Thứ Tư, 30 tháng 9, 2015

TRĂNG GỌI NGƯỜI


15
TRĂNG GỌI NGƯỜI

Vườn thơ em ghé lời chào
Tao nhân thanh nhã anh hào phong lưu
Đêm về gối lẻ tương tư
Mộng em với mộng ậm ừ nhớ mong.

Trăng khuya kết nối tơ hồng
Trăm năm quyện lấy…tình không đổi dời
Vườn hoa gió thổi tả tơi
Trái tim vẹn giữ mình ơi với mình.

Nhớ mong những tưởng…ân tình
Gối ghen với gối bình minh réo người
Trời đông một khóm hoa tươi
Anh ơi xin chớ chơi vơi lạc tình.

Mấy mưa gió thổi chống kình
Tay em ôm nửa cái nhìn tri âm
Đêm về gối lè âm thầm
Kết yêu một mối ngàn năm chung lòng.

Hoatim
*
GIÓ NÈ TRĂNG

Anh là gió, kiếp phong trần
Lang thang giữa chốn bụi hồng, nhởn nhơ
Dệt lòng theo mấy vần thơ
Trao cho nhân thế mộng mơ của mình.

Một lần gió vướng trăng xinh
Là ngàn lần muốn kết tình với ai
Lắm khi gió thổi miệt mài
Đi tìm một bóng trăng soi cho đời.

Trăng ơi, gió chỉ một lời
Yêu thương đã cột, cả đời muốn theo
Dẫu rằng gió đã thương liều
Bởi chưng trăng quá yêu kiều đấy thôi.

Trăng nè, gió muốn có đôi
Có trăng có gió cho đời đẹp thêm
Trăng thanh gió mát dịu êm
Tình nồng trải khắp, non tiên ta tìm…

HANSY
**********************************************

CHẢY MÃI SÔNG THƠ


CHẢY MÃI SÔNG THƠ

Chảy mãi dòng thơ giữa cuộc đời
Vui buồn lắng đọng nhịp chùng lơi
Ngàn năm tình tự cùng phơi trải
Mãi cháy trong tim khúc diệu lời.

Chảy mãi tình thơ giữa bụi trần
Gối đầu lên những cánh hòa âm
Mùa trăng quá vãng triền miên đợi
Bát ngát hoài mong gõ nốt trầm.

Chảy mãi hồn thơ giữa nuộc tình
Hồng lên môi mắt rạng ngời xinh
Hồn nhiên nhả chữ tròn thương nhớ
Đẹp lắm mùa nao sáng dạ mình.

Chảy mãi đời thơ giữa suối ngàn
Tim hồng ngậm mãi ánh huyền tan
Chiều mơ mộng gởi duồng theo gió
Khắc níu ân tình dậy chứa chan…


HANSY

HANSY bình HÀ NỘI MÙA NÀY của Nàng thơ Minh Hien


HÀ NỘI MÙA NÀY

Mùa này Hà Nội lạnh lắm không em?
Tiếng vọng xa xăm chen vào nỗi nhớ
Thoảng nỗi buồn nghe nặng nề hơi thở
Chẳng biết mấy mùa được ở cùng anh.

Nguyện làm sơn ca lảnh lót trên cành
Không duyên phận nên đành mơ cõi mộng
Mang tiếng hát làm niềm vui cuộc sống
Dẫu biết tình mình mỏng mảnh như tơ.

Viết tên anh ẩn trong mỗi tứ thơ
Mùa đông lạnh bơ vơ con phố nhỏ
Ở phương xa có khi nào anh nhớ
Ta đã từng gặp gỡ tự ngàn xưa.

Hà Nội chiều nay lất phất cơn mưa
Làm ướt má em, vừa lau lại ướt
Nỗi lòng này chỉ có mưa hiểu được
Nên hoà từng giọt nước nhẹ nhàng rơi…

Minh Hien
*************
*
Ở hai đầu nỗi nhớ, nắng gió miền Nam thì muốn choàng lên Hà Nội thân thương chiếc chăn nghĩa tình nồng mặn để ngăn bớt nỗi đơn côi trong cái rét ngọt nàng Bân, thì ở phía đầu kia đang vật vã khó chịu trong cái nham nháp của mưa phùn đông lạnh, chỉ ao ước vỗ cánh bay về phương trời đang lồng lộng gió chướng yêu thương…
HÀ NỘI MÙA NÀY thế nào hỡi Nàng Thơ Minh Hiền?

Mùa này Hà Nội lạnh lắm không em?
Tiếng vọng xa xăm chen vào nỗi nhớ

Thảng nhớ triền miên ùa về vây kín con tim đang lẻ loi trên con đường giá lạnh của mùa đông với những khát khao cháy bỏng một vòng tay chắc nịch và ấm áp, một bờ môi nóng đà đượm ân tình, được tựa vào lồng ngực to bè nhấp nhô trong nhịp thở nồng nàn đầy dáng vẻ chở che biết mấy yêu thương. Cùng nghiêng tai lắng nghe nhịp đập rộn ràng của con tim tươi khỏe luyến láy khúc xuân tình…

Thoảng nỗi buồn nghe nặng nề hơi thở
Chẳng biết mấy mùa được ở cùng anh

Len lén chút tơ sầu vương lên đuôi mắt, bởi ao ước mãi hoài sao cứ vẫn là diệu vợi ước ao. Mà như một linh cảm của định mệnh tình yêu e là sẽ chẳng bao giờ giấc mơ hạnh ngộ bình dị như của bao đôi tình nhân vĩnh viễn không thể trở thành hiện thực được.

Ôi, thật ngán ngẫm làm sao cho cái không gian trở ngăn đầy nghiệt ngã và vô cùng này, cái thời gian chán ngắt dài lê thê dằng dặc của sự ngóng trông chờ đợi một phép mầu của tiên giới. Rủi thay, cái tiên giới của thế kỷ 21 cũng không còn bến bờ để mà dối lòng níu bám. Thì thôi vậy, đành thả hồn vào trong ước mơ viễn vông nhắm mắt đưa chân đổ thừa cho số phận đã an bài…

Nguyện làm sơn ca lảnh lót trên cành
Không duyên phận nên đành mơ cõi mộng
Mang tiếng hát làm niềm vui cuộc sống
Dẫu biết tình mình mỏng mảnh như tơ

Mùa đông nào mà chả lạnh, nhưng cái rét buốt của mùa đông tâm hồn thật là đáng sợ, nó làm cho tím thẫm cả một khuỷnh trời Xuân. Ta trôi trong dòng đời ồn ã mà như đang lạc loài giữa sa mạc mênh mông bão cát châm xuyên hàng vạn mũi kim bén nhọn vào tâm hồn và thể xác mình. Những mảng nhớ cứ dội về làm tức nghẹn cả dòng tim…

Viết tên anh ẩn trong mỗi tứ thơ
Mùa đông lạnh bơ vơ con phố nhỏ


Rồi ngớ ngẩn trốn vào tiền kiếp, lấy cáI mơ hồ sương khói không thực hòng che lấp vá víu thực tại đang nát tan vì vết thương cách trở giữa một mùa đông có một trái tim lòng mà cũng như không.

