là tà ? 

Chính ở trong tâm, mà tà cũng ở tại trong tâm.