Thứ Ba, 31 tháng 3, 2020

108-THỎA


BỤNG ĐÓI CẬT RÉT


BỤNG ĐÓI CẬT RÉT

“Bụng đói” thì có lẽ khỏi phải bàn, nhưng “cật” trong “cật rét” là gì? Vấn đề tưởng đơn giản, nhưng vẫn còn tồn tại nhiều cách hiểu rất khác nhau, kể cả nghĩa của “cật” trong các bản trái nghĩa “no cơm, ấm cật”, “ấm cật, no lòng”. Sau đây, xin tạm chia thành ba cách hiểu về “cật”:
1-
“Cật” là phần lưng, thắt lưng (được ghi nhận nhiều nhất):
- “Từ điển thành ngữ và tục ngữ Việt Nam” (Nhóm Vũ Dung).: “Bụng đói cật rét (cật: phần lưng chỗ ngang bụng) Ngđ: Đã đói lại rét. Ngb: Nghèo khổ thiếu thốn”.
-Nhóm Vũ Dung tái khẳng định: “được bụng no, còn lo cật ấm (cật: phần lưng ở chỗ ngang bụng). Phải lo toan có đủ ăn đủ mặc”.
- “Từ điển tiếng Việt” (Vietlex): “cật [cũ] phần lưng ở chỗ ngang bụng: (…) “Đói thì đầu gối biết bò, No cơm ấm cật còn lo lắng gì.” (Cdao)”.
-“Việt Nam tự điển” (Hội Khai trí tiến đức): “cật • Lưng <> No thân ấm cật (…) Văn-liệu: Đói trong không ai biết, rách ngoài cật nhiều kẻ hay (T-ng)”.
2-
“Cật” là quả thận: “Từ điển thành ngữ-tục ngữ ca dao Việt Nam” (Việt Chương): “Bụng đói cật rét: “Cật là cơ quan có tác động làm cho bộ phận sinh lý hoạt động. Do đó khi bụng đói thì người ta chỉ nghĩ đến cái ăn, chứ không còn ham muốn sinh thú gì nữa. Nghĩa bóng: nghèo khổ thiếu thốn”.
3-
“Cật” là “hai vai” người ta. “1575 thành ngữ tục ngữ cần bàn thêm” (Lê Gia) giảng: “Đây là chữ “cật” có nghĩa ngang bằng. Ta gọi cái vai, phần ngang bằng trên thân thể, là “cái cật” như “ấm cật no lòng” và “chung lưng đấu cật”. “Cật rét” là cái vai bị rét. Khi ta mặc quần áo hay đắp chăn mền thì phải mặc, phải đắp trùm che hai vai thì mới đủ ấm, nếu không thì dù mặc gì, đắp gì nữa cũng vẫn cảm thấy còn lạnh. Khi tắm nếu ta xối nước lạnh vào vai trước tiên thì ta sẽ cảm thấy lạnh…” 
 
 Chúng tôi cho rằng, các nhà biên soạn từ điển đều chưa hiểu đúng nghĩa chữ “cật” trong “bụng đói cật rét”, cũng như “cật” trong “no cơm, ấm cật”. Theo đó, “cật” ở đây có nghĩa là phần da thịt bên ngoài (không kể là lưng, hay vai), đối với “bụng” (lục phủ ngũ tạng) bên trong. Đây chính là nghĩa của “cật” trong “lạt cật” (lạt được chẻ ra từ phần ngoài cùng cây tre, nứa), “lạt bụng” (được chẻ ra từ phần bên trong cây tre nứa).

Ăn giúp cho cái bụng được no; mặc giúp cho thân mình được ấm. Dù cật có thiếu áo mặc, nhưng bụng được ăn no, thì sẽ đỡ rét hơn. Ngược lại, nếu cật đã rét, mà bụng lại đói nữa, thì đã rét, lại càng thêm rét, đã đói lại càng thêm đói. “Bụng đói, cật rét”, hay “no cơm, ấm cật” chính là nói đến nhu cầu tối thiểu ăn và mặc. Ví dụ:

-“Đói trong không ai biết, rách ngoài cật nhiều kẻ hay”. “Rách ngoài cật” ở đây không thể hiểu là “rách” ở phần “lưng chỗ ngang bụng”, hay ở “hai vai”, mà là rách quần áo che thân.