Ở phương xa có khi nào anh nhớ
Ta đã từng gặp gỡ tự ngàn xưa

Định mệnh đã an bài!
Định mệnh của Tơ hồng Nguyệt lão không chịu se duyên hay lòng ta chần chừ bất định giữa ngã ba đường khiến nghị lực tiêu tán mà trở nên yếu đuối trước nghịch cảnh trái ngang nên không thể vượt bão giông dắt tay nhau tìm về vùng đất hứa? Vì sao ngày xưa ông bà ta thua kém mọi bề mà vẫn dõng dạc “Mấy sông cũng lội, mấy đèo cũng qua”? Còn giờ đây với phương tiện giao thông hiện đại chưa chợp xong giấc ngủ ngắn đã có thể ngã vào lòng nhau trong đắm say hạnh ngộ thì lại là không thể?

*****
Hà Nội chiều nay lất phất cơn mưa
Làm ướt má em, vừa lau lại ướt

Mưa bụi bay bay đầy trời, mưa thương mưa nhớ chan ướt cõi lòng, những giọt lệ tình làm ướt sũng bầu trời thương nhớ. Ngữa mặt lên trời chờ phương Nam gởi chút nắng ấm về hong khô niềm hờn tủi, phơi lòng trước nhớ đợi gió chướng ùa về trong lồng lộng nồm yêu. Để nước mắt ngỡ ngàng khắc khoải xót xa  vụt biến thành những hạt ngọc trai lung linh sắc diện diễm ảo của hoan kỳ.

Nỗi lòng này chỉ có mưa hiểu được
Nên hoà từng giọt nước nhẹ nhàng rơi…

Rồi bất giác trong góc sâu thẳm nào đó của tâm hồn có tiếng gió Nam khe khẽ vọng về: Đứng dậy đốt lên ngọn lửa yêu thương cho tỏa bừng thực tại hay lẵng lặng cúi đầu chấp nhận đầu hàng số phận phải vĩnh viễn đắm chìm trong màn mưa lạnh đêma đen vĩnh cửu???

HANSY
**************************************************************************************************************************************************************


XƯỚNG HỌA TÌNH THƠ


XƯỚNG HỌA TÌNH THƠ

Xướng-Họa em à mải miết thơ 
Vần thương trỗi đượm biết bao giờ 
Ngàn sao dậy ngọt ngào khi nhớ
Ấm áp lúc bừng vạn cõi mơ 
Vẫn mãi lâng hồn theo nhịp thở
Và luôn trải nhạc thỏa tim chờ 
Niềm yêu khỏa sóng từ duyên nợ
Trầm bổng cung đời khó thể ngơ  

Trầm bổng cung đời khó thể ngơ  
Từ trao ý đợi thắm nong chờ 
Dẫu là sóng Net nhiều ngăn trở
Thì vẫn ân nguyền đượm kết mơ 
Thang nhạc đừng cho vào lạc ngớ
Tâm hồn chẳng để lặng im giờ
Nghĩa nồng tình mặn hoài tim mở
Xướng-Họa em à mải miết thơ

HANSY

Thứ Ba, 29 tháng 9, 2015

NGHI LÂM


7.
NGHI LÂM
LỆ GIỮA TRANG KINH

Gia thế ngôn từ chẳng xấu cô
Hiền ngoan tinh sạch nỏ xô bồ
Khai kinh diệu ý hàn bao chỗ
Tiếp đạo trầm hương loáng mặt hồ
Phật pháp am tường lui đoạn khổ
Lệnh Xung mê mệt hóa cơn rồ
Trộm dưa run rẩy tình yêu ngố
Chửa sạch bụi trần khó vãng mô


HANSY
*********
*Tấm lòng Nghi Lâm sáng ngời như thánh nữ, tâm hồn cô như một viên ngọc toàn bích, không tì vết. Mà oái oăm thay, cô tiểu ni rực rỡ như thiên thần đó lại là kết quả của một mối tình quái gỡ của một gã đồ tể thô lỗ và một ni cô dở hơi! 
Con chim sơn ca hồn nhiên của phái Hằng Sơn đã bất ngờ bị trúng mũi tên của vị thần tình yêu Cupide. Mũi tên đã xuyên qua tim vị tiểu ni, nhưng lại quá đỗi lặng lẽ vô thanh, nên cô chẳng hề hay biết. Đến khi hay được thì cô đã sầu thương héo hắt đến tiều tuỵ cả dung nhan!
Khi cùng đồng môn theo Lệnh Hồ Xung nỗi trôi giữa giang hồ vì tai nạn của bản phái, thì những ánh mắt quan hoài thầm kín của cô dành cho gã lãng tử đó vô cùng đằm thắm và chan chứa biết bao sự thương yêu của một mối tình câm lặng.

Như một hành giả Du già toạ thiền, quên đi ngoại cảnh mà chỉ chú tâm quán tưởng một đối tương duy nhất, thì tiểu sư thái Nghi Lâm dường như suốt đời chỉ "quán tưởng" mỗi một hình ảnh của Lệnh Hồ Xung!
**************************************************************************************************************************************************************


CHAO NGHIÊNG


CHAO NGHIÊNG

Em nghiêng cánh bướm nhẹ chao
Va đời ta bỗng lao đao cả hồn
Nhớ từ độ xuyến xao lòng
Nào hay tim đã vô vòng nợ duyên

Đêm đêm mơ giấc thần tiên
Cùng hồn bướm mộng dạo miền bồng lai
Bướm ơi, thủng thỉnh gót hài
Cho bâng khuâng kẻ đắm say sóng tình

Em bay vào giữa bình minh
Xua trăm bướm mộng về quanh tim này
Lòng tựa lòng, tay níu tay
Bướm ơi, mong được hoảng say giấc quỳnh

Trăm năm một gánh tang tình
Vui chơi giữa chốn bướm xinh vô thường
Bướm à, xoải cánh yêu thương
Ru hồn vũ khúc nghê thường đắm say...


HANSY

MỘT CUỘC ĐIỆN THOẠI - AI ZÈ LÀ BOY


Post bài MỘT CUỘC ĐIỆN THOẠI
– AI DÈ LÀ EM!
, tự nhiên nhớ lại entry của MTC viết về lần đầu tiên nàng gọi điện cho mình. Cái nhan đề bài viết này cũng là "cọp dê" nhan đề của nàng ấy mà.
Kỷ niệm ơi!
**************

MỘT CUỘC ĐIỆN THOẠI 
- AI ZÈ LÀ BOY

Đêm kia va đêm wa thêm đêm nay nữa, tưởng 1 girl ai zè mình ăn dưa bở rùj trời

Ép Blog thì phát hiện cái tên là con trai cơ mà, cũng nghi ngờ và nghĩ??? Người ta cho số điện thoại mình ngay từ lần đầu tiên nhưng mình hok có cho lại số mình, gọi chắc người ta chẳng biết mình là ai đâu.

Nên quyết định gọi thử , cũng hơi tò mò, nghe giọng cứ ngỡ nhầm số...s ao kì vậy ta? Đầu dây bên kia "Ai vậy?" rùj mình nói MTC nè, Hansy là con trai sao mà... kì vậy? Bên kia lại: "Ủa - người Huế hả? - Giọng dễ thương ghê!"

Nghe câu đó xong chỉ muốn nói lại "Dễ thương con khỉ khô! Anh gạt em - vậy mà nói con gái" Nhưng mà mình để khỉ khô ở zoo mất tiêu roàj nên chỉ nói: - vậy mà tưởng con gái - ui trời - hic hic. Cúp máy vì chẳng biết nói gì hơn.

Nỗi lòng của mình bị người ta nói trúng hết trơn hết trọi - cứ ngỡ ...cứ tưởng con gái thì sẽ dễ dàng nói chuyện hơn. Cám ơn "Hansy", cám ơn những comment và những tin nhắn riêng của anh. Em bó tay. muốj tjêu chanh với anh lun roàj. Anh còn nói "đệ tử chọc sư phụ thuj mà" ghét ghê đó !!! hic hic

Cúp máy xong, lại nhận được tin: "Giong nghe that quyen ru. Nhu duong fen"

Mô Phật - tưởng MTC nói giọng ri "mô tê răng rứa nờ" chắc anh hok nghe được mô nhỉ? Cám ơn anh hỉ. Anh lại nhắn tin làm mình thấy vui vui

Nhưng hok sao cả - bởi vì một sự chia sẻ đối với MTC, MTC cảm ơn về điu đó.

Muối Tiêu Chanh
****************************************************************************************

HÀO KHÍ VIỆT NAM


HÀO KHÍ VIỆT NAM
(Ngũ độ-Ô thước)

Hùng Vương dựng nước tỏa thơm ngời
Tổ quốc sông rừng duỗi tận khơi
Máu đỏ bao đời xây vững cội
Lòng thanh vạn kiếp tỏa lâng người
Miền Nam mở cõi thuyền luôn tới
Lũng Bắc xây hào việc chẳng lơi
Chiến sỹ đêm ngày dâng tuổi ngợi
Đền ơn đáp nghĩa thỏa danh đời

Đáp mộng đền ơn trả giữa đời
Câu thề chính nghĩa lộng đầy vơi
Mây lùa Hải phận gươm hoài với
Bão lộng Trường Sa súng nỏ rời
Sáng sủa làng quê bừng mỗi sợi
Êm đềm phố thị tỏa ngàn nơi
Toàn dân nước Việt hằng mong khởi
Chí cả lòng son duỗi vẹn lời

HANSY

Thứ Hai, 28 tháng 9, 2015

TÌNH ĐẸP


14
TÌNH ĐẸP

Tình ơi anh hứa với cau
Sắt son có một má đào ưng ưng
Mỗi khi ngồi nhớ người dưng
Phong lưu ôi sợ…dĩa gừng cay cay.

Cầu cho đẹp mối duyên này
Người nam kẻ bắc tình say mướt tình
Gặp đây em đã thuận tình
Phong lưu cất hết chỉ mình… mình em.

Trăng khuya soi sáng bức rèm
Đôi ta như thể hương men rượu nồng
Hoa nhường nguyệt thẹn như không
Bên anh đã có bóng hồng là em.

Trời thanh gió thổi cay men
Quyện nhau như thể ánh đèn với tim…
Xa nhau mấy núi vẫn tìm
Tát cho biển cạn cất thêm mái nhà.

Hoatim
*
TÌNH THƠ TRONG GIÓ

Giữ tròn duyên nợ tình ta
Cho trăm năm vẫn một nhà, nhé em
Thương khi hai đứa tựa thềm
Câu thơ tiếng hát ngọt mềm trao nhau.

Để rồi trầu bén duyên cau
Hương nồng ân ái tình sâu ngút ngàn
Có nhau giữa chốn bụi trần
Dựa nhau mà sống, tình nồng mà thương.

Gió khuya vương nhẹ mùi hương
Là em hay một nàng tiên giáng trần?
Ngất ngây trong mối phân vân
Đào nguyên lạc bước hay gần dáng em?

Khuya nay tỏ với ánh đèn
Thương em, chín đợi mười thương, vẫn chờ
Rung tay, viết vội câu thơ
Nương nhờ cánh gió, giữa mơ đem về…

HANSY
***************************************************

ANH VẪN THẾ


ANH VẪN THẾ

Trái tim này vẫn như xưa đó nhỏ
Tháng năm qua mưa gió chẳng sờn chi
Vẫn đong đầy hình dáng thuở em đi
Kỷ niệm đó mãi hoài trong tim nhớ.

Cứ tưởng rằng tình xưa mòn theo gió
Té mùa yêu vẫn đượm ngát xanh tươi
Vẫn dõi nhau trên ngàn nẻo ngược xuôi
Dẫu có lúc ngang qua như kẻ lạ.

Anh vẫn thế, buồn vui cùng hoa lá
Mắt buông dài theo dáng nhỏ xa xôi
Vẫn một lòng son sắt thuở chơi vơi
Vì đã lỡ yêu thương một nhành hoa đó.

Vẫn ước cầu tình xưa nồng thơm ngõ
Mắt môi cười khỏa lấp buổi tình rơi
Vẫn ước ao đôi tim mãi không rời
Không lần nữa nhìn nhau như kẻ lạ.

Hãy yêu thương như ngày nao mình đã…
Tưới vườn hương lâng sắc thắm nụ hồng
Lóng lánh tình mơ, tim nhớ ngần trong
Cho đoạn kết mãi vuông tròn ước nguyện


HANSY



MỘT CUỘC ĐIỆN THOẠI – AI DÈ LÀ EM!