Theo đây, có thể loại bỏ luôn cách giải thích “cật” là quả thận, “cơ quan có tác động làm cho bộ phận sinh lý hoạt động” (ham muốn “sinh thú”) của Việt Chương.

-“Được bụng no còn lo ấm cật”. “Lo ấm cật” ở đây, là lo cái mặc, cái che ngoài thịt da (ngoài cật) của con người nói chung, chứ không riêng gì phần “lưng”, hoặc “phần lưng chỗ ngang bụng”, hay lo cho “quả thận” được ấm.

-“Xưa kia kén lấy con dòng, Bây giờ ấm cật no lòng thì thôi”. “Ấm cật no lòng” chẳng qua là cách diễn đạt khác của “No cơm ấm áo”. Mà “ấm áo” ở đây có nghĩa là quần áo lành lặn, đầy đủ nói chung, chứ không riêng gì quần áo rét, hoặc chỉ che phần “thắt lưng”, hay “hai vai”.

-“Ngoài cật có một manh áo vải, nào đợi đeo bao tấu bầu ngòi.” (Nguyễn Đình Chiểu).

“Ngoài cật”, ở đây cũng có nghĩa là thân mình chỉ có “một manh áo vải”, không được trang bị giáp trụ, vũ khí gì đáng kể.

Để làm rõ thêm nghĩa của “cật”, xin trích dẫn một số ngữ liệu:

-“Nhớ hồi bé đi úp nơm, đến gần ngọ, bụng đói, cật rét, bỗng mò bắt được con tôm càng, liền bóc vỏ ăn sống” (Trần Giang Nam-baoquangninh.com.vn).

-“Em bé đáng thương bụng đói cật rét vẫng lang thang trên đường.” (“Cô bé bán diêm”- Hans Christian Andersen).

-“Bụng đói cật rét: Không những đói mà còn rét, bụng càng đói thì lại càng rét.” (“Cái đói không thể nào quên được của thời bao cấp”-Minh Tiệp-Đại Kỷ Nguyên).

-“Đời sống vốn thiếu thốn, quần áo không đủ, chăn mền hiếm hoi, ăn uống ít, bụng đói cật rét,…” (“Nhớ mùa đông xứ Bắc”-Xuân Quỳnh-Một thế giới).

-Đại Nam Quấc âm tự vị: "cật: lưng; sấp cật: sấp lưng; ấm cật: bận ấm; đâu cật: hiệp sức, đâu lưng nối lấy nhau; tre cật: tre lưng, tre chắc, lấy ở phía gần vỏ nó, phía trong kêu là ruột tre; bề cật: bề lưng, bề ở gần vỏ (nói về về tre, mây, v.v...); mây cật: mây lưng, mây chắc ở phía gần vỏ nó; nang nghiêng, nan cật: nan chẻ có lưng có ruột kêu là nan nghiêng, lấy lưng không kêu là cật; Đói trong ruột không ai biết, rách ngoài cật nhiều kẻ hay: đừng cho người ta biết tâm sự mình"

Như vậy, “cật” trong “bụng đói cật rét” được hiểu là da thịt, thân mình. “Bụng đói, cật rét” có nghĩa cùng lúc người ta phải chịu đựng cả đói và rét; đã đói, lại rét; bên trong thì đói, bên ngoài thì rét. Thế nên, thành ngữ Hán cũng có câu đồng nghĩa “Cơ hàn giao bách” 飢寒交迫 (cùng lúc phải chịu đựng cả cái đói và cái rét rất khốn khổ).

Cũng cần nói thêm rằng, “bụng đói cật rét” thường được dùng để chỉ tình thế, cảnh ngộ đói rét cụ thể, nhất thời nào đó, chứ không phải chỉ nói hoàn cảnh “nghèo khổ, thiếu thốn” (về kinh tế) nói chung, như cách giải thích của nhiều nhà biên soạn từ điển.