MỘT CUỘC ĐIỆN THOẠI
– AI DÈ LÀ EM!

Hôm qua, viết một entry về chuyện “Treo ảnh em lên”. Viết xong, chỉnh sửa cẩn thận, rồi post lên, đề giờ là 23, tức là giờ nàng đi làm về. Rồi qua blog nàng thông báo từ nay CHƯƠNG TRÌNH 23H chỉ viết những bài có chủ đề dành riêng cho MTC mà thôi.

Ngồi chờ đến 10 giờ đêm thì thấy bài này xuất hiện, thấy lạ quá. Tôi là dân mới mà, đâu có rành mấy vụ này. Cũng chẳng có sư phụ để mà hỏi, còn bạn tôi ở đây thì chỉ đáng… xách dép cho tôi trong lĩnh vực net. Đành ngồi mò một mình vậy. Suy nghĩ mãi tôi cho rằng, máy chủ của yahoovn nằm ở Singapor, mà Sing nằm muộn hơn VN 1 múi giờ. Khi ghi giờ viết blog là 23 tức là 23 giờ tại Sing, thì tại VN mới có 22 giờ! Không biết có đúng không? Bạn nào rành chỉ cho với, sẽ hậu tạ.

Trở lại chuyện bài viết TAEL-MXTĐ. Chờ đến 23h30 vẫn chưa thấy bóng dáng nàng trên blog tôi. Lạ thiệt! Cô bé này đi làm về là sà ngay vào net quên cả cuộc đời, quên cả thân mình, quên cả thời gian… Vậy mà gần nửa đêm rồi mà vẫn chẳng thấy tăm hơi! 23h45, không chờ nữa, sang lại nhà nàng xem sao. Vắng hoe! Ủa! Kỳ vậy ta! Comment vài cái, nhắn thêm vài tin, rồi lật đật trở lại nhà, sợ khách quý đến không ai tiếp.
0h. Qua ngày khác rồi. Để đỡ sốt ruột, đi trả lời mấy cái mail công việc. Chẳng mấy chốc lại quay về nhà, rồi trở qua nhà nàng. Lại qua, qua lại như chong chóng, muốn xỉu luôn. Bật cửa sổ chat lên, thăm dò vài câu, cũng chẳng thấy tín hiệu gì!

Tự nhiên ngồi suy nghĩ vẫn vơ, lòng thấy lo lo. Bởi hôm trước nàng có kể mấy việc không hay lắm. Muốn gọi điện nhưng ngại. Khuya quá mà! Có thể nàng đang “bận nghĩa vụ” thì sao. Cái này chưa chừng không được gì mà lại bị lỗ vốn to. Nghĩ mãi không biết phải tìm nàng ở đâu, bằng cách nào. Nan giải thiệt! Đêm nay không nhìn được nàng qua webcam rồi. Ngồi nghe nhạc mà cứ giống như đang nghe cái băng cassette nào đó nhão nhẹt vậy, chẳng thấy hay ho gì!

Buồn quá, tắt máy, đi ngủ.

Sáng nay dậy sớm bất thường, vì tôi là "chuyên gia" thức khuya và dậy muộn mà. Tôi do có cộng tác với báo chí viết lách vớ vẫn nên thường làm bạn với màn đêm. Với tôi, bài vở được viết ra trong đêm khuya sẽ hay hơn do lúc đó trời đất yên tĩnh, xe cộ đi lại ít và lòng mình lắng đọng hơn. Sau đó, buồn vì việc chia tay với mylove đầu tiên nên càng thức đêm tợn. Thức khuya tôi có tật hay uống café đậm và trà đặc để trợ hứng viết. Thế là nhiều lần phải overnight!

Mở máy ra. Bỏ qua việc thường nhật là check mail. Đi thẳng vô blog nhà cái đã. Chẳng khác gì khung cảnh hôm qua cả. Qua blog nàng. Vẫn vắng teo. Trời ạ! Sao kỳ vậy? Mở điện thoại ra, ngần ngừ hồi lâu mới chỉ dám nhắn một cái tin ngắn ngủn. Còn sớm quá mà, sợ quấy rầy giấc ngủ của nàng. Đối với nàng, được ngủ trọn đêm là điều khá hiếm hoi. Tin đi không thấy tin về! A, hay nhờ bạn bè của nàng tìm giúp vậy. Vô lại blog nàng, tìm mấy cái nick mà nàng cho biết là thân quen, gởi đi rất nhiều tin nhắn SOS.

Hết cách rồi. Bây giờ chỉ có nước bó gối ngồi chờ tin hồi đáp. Sao mà ghét cái thời gian dằng dặc của chờ đợi thế này?

Đang thừ người trên chiếc ghế xếp, mặt dài như mặt ngựa, nghe liu riu mấy khúc nhạc quen thuộc cho đỡ sốt ruột, thì điện thoại reo. Trời đất! Em đây rồi! MTC của anh đây rồi! Cám ơn Trời Phật Chúa đã hợp sức cùng nhau đưa nàng trở về với con! Bất ngờ, bối rối, xúc động… khiến tôi không nói được câu nào ra hồn. Mà cần quái gì phải nói kia chứ. Chỉ cần nghe. Và nghe như uống cái giọng Huế tím lịm đến mê hồn của em là đủ thỏa mãn cho một linh hồn đang được cứu vớt rồi.

HANSY
**********************************************************************************************************

PHŨ PHÀNG


PHŨ PHÀNG
(Thuận Nghịch độc)

Đêm dài dỗ thức nối lòng mơ
Ngóng mãi mùa xưa khúc vọng chờ
Thuyền kiếp lặng chan buồn phím nhạc
Bến đời thinh bạt xót dòng thơ
Duyên tàn chịu điếc trời hoang lịm
Mộng vỡ đành ngơ đất nhạt mờ
Hiên bóng cheo người nghe mặn chát
Đêm dài dỗ thức nối lòng mơ

Mơ lòng nối thức dỗ dài đêm
Chát mặn nghe người chao bóng hiên
Mờ nhạt đất ngơ đành vỡ mộng
Lịm hoang trời điếc chịu tàn duyên
Thơ dòng xót bạt thinh đời bến
Nhạc phím buồn chan lặng kiếp thuyền
Chờ vọng khúc xưa mùa ngóng mãi
Mơ lòng nối thức dỗ dài đêm


H
ANSY
**************************************

Chủ Nhật, 27 tháng 9, 2015

Bài 11: MỘT SỐ CÁCH BÌNH GIẢNG VĂN HỌC


MỘT SỐ CÁCH 
BÌNH GIẢNG VĂN HỌC

Có nhiều cách diễn ý trong một bài văn nghị luận, nhưng tựu trung thường theo những nguyên tắc chung sau:
Phải nói lý lẽ gắn với tình cảm, cảm xúc vì đó là quy luật nhận thức thẩm mỹ. Phải nói nội dung gắn với hình thức, nói chi tiết hay bộ phận gắn với tổng thể, chỉnh thể nghệ thuật vì đó là đặc điểm của tác phẩm văn học.
1.
DIỄN TẢ TRỰC TIẾP NHỮNG ẤN TƯỢNG VÀ CẢM XÚC VỀ TÁC PHẨM

Diễn tả trực tiếp là diễn tả thẳng những ý nghĩ, những ấn tượng, những tình cảm và những điều tưởng tượng thú vị của mình khi đọc tác phẩm văn học.

Lối bình này đơn giản nhất vì không chú ý phân tích bình luận gì, chỉ diễn tả những cảm nghĩ chủ quan của mình trước một đoạn văn, một câu thơ hay.

Sức thuyết phục không ở lý lẽ phân tích bàn luận sắc sảo, mà ở chỗ cảm nghĩ có chân thật, chính xác và sâu sắc không và lời diễn tả có đạt không.

Ví dụ:
Hoài Thanh chỉ bình vắn tắt và đơn giản thế này về đoạn thơ sau:
Nửa đêm sương gội mái đầu
Chòi cao phần phật mấy tàu lá khô
“Không biết có gì trong cái cảnh “Chòi cao phần phật mấy tàu lá khô” mà câu thơ hay thế”.

Cái tài ở đây chỉ là phát hiện đúng chi tiết hay, và chỉ ra cho người ta chú ý. Người thẩm văn tinh tế, sắc sảo và giàu cảm xúc mới có thể bình hay theo lối này được.
2.
DIỄN Ý PHÂN TÍCH RA THÀNH HÌNH ẢNH

Lối bình này đi đôi với khả năng thiết kế hình ảnh, vừa gợi lại bức tranh của người sáng tác, vừa làm sáng tỏ lý lẽ của nhà phê bình.  
Đây cũng là cách để làm rõ, làm nổi bật một đặc sắc của tác phẩm.

Ví dụ:
Bình bài ca dao Lính thú thời xưa, Hoài Thanh dựng lên rất đạt hình ảnh con người giả và con người thực của anh lính phải đi trấn thủ lưu đồn. Con người giả tức con người công cụ cồng kềnh đè nặng lên con người thực.

“Đến khi con người thực vụt hiện ra được ở cuối bài thơ thì câu thơ bỗng khóc òa lên và người ta không trông thấy gì ngoài những dòng nước mắt”.

Bước chân xuống thuyền nước mắt như mưa
(Lính thú thời xưa)
3.
PHÂN TÍCH DỰA VÀO QUY LUẬT TÂM LÝ

Lối bình này đòi hỏi phải có vốn sống lịch lãm. Bình văn chương mà gắn với đời sống thì bao giờ cũng gần gũi, dễ hiểu và tươi mát.

Cách viết là phân tích quy luật tâm lý của con người ta trong cuộc sống bình thường để soi sáng quy luật của tình cảm, cảm xúc trong văn thơ. Hoặc có khi cũng để làm nổi cái khác thường của tính cách nhân vật.

Ví dụ:
Hoài Thanh viết về cách nổi giận của Từ Hải:
”Một người phi thường như Từ Hải không thể trong lúc giận dữ ném một cái chai, một cái bát, hay đập bàn, đập ghế như cái bọn tầm thường là chúng ta. Từ Hải mà giận dữ hẳn phải kinh khủng như trời đang lặng lẽ bỗng nỗi giông tố, sấm sét:
Từ Công nghe nói thủy chung
Bất bình nổi giận, đùng đùng sấm vang”.
4.
PHÂN TÍCH DỰA VÀO MỘT TIÊU CHUẨN GIÁ TRỊ NÀO ĐẤY CỦA NGHỆ THUẬT

Lối bình này đòi hỏi phải thông hiểu lý thuyết trong nhiều lĩnh vực của nghệ thuật và khoa học để vận dụng một cách sáng tạo.

Đây là cách viết dựa vào một tiêu chuẩn nào đó về giá trị nghệ thuật, để dẫn đến chỗ đánh giá cao một chi tiết hay của tác phẩm.

Ví dụ:
-Để khẳng định giá trị nghệ thuật cao của nhân vật văn sỹ Hoàng trong truyện Đôi mắt của Nam Cao, có người đưa ra tiêu chuẩn chung của những nhân vật có phẩm chất nghệ thuật độc đáo:
”Những nhân vật như thế thường giống nhau ở đặcđiểm này: Có những chi tiết có vẻ rất ngẫu nhiên,  thậm chí vô nghĩa nữa, vậy mà không thể hình dung ra nhân vật ấy đúng như bản chất của nó nếu như gạt bỏ những chi tiết ấy. Nghĩa là rất ngẫu nhiên mà rất tất yếu. Có vẻ vô nghĩa ấy nhưng không cò không được”.

-Để bình cái không khí im lặng to lớn và trang nghiêm trong một đoạn thơ, Xuân Diệu đã bàn về giá trị tạo “ngôn ngoại” của cái gọi là “bút pháp im lặng” trong thơ.

-Hoài Thanh thì vận dụng khái niệm về “độ” của triết học biền chứng để nói cái ranh giới cheo leo giữa 2 trạng thái cảm giác, cảm xúc thuộc 2 nhân sinh quan tích cực và tiêu cực của con người.

-Theo lối này, Nguyễn Tuân còn thề hiện cái độc đáo cũa mình bằng cách vận dụng cả những hiểu biết về nhiều ngành nghệ thuật khác nhau như điện ảnh chẳng hạn, thậm chí cả những quy luật về đạo lý học, sinh vật học… để làm nổi những giá trị văn học mà mình phát hiện.

***
Tóm lại, mỗi lối bình yêu cầu một vốn tri thức khác nhau, một cách tư duy và năng lực diễn đạt khác nhau.
Nhưng cần nhắc lại điều này:

Cái quyết định cuối cùng không phải là lối bình này hay lối bình khác, mà ở chỗ cái hay, cái đẹp của tác phẩm mà ta muốn làm nổi lên có đúng là cái hay, cái đẹp thật không. Và người bình có thật sự cảm thấy cái hay cái đẹp đó không.