Hoàng Tuấn Công



255 VỌNG NUỐI ĐƯỜNG XƯA


255
VỌNG NUỐI ĐƯỜNG XƯA
[Ngũ đ]

Hồng duyên gặp gỡ cuối mưa chiều
Nẻo vắng tâm tình rạng rỡ yêu
Quãng nhạc tưng bừng tim trở xiếu
Thơ lòng rộn rã ý dời phiêu
Rồi em ngúng nguẩy trong làn diệu
Khiến dạ mơ màng giữa nẻo kiêu
Thẩm ước trao đời bên cội liễu
Mà sao chả dám gợi câu liều

Mà sao chả dám gợi câu liều
Để lịm tơ lòng chút hãnh kiêu
Có phải ân nguyền không ngõ diệu
Hay là ái cảm lặng đường phiêu
Làm cho kỷ niệm càng suy yếu
Để khiến cung tình lại loãng yêu
Quá vãng thơm về trong ảo điệu
Hồng duyên gặp gỡ cuối mưa chiều

HANSY
*
MONG NHỚ

Quãng vắng tìm anh một buổi chiều
Nghe lòng rộn rã tiếng người yêu
Mùa mưa tháng Bẩy hồn du lãng
Cội liễu Tây hồ gió thả phiêu
Ghép mảnh thuyền nan cùng vẽ mộng
Trao đời thục nữ chẳng làm kiêu
Hàng me kỷ niệm còn vương tóc
Vẫn nhớ ngày xưa hỏi thật liều

Vẫn nhớ ngày xưa hỏi thật liều
Tim dường nhảy nhót sợ nàng kiêu
Ngờ đâu lửa ái bùng hoang dại
Bởi thế dây tình buộc lãng phiêu
Những phút êm đềm không thể lại
Bao giờ hạnh phúc mãi còn yêu
Dù xa trở ngại cầu Ô thước
Quãng vắng tìm anh một buổi chiều

Minh Hien

MỴ CHÂU – TRỌNG THỦY [6] LẦM MƯU GIÁN ĐIỆP

MỴ CHÂU – TRỌNG THỦY
6.
LẦM MƯU GIÁN ĐIỆP

Bọn phía Bắc muôn đời lấn chiếm
Đất phương Nam địa hiểm người khôn
Triệu Đà sai tướng công đồn
Nỏ thần vang dậy quyết chôn xác Tàu.

Thua mấy trận xót đau nghĩ kế
Xin giảng hòa cốt để bày mưu
Lại sai Trọng Thủy giả cừu
Mỵ Châu hôn ước tạo lưu luyến dài.

Trọng Thủy vốn đẹp trai Thái tử
Gây xiêu lòng ái nữ nhà vua
Làm như đang bị bỏ bùa
Vào mê ra mẩn, mãi đùa cợt vui.

Vua cũng nghĩ, nên lùi một bước
Cho quốc gia mãi được hòa an
Ngờ đâu kế hiểm, lời gian
Khiến cơ đồ ấy phải tàn tợ ma.

HANSY
Chú thích:
Mỵ Châu là một nhân vật truyền thuyết rất nổi tiếng trong lịch sử Việt Nam. Nàng là con gái của An Dương Vương Thục Phán, người đã đánh bại Hùng Vương và khai sinh ra nước Âu Lạc trong lịch sử Việt Nam.
Câu chuyện truyền thuyết về nàng gắn liền với sự tích "Rải lông ngỗng dẫn Trọng Thủy", một điển tích qua đó nàng đã để lộ thông tin quân sự cho chồng là Trọng Thủy, dẫn đến thất bại toàn diện của Âu Lạc trước quân đội của Triệu Đà.
Khu di tích Cổ Loa nằm trên địa phận 3 xã Cổ Loa, Dục Tú và Việt Hùng thuộc huyện Đông Anh (Hà Nội), cách trung tâm thủ đô Hà Nội khoảng 17km về phía bắc.
Hiện nay giếng Trọng Thủy - Mỵ Châu nằm ngay cửa đền An Dương Vương, xã Cổ Loa, huyện Đông Anh (Hà Nội).
Pho tượng công chúa Mỵ Châu bị chặt đầu được đặt bên trong đền thờ. 