HANSY
(Biên khảo)
**********************************************************************************************************

NHỚ…


NHỚ…

Ta nhớ nhau
Khắc khoải từng đêm
Ta ngóng nhau
Thấp thỏm từng ngày…

Nỗi nhớ đong đầy ký ức
Xao xác cõi hồn
Xót xáy con tim
Ngày qua ngày, ôi mãi miết kiếm tìm
Nỗi nhớ vây quanh làm lòng ta trĩu nặng.


Em ơi
Hai ta ở hai đầu xa thẳm
Gọi tên nhau nhờ gió vọng về
Cho thỏa lòng yêu thuở đắm hồn mê…


Này em ơi,
Sao tình mình mặn nồng đến thế
Mà trời không chịu se duyên
Để nỗi nhớ 

Cứ từng ngày, từng đêm
Gặm nát con tim tội nghiệp???


HANSY


HỐI HƯỚNG NHANH


HỐI HƯỚNG NHANH
(Ngũ độ thanh)

Thân đời thực tế chỉ là mơ
Huyễn ảo lầm che mịt bến bờ
Ngộ khéo vào khuôn toàn lỡ dở
Mê tài nhập thế đẫm ngù ngơ
Tèm lem cậy bảo rằng xoay trở
Nghĩ thậm quàng xiên tóa lỏa nhờ
Lỏ mắt ngang tàng e vụn vỡ
Coi chừng kiếp bạc cũng đành trơ

Giữa nẻo coi chừng lấm mặt trơ
Nhiều khi ngã ngựa mấy ai ngờ
Thân tiều tụy diễn hề đôi vở
Giả ngụy bao lần não xác xơ
Sấp ngữa liên hồi lâm ngột thở
Tà gian lắm bận chẳng đâu nhờ
Đường ngay cõi chánh cần mau tỉnh
Cám kẻ sai tầm dễ ngật ngơ

HANSY
**********************************

TÌNH THƠ (Thơ phổ Nhạc)


TÌNH THƠ
Thơ: HANSY
Nhạc: Hải Anh


*
TÌNH THƠ

Tình đã nặng làm sao quên cho được 
Lòng mãi sầu sao có được niềm vui 
Em hỡi em, thao thức suốt canh dài 
Cũng chỉ để tìm về nơi xưa cũ... 

Tình chạy mất, tim buồn thêm ủ rũ 
Phút xót xa chia biệt đớn đau lòng 
Còn gì đâu để mà ngóng, mà mong 
Thôi em nhé, hãy tìm quên kỷ niệm...

HANSY
*

Thứ Bảy, 26 tháng 9, 2015

CHUNG TÌNH NGHEN ANH


13
CHUNG TÌNH NGHEN ANH

Đêm qua anh mơ thấy nàng
Gối tay cô để trên vàng bạc đen
Dạ thì vẫn thấy ghen ghen
Với người tri kỷ anh quen vô tình.

Không ngủ anh đợi bình minh
Nghĩ sao trăng nước hữu tình làm đôi
Sáng nay anh đã quên rồi
Tri âm đã bỏ thì thôi còn gì…?

Chải lại mái tóc uy nghi
Tình tang anh đến xuân thì hồng môi
Trống thình tim anh rớt rồi
Tay em lượm lấy nẩy chồi nõn xanh.

Anh ơi dạ em để dành
Tim em cất sẵn mời anh giữ dùm
Hào hoa đừng trải tùm lum
Em giận giận đó chung tình anh nghen.

Hoatim
*
CHUNG TÌNH SỐ MỘT

Quay nam ngó bắc mà xem
Chung tình số một người khen hà rầm
Nhớ xưa đón gió hái trăng
Phong lưu rất mực, lang bang lắm người.

Từ khi giao kết em rồi
Đất trời có rộng, một người anh thương
Tim yêu có rộng trăm đường
Cũng thu lại một, một thương thôi hà.

Dẫu mà rủi có cách xa
Thì lòng vẫn cứ nhớ ta với mình
Vẫn mang dáng bóng em xinh
Có lâu cách mấy chung tình với nhau.

Nhớ từ trầu bén duyên cau
Thương yêu nồng mặn trước sau một lòng
Thì em cứ vững niềm tin
Mình yêu son sắt dễ tìm có đâu…

HANSY
***************************************************

HOA LÒNG


HOA LÒNG

Vẫn một đóa hoa lòng ngan ngát mộng
Giấu tình ai tỏa đượm đến ngàn phương
Ủ ấp hoài một quốc sắc thiên hương
Mơ biết mấy chuyện tình luôn ngọt mát.

Nắm tay nhau cho hoa lòng khỏi lạc
Cùng mây trời tinh tú rải vòm đêm
Bến bờ nào xa mấy cũng Ta-Em
Thệ nguyện đó mãi hoài tim rực cháy!

Hoa lòng vẫn chở che khi giông bão
Đợi nắng vàng về lộng cõi yêu thương
Mình bên nhau qua bao ải đoạn trường
Chưa hết kiếp đã thòm thèm kiếp khác.
........
Thác gởi xương - Sống thì xin hiến nạc
Để muôn đời hai đứa mãi hòa tim…


HANSY

HANSY bình NHỮNG NGÀY KHÔNG NHAU của Đỗ Anh Thư


CÓ NHỮNG NGÀY KHÔNG NHAU
(Xướng)

Ngày không nhau đêm đầy nỗi nhớ
Giọt sương khuya lạnh buốt vai gầy
Ngày không nhau gió về trăn trở
Nghe cõi lòng vương áng mây bay

Ngày không nhau sầu dâng lên mắt
Nét mi ngoan đẫm lệ ưu phiền
Ngày không nhau con tim thầm nhắc
Nụ hôn nồng một thuở thần tiên

Ngày không nhau tình xa diệu vợi
Bước em đi khúc khuỷu, gập ghềnh
Ngày không nhau còn ai chờ đợi
Bản nhạc ngày xưa bỗng buồn tênh

Ngày không nhau... từ nay thôi nhé!
Giấc mơ yêu mãi mãi lụi tàn
Ngày không nhau nẻo về lặng lẽ
Vẫy tay chào mộng ảo trần gian..!

Đỗ Anh Thư

***
NGÀY ĐÓ KHÔNG NHAU 
(Họa)

Ngày đó không nhau, mắt môi dâng lệ sầu
Em ngã khác, còn ta về ngã khác
Bước chông chênh mới hay mình thất lạc
Tình yêu xưa, xa tít tắp chân trời...

Ngày không nhau, nghe tất cả chơi vơi
Vòng tay lạc còn tìm đâu hơi ấm
Thương yêu xưa – ôi một thời nồng thắm
Xa ngái rồi – một ngày đó, không nhau...