PHIÊN KHÚC TÌNH CA


PHIÊN KHÚC TÌNH CA
[Thuận Nghịch độc]

Vơi não khiến tình ái lộng nơi
Thẫm mơ lồng ước diệu âm ngời
Mời câu thả ngát bừng cơn khỏa
Đón rẻo giăng lừng đẫm cuộc chơi
Khơi trỗi vạn niềm hoan tiếng ạ
Nhớ thùa trăm nuộc thỏa lòng ơi
Rơi ào diễm mộng thương dìu luyến
Trời lịm thắm yêu gió gọi vời

Vời gọi gióyêu thắm lịm trời
Luyến dìu thương mộng diễm ào rơi
Ơi lòng thỏa nuộc trăm thùa nhớ
Ạ tiếng hoan niềm vạn trỗi khơi
Chơi cuộc đẫm lừng giăng nẻo đón
Khỏa cơn bừng ngát thả câu mời
Ngời âm diệu ước lồng mơ thẫm
Nơi lộng ái tình khiến não vơi

HANSY

Thứ Hai, 30 tháng 3, 2020

107-ĐÀ ĐƯỢM


254 VIẾNG MỘ ĐẠM TIÊN


254
VIẾNG MỘ ĐẠM TIÊN
[Tích]

Lạnh lẽo tàn hoang nép rẻo đường
Ấy mồ ca kỹ thuở nồng hương
Lừng danh tài sắc hồi lâng nguyệt
Nổi tiếng thi kỳ lúc rạng dương
Còn sống tao nhân hoài bế huệ
Khép tim mặc khách chẳng thăm hường
Trần gian vẫn lắm trò oan nghiệt
Vợ khắp chết rồi nỏ kẻ thương

Vợ khắp chết rồi nỏ kẻ thương
Đời sao thảm thiết cánh nhan hường
Rồi bao gió bão làm xiêu mộng
Cũng một thân đời chẳng sáng dương
Nghĩ lại đau buồn thêm nuối sắc
Than thầm cảm xúc thấy ngùi hương
Trời cao nỡ để mồ hoang tủi
Lạnh lẽo tàn hoang nép rẻo đường

HANSY
*
THUÝ KIỀU KHÓC ĐẠM TIÊN

Ngày xuân dạo cảnh thấy ven đường
Mộ Đạm Tiên buồn chẳng khói hương
Hỏi kỹ hồng nhan đời bạc số
Sống nhiều tri kỷ buổi hồng dương
Tài năng bổn mệnh người quân tử
Sắc đẹp trời ban kẻ má hường
Nữ ái kiêu kỳ chưa chịu khổ
Bây giờ chết rũ họ nào thương

Bỗng động tâm lòng để khóc thương
Người dưng đẹp tựa cánh hoa hường
Ai ngờ số mệnh nào vui cảnh
Có phải đời mình cũng lụi dương
Lặng lẽ ra về chân mỏi bước
Âm thầm nghĩ đến phận tàn hương
Từ đây cuộc sống theo chiều dẫn
Một cánh phù dung ở giữa đường

Minh Hien

PHIÊN BẢN HÀ ĐÔNG


PHIÊN BẢN HÀ ĐÔNG

Em là sư tử Hà Đông
Yêu em anh hết lông bông mất rồi
Người đâu mà ghen quá trời
Mới liếc một chút là... xơi anh liền.

Lông bông thêm nữa chỉ phiền
Em làm mặt giận, anh liền lo lo
Rồi thì cấm vận, không... cho...
Eo ôi, mới nghĩ là thơ... bí vần.

Anh đây một dạ yêu thương
Một lòng chung thủy, trăm đường chỉ em
Đừng nghe thiên hạ huyên thuyên
Tim anh chỉ một mình em thôi mà.

Từ nay xin chừa la cà
Bóng hồng không ngó, gần xa mặc lòng
Nhủ thầm một mực yêu thương
Em thương yêu dấu
Thỏa lòng chưa em? 