Ngày không nhau, chẳng biết sẽ tìm đâu
Bờ vai thơm cho người rưng rưng khóc
Vòng tay trơ, còn đâu chiều buông tóc
Tự gượng cười – thôi nhé cố quên mau...

Rồi một ngày cho đến vạn đời sau
Ta bước tiếp mà nghe lòng trống rỗng
Những thương yêu chập chờn trong chén đắng
Vẫn nhói lòng vì ngày đó không nhau...

H
ANSY
*********
*
CÓ và KHÔNG.
Ôi, những ngôn từ giản đơn mà sao lại bao hàm những ý nghĩa đối nghịch nhau mênh mang đến thế! Ngày thuở đó khi thần Venus chạm cánh vào tim, ta như có cả vũ trụ bao la vời vợi đến vô cùng. Rồi khi cánh chim bằng lướt gió tung đi bỏ lại sau lưng một góc trời hoang tàn trống rỗng… Chia xa rồi, ôi xa xót cho quãng đời lận đận vì CÓ NHỮNG NGÀY KHÔNG NHAU đeo bám hành hạ đến dai dẳng mỏi mòn thân phận đầy ai oán nức nở của vành tim thơ tác giả ĐỖ THỊ ANH THƯ.

Ngày không nhau đêm đầy nỗi nhớ
Giọt sương khuya lạnh buốt vai gầy
Ngày không nhau gió về trăn trở
Nghe cõi lòng vương áng mây bay

Trái tim người nam cũng chẳng khá hơn khi vỡ mộng yêu đương trên đường tình huyễn ảo. “Trăng tròn rồi khuyết/ Bèo hợp để tan…” quy luật muôn đời này luôn đúng và ai cũng biết rất rõ, nhưng khi đối diện với sự thực tê tái bi thương của chính cảnh ngộ mình, mấy ai lại không khỏi lâm vào vòng “sốc điện”?

Ngày đó không nhau mắt môi dâng lệ sầu
Em ngã khác, còn ta về ngã khác
Bước chông chênh mới hay mình thất lạc
Tình yêu xưa xa tít tắp chân trời

Té ra, mạnh hay yếu thì khi tim vỡ đều tan tành như nhau cả! Dù không nhau nhưng cứ ngỡ vẫn hãy còn, vẫn triền miền dõi theo những thước phim tình sử. Nhớ lại để mà đau thêm, nhưng đau thì cứ đau mà nhớ thì vẫn miệt mài muốn nhớ. Ôi, thật lạ lùng cho cái chất anh túc của lửa tình, nó mê đắm lòng người biết bao!

Ngày không nhau sầu vương lên mắt
Nét mi ngoan đẫm lệ ưu phiền
Ngày không nhau con tim thầm nhắc
Nụ hôn nồng một thuở thần tiên

Như khi đang sống bình thường mấy ai cảm nhận và hiểu được sự quan trọng của làn không khí đang bồng bềnh xung quanh ta, mà chỉ đến khi lâm vào tình huống nghẹn thở như chìm sâu dưới đáy sông hay vẫy vùng tuyệt vọng trong làm khói lửa dày đặc của căn nhà đang bốc cháy mới nhận ra một sự thực trễ tràng: Thiếu không khí thì đời ta cũng ngủm! Không nhau rồi, thấy lòng hụt hẫng trống trơn mới ngồi cúi đầu bó gối thầm ân hận và nuối tiếc cho những báu vật mà mình vừa chểnh mãng để vuột khỏi tầm tay.

Ngày không nhau nghe tất cả chơi vơi
Vòng tay lạc còn tìm đâu hơi ấm
Thương yêu xưa – ôi một thời nồng thắm
Xa ngái rồi – một ngày đó không nhau

Dẫu xa rồi vẫn cố ngoái nhìn tìm lại những mảnh vỡ yêu thương của quá vãng tình yêu rơi rớt dọc đường gió bụi trần đời để thêm nhói lòng trong mỗi bước chân đi. Vẫy tay chào hay níu kéo vàng son kỷ niệm?

Ngày không nhau tình xa diệu vợi
Bước em đi khúc khuỷu gập ghềnh
Ngày không nhau còn ai chờ đợi
Bản nhạc ngày xưa bỗng buồn tênh

Mỗi đứa giờ thực sự ở một phương trời rất cách biệt mà sao cứ nghe hoài niệm theo gió vọng về. Bờ vai xưa ngày nao ai gục đầu khóc để được dỗ dành giờ buồn tênh trong trống trải, mắt môi ơi vết hằn còn đó mà dáng nao đã tít tắp cuối trời. Thì thôi vậy, đành dối lòng dù gì cũng đã cất tiếng từ ly, tiễn biệt tình yêu về đóng trang tình sử chôn vào đáy mộ. Rồi nhờ liều thuốc nhiệm mầu thời gian xóa tan nhung lụa hôm nào, gượng đứng lên tìm về nẻo mới, nhủ thầm rằng: Hãy cố quên mau!

Ngày không nhau chẳng biết sẽ tìm đâu
Bờ vai thơm của người rưng rưng khóc
Vòng tay trơ còn đâu chiều buông tóc
Tự gượng cười – thôi nhé, cố quên mau!

Dẫu giờ đây âm thầm chiếc bóng đơn côi nhưng tất cả như vẫn còn động đậy trong lớp sương mù dĩ vãng. Thương yêu xưa một thời chất ngất nay đã kéo màn vĩnh biệt nhưng âm vang ngọt ngào thuở ấy cứ thôi thúc những nhát chém hư vô lẹm ngọt trong hồn. Người không còn tình vỡ vụn nát tan, ta mỏng mảnh nhòa phai trong hư mị, giã từ tình yêu giã từ ước vọng, trần gian này ngẫm lại cũng chỉ là mê ảo mà thôi...

Ngày không nhau... từ nay thôi nhé!
Giấc mơ yêu mãi mãi lụi tàn
Ngày không nhau nẻo về lặng lẽ
Vẫy tay chào mộng ảo trần gian..!

Mà sao đã biết nếu mất nhau rồi đời sẽ tệ tàn, trái tim sẽ héo rụi, tình cảm sẽ thui chột… mà khi còn nhau lại không chịu nâng niu giữ gìn bảo quản cẩn trọng vườn yêu? Sao không trân quý những gì đang có trong tay mà lại cứ mải miết đuổi theo những ánh hồng ảo tưởng để cuối cùng trắng tay trong cuộc tình hiện tại và tuyệt vọng trong hố thẳm của  mơ hồ đeo đuổi bấy lâu?

Rồi một ngày cho đến vạn đời sau
Ta bước tiếp mà nghe lòng trống rỗng
Những thương yêu chập chờn trong chén đắng
Vẫn nhói lòng vì ngày đó không nhau... 