HANSY

GIỮ GÌN TÂM ĐẠO



GIỮ GÌN TÂM ĐẠO

Tâm đạo bình an vững cuộc đời
Phước lành trì niệm chớ hề lơi
Người khôn hạnh phúc vì chê bạc
Kẻ ác lao đao bởi dính mồi
Nguyện ước thơm lành hoài thế vậy
Mong cầu yên ổn mãi mà thôi
Tham sân si mộng thêm huyền hoặc
Sống lắm bon chen khiến rã rời

Sống lắm bon chen khiến rã rời
Mà nào dục huyễn chịu ngừng thôi
Tâm lòng trở tráo vì lem bụi
Trí não trầm mê bởi hám mồi
Cũng muốn sách kinh hoài níu giữ
Ai ngờ chuông mõ lại tàn lơi
Nhụy sen giữa thế nhiều xao động
Tâm đạo bình an vững cuộc đời

HANSY

Chủ Nhật, 29 tháng 3, 2020

106-LAO ĐAO


253 VỤN VỠ ĐÊM SẦU


253
VỤN VỠ ĐÊM SẦU
[Thuận nghịch độc]

Đêm vụn vỡ lòng nhuộm gió sương
Đắng cay tình nhạt úa miên trường
Thềm loang lổ tận ngùi xa xót
Dạ đớn đau cùng đẫm vấn vương
Chêm ái rụi thề tan khúc mộng
Khép tim sầu hận trải thơ đường
Mềm môi vắng lặng trời hiu hắt
Em hỡi tủi về quặn nhớ thương

Thương nhớ quặn về tủi hỡi em
Hắt hiu trời lặng vắng môi mềm
Đường thơ trải hận sầu tim khép
Khúc mộng tan thề rụi ái chêm
Vương vấn đẫm cùng đau đớn dạ
Xót xa ngùi tận lổ loang thềm
Trường miên úa nhạt tình cay đắng
Sương gió nhuộm lòng vỡ vụn đêm

HANSY
*
HOÀI CẢM

Đêm xuống phủ nhoà giọt đẫm sương
Hắt hiu lòng dõi nguyệt canh trường
Thềm hoang lá rụng rời thân bỏ
Cõi trống hoa tàn lụi cảnh vương
Chêm chặt ái buồn tim tủi ngõ
Nén sâu tình cũ bạn xưa đường
Mềm đau ruột nghĩ càng nhung nhớ
Em nguyện giữ hoài cảm mến thương

Thương mến cảm hoài giữ nguyện em
Nhớ nhung càng nghĩ ruột đau mềm
Đường xưa bạn cũ tình sâu nén
Ngõ tủi tim buồn ái chặt chêm
Vương cảnh lụi tàn hoa trống cõi
Bỏ thân rời rụng lá hoang thềm
Trường canh nguyệt dõi lòng hiu hắt
Sương đẫm giọt nhoà phủ xuống đêm

Minh Hien

RÃ RƯỢI SUY TƯ


RÃ RƯỢI SUY TƯ

Mắt hết biếc vì đời nhiều lầm lỡ
Môi thôi hồng vì lỡ dở thương đau
Đã sinh ra giữa kiếp lắm nhân sầu
Đành nhận chịu dãi dầu trong cuộc thế.

Mỏi chân, ngoảnh nhìn hoài vương mắt lệ
Thương cho mình gánh bao tệ trầm luân
Thêm dập vùi, oan nghiệt giữa cõi trần
Lòng chát đắng vì thân hồn ứ nghẹn.

Từng ngày qua, bước đi dường ai chẹn
Nhớ quãng đường đã đến của ngày nao
Kỷ niệm ơi, sao cứ mãi tuôn trào
Cột hồn ta dính vào trong dĩ vãng.

Mùa trăng nối cùng nhau in vành trán
Nhợt nhạt thời gian lãng đãng làn môi
Ta run rẩy giữa xế bóng cuộc đời
Biết bao giờ trùng khơi này an lạc

HANSY

THÔI QUẲNG MỘT LÈO


THÔI QUẲNG MỘT LÈO
[Ngũ độ-zui]

Rũ hết vào sông quẳng một lèo
Cho đời xóa cảnh nặng vòng eo
Vì đâu lượm mãi tiền không néo
Đến nỗi sầu luôn phận khổ nghèo
Lỡ dở u buồn bao xót sẹo
Âm thầm tủi thẹn kiếp làm heo
Trời ơi mở mắt toàn xiêu vẹo
Những tưởng ngời thơm chuyện đá bèo

Những tưởng ngời thơm chuyện đá bèo
Ai dè bị xếp ngủ chuồng heo
Cù cưa bạc tóc luôn đờ hẻo
Giãy giụa trần thân cứ tủi nghèo
Chỉ muốn đường hên dùng những mẹo
Đâu ngờ mệnh hẩm dính toàn eo
Thì thôi mộng ảo đừng câu kéo
Rũ hết vào sông quẳng một lèo

HANSY

Thứ Bảy, 28 tháng 3, 2020

105-ĂN NGAY NÓI THẬT


252 VỊNH SƯ TỬ

252
VỊNH SƯ TỬ
[Zui zui-Tiệt hạ]

Thúc Sinh lễ phép dạ thưa bà
Léng phéng cho vui chút vậy mà
Cũng mới ti toe thì lại đã
Vừa đâu lọc chọc bỗng như đà
Gặp hoa ai chẳng dê nòi thả
Đụng bướm kẻ mô miệng chả và
Chớ dữ mà truy hồn lụy á
Hoạn Thư ngữ ấy giống như là

Hoạn Thư ngữ ấy giống như là
Dữ tợn ghen tuông ác độc và
Lắm bận gió gào dường lúc đã
Mấy phen sấm động có khi đà
Lu loa chót lưỡi thời mong á
Thơn thớt đầu môi ấy vậy mà
Tội nghiệp em Kiều thân chẳng khá
Thúc Sinh lễ phép dạ thưa bà

HANSY
*
HOẠN THƯ BIỆN HỘ

Rằng tôi cũng chút dạ đàn bà
Nhỏ mọn lòng ghen lẽ thế mà
Tại bởi chêm lời trăm nỗi quá
Ngờ đâu để tiếng vạn năm đà
Chồng nhu nhược tiếp ươn hèn đã
Gái lỡ làng thêm đẹp giỏi và
Lỗi phải xin Kiều tha thứ ạ
Dù sao có tội lẫn công là...

Dù sao có tội lẫn công là...
Lúc để nàng đi cuỗm bạc và
Chỉ cốt cho chừa xong rẽ cạ
Hòng mong sẽ hết khỏi theo đà
Xin cầu lượng thứ làm ơn cả
Hãy mở lòng tha đáng mặt mà
Phách lạc hồn xiêu lời lẽ trả
Rằng tôi cũng chút dạ đàn bà

Minh Hien

VẪN ĐẾN TÌM AI


VẪN ĐẾN TÌM AI

Chiều nay nhớ quá đến tìm
Quành qua trở lại giữ im ỉm lời
Ô kìa, mắt tỏ bừng khơi
Long lanh quen thuộc khiến chơi vơi lòng

Gió tình xáo trộn niềm mong
Ghé bên khung cửa ngắm thong thả nào
Nụ cười e ấp chòng chao
Nói năng ngọt sắc dậy lao xao ngày.

Loay hoay người soạn liền tay
Bớt đi bối rối dường lay động hồn
Thương à, cho khẽ nụ hôn
Duyên ngầm hé nụ, giữa dồn dập đưa.

Thế rồi bỗng rớt hạt mưa
Dùng dằng phân tỏ, ngại đưa tiễn nè
Miệng hoa có chút e dè:
"Nhớ qua thăm sớm kẻo thề hẹn chua..."

HANSY

THẬT DẠ KHUYÊN NGƯỜI


THẬT DẠ KHUYÊN NGƯỜI

Gặp chuyện bất bình chớ rống la
Được thua nhộn nhạo giữa ta bà
Vàng son đắt ở thơm lòng dạ
Bệ rạc âu là thối quỷ ma
Chính đạo hẳn rồi cơm được cá
Thiện tâm ắt sẽ phước vô nhà
Bầu thơ túi rượu đời vui quá
Thoải mái tâm hồn lộng tiếng ca

Thoải mái tâm hồn lộng tiếng ca
Niềm vui yên ổn tỏa lan nhà
Dù bao gió lộng bền như đá
Dẫu lắm đêm mù chẳng sợ ma
Tiền bạc phù du học ở má
Lợi danh hư ảo quyết theo bà
Người ơi bình tĩnh rồi nghe nhá
Gặp chuyện bất bình chớ rống la

HANSY

Thứ Sáu, 27 tháng 3, 2020

104-SẺ SUÔN


251 VỀ ĐÂU KHÚC BIỆT


251
VỀ ĐÂU KHÚC BIỆT

Làng quê cách trở mấy phương trời
Nhớ lắm hương nào khó bợt vơi
Thoang thoảng ân tình chao lượn tới
Bâng khuâng kỷ niệm chẳng buông rời
Chiều nao bến nước hè nhau lội
Sáng nọ bưng biền thả mộng trôi
Cứ ngỡ xứ người thêm nẻo lợi
Nào hay xoáy tít giữa canh đời

Lận đận tình duyên mịt biển đời
Cũng đành số phận thả lòng trôi
Dù bao khao khát nguyền ân gởi
Vẫn cứ đìu hiu thệ ước rời
Tiếc rịt ràng yêu lòng phấn khởi
Đau mờ mịt ái buổi tàn vơi
Vì đâu phận kiếp ê chề hỡi
Có phải là do lỗi tại trời

HANSY
 *
ẢO ẢNH
(NĐT, ĐL trường thiên)

Viễn xứ hoài trông một ngả trời
Xuân này cách trở lệ đầy vơi
Vì bao khó nhọc trời Tây trải
Để vẫn sầu đau đất Mẹ rời
Bát gạo quê nghèo hương mãi tỏa
Bao tiền cõi lạ nước hoài trôi
Thương nhà cảnh đói đi ngàn dặm
Tủi phận mình xa nghĩ suốt đời
Mộng vỡ tình yêu đành xé nửa
Mơ tàn cuộc sống chẳng thành đôi
Quay đầu vướng biển đau lòng tội
Trở bước ngăn đường lỡ phận côi
Những buổi đông sầu ai nhớ gọi
Nhiều hôm tuyết lạnh kẻ không mời
Âm thầm nuốt lệ hồn ngơ ngẩn
Ảo vọng ngày qua đã hết rồi

Minh Hien

NHỚ LẮM NGƯỜI ƠI!


NHỚ LẮM NGƯỜI ƠI!

Mầm yêu mãi giữ ấm trong tim
Lòng vần bừng vang khúc nhạc tình
Nhớ người thương yêu lên tiếng gọi
Phương nào có biết, hỡi mầm xinh…

Thao thức hoài vọng nhớ hình em
Góc nhớ ươm lòng trỗi triền miên
Tình đêm dậy khát mơ vẫy gọi
Thương nhớ đong đầy, mộng dài thêm.

Ước ao bên người ngắm ánh sao
Mơ cùng hiệp bến lại cùng nhau
Gối đầu lên đêm dài cũng ngắn
Tình mặn nồng, đẹp tận ngàn sau.

Thế nhé, nhớ nhau gởi chút lòng
Câu thề vút tỏa gọi chờ mong
Tình sẽ đẹp khi cùng chung bước
Dệt nên thơ, cho thỏa ý nồng.

HANSY

XONG MỘT KIẾP NGƯỜI


XONG MỘT KIẾP NGƯỜI

Vì bao trôi nổi giữa giông đời
Cám cảm lệ hờn lắm lúc rơi
Xao xác ân tình ngao ngán cội
Chênh chao nhân nghĩa xót xa lời
Tưởng là cật dạ luôn hoài nối
Đâu biết tim lòng chỉ muốn vơi
Thế sự như tuồng ôi rõ chán
Nhiều khi đau đớn nghẹn môi lời 

Nhiều khi đau đớn nghẹn môi lời 
Phú quý thay tình đạọ lý vơi
Vàng đá phu thê đành bội thệ
Tào khang gừng muối lại gian lời
Vần thơ vẩn đục vì tim nguội
Bạn hữu lơ nhòa bởi nghĩa rơi
Thao thức buồn ơi nhàu kiếp phận
Vì bao trôi nổi giữa giông đời

HANSY