Hãy trân quý từng mi-li-met TÌNH YÊU!
Và hãy cho nhau những gì có thể khi còn nhau, bởi ngày mai giông đời luôn chứa đầy rủi ro và bất trắc!

HANSY
***********************************************************************************************************


NHỊP PHÁCH THƠ LÒNG


NHỊP PHÁCH THƠ LÒNG

Xướng-Họa vui đời thoải mái thay
Ngợi ngâm thi phú suốt đêm ngày
Bồng bềnh tiên tửu bồng bềnh gió
Bát ngát cung tình bát ngát mây
Sắc đượm giao hòa thơm thảo dậy
Hương nồng giai ngẫu mượt mà say
Tình tang khảy phím vần thương
lộng
Phách nhịp thơ lòng thấp thoáng đây

Phách nhịp thơ lòng thấp thoáng đây
Bồng lai ẩn hiện ngát
thơm này
Giai nhân gởi
điệu mênh mông gió
Quân tử trao vần lả lướt mây
Mặc khách ươm từ
lâng quãng nhạc
Tao nhân thảo bút lượn
đêm ngày
Kim bằng
thắng hội mùa hoan hỉ
Xướng-Họa vui đời thoải mái thay 


H
ANSY

Thứ Sáu, 25 tháng 9, 2015

MÙA XUÂN CHO AI


MÙA XUÂN CHO AI
(Tặng Poet Hansy)

MONG XUÂN mãi đê mê khúc hát
Mang yêu thương dào dạt tình Sy
Hoa hồng trải ngập đường thi
CHỜ XUÂN anh có thêm Dì nữa không

Bao nhiêu nàng chờ mong anh ngỏ
Em sang đây chém gió cho lành
Bên kia phụ tá cho anh
Trăm ngàn ánh mắt tỵ ganh nhòm vào

Kìa XUÂN SỚM  mà sao ớn lạnh
Dao không đau bằng ánh mắt ghen
Chạy xuôi chạy ngược nhìn xem
Xung quanh đụng phải bao em của chàng

Minh Hien
--------------
*Những chữ viết in hoa là tên những bài thơ nổi bật của người được tặng
*

MÙA XUÂN CHO EM
(Tặng các Người đẹp của Lãng tử Hansy. Kaka)

Giữa ngàn MÂY đượm nồng giọng hát
Của bình MINH đẫm ngát TÌNH SY
Xao lòng hạ bút vờn thi
Ngợi ca em đến, xuân thì quãng không.

Ngời mắt ước chờ mong trước ngõ
Rạng môi ngoan phơi tỏ duyên lành
Hãy nguyền thơm thảo cùng anh
Cho trần gian lựng nguồn xanh lộng vào.

Nồng xuân ấm lùa bao giá lạnh
Xôn xao đời mỏng mảnh hờn ghen
Ngọt ngào hương lửa ùa xem
Thiếp mang trầu đượm diệu têm cau chàng.

Vòng nhân thế mơ màng ước hẹn
Kiếp nhân sinh có đến đừng đi
Giao lòng hòa mộng phú thi
MÂY TÌNH MINH hội SY SY suốt đời...

HANSY
******************************************************

XIN ĐƯỢC


XIN ĐƯỢC

Cỏ xanh một thuở thề nguyền
Trăm năm xin dỗ bình yên tình hồng
Úa vàng thì vẫn thủy chung
Chênh chao hai lối vẫn thương nhớ hoài.

Mưa Ngâu rớt cõi lòng ai
Mà nghe xa xót giữa đời không nhau
Bẽ bàng duyên phận trầu cau
Ngoái về lối cũ lòng đau đớn thầm.

Người ơi! Nếu có trăm năm
Thì xin về lại chiếu chăn thuở nào
Ngọt bùi xin được có nhau
Ấm nồng xin được ngàn sau Ta – Mình…

HANSY

NHẠC BẤT QUẦN


6.
NHẠC BẤT QUẦN

Rằng Quân tử kiếm xuất danh môn
Đức hạnh xem ra nổi tiếng đồn
Hận buổi tham danh liền phế vật
Xu thời quẩn trí chẳng tuân môn
Tôn sư phụ nghĩa thành ân đoạn
Đệ tử quên công phải thế dồn
Phu phụ nhất thời chia cách ngả
Bán mình đổi lại chữ điêu ngôn


Cẫn Vũ
*********
*Quân tử kiếm Nhạc Bất Quần, chỉ nghe danh là đủ hiểu. Một con người quy củ như Nhạc tiên sinh, một con người mà mở miệng là chính kiến, khép miệng là nhân từ. Trên giang hồ, để được xem là quân tử đã không dễ, mà còn được mọi người đưa vào danh hiệu, để chữ quân tử đặt trước chữ kiếm càng khó hơn. Chỉ một chuyện đó đủ để mọi người phải khâm phục con người quân tử lòng dạ thẳng như kiếm này.

Thế nhưng thực tế mấy ai hiểu được, cái danh hiệu hay nhất mà Nhạc tiên sinh đạt được, chẳng phải quân tử, chẳng phải chưởng môn nhân gì cả, mà là một chữ "Ngụy quân tử". Cái hơn người của lão chính là từ "Ngụy quân tử",  nhờ có tiếng xấu này, mà lão mới xứng được lưu danh thiên cổ.


Âm mưu cả đời, lừa dối cả đời để rồi được gì, một tiếng bá chủ võ lâm còn chưa vang lên thì mạng đã tận, danh quân tử thì trôi theo mây khói. Mộng cơ nghiệp chưa thành đã vỡ tan…
**********************************************************************************************************

HOÀI CẢM


HOÀI CẢM
(Thuận Nghịch độc)

Xa cách dẫu lòng giữ mãi yêu
Vẫn như nghe nhớ vọng thương chiều
Ta nguyền sót lại vương mơ hoảng
Bạn ước tan rồi thảng mộng tiêu
Ba nguyệt phím nào len tiếng nhạc
Mấy thu trời có vẳng âm diều
Mà thôi xót hỡi tình xiêu lạc
Xa cách dẫu lòng giữ mãi yêu

Yêu mãi giữ lòng dẫu cách xa
Lạc xiêu tình hỡi xót thôi mà
Diều âm vẳng có trời thu lạc
Nhạc tiếng len nào phím nguyệt ba
Tiêu mộng thảng rồi tan ước bạn
Hoảng mơ vương lại sót nguyền ta
Chiều thương vọng nhớ nghe như vẫn
Yêu mãi giữ lòng dẫu cách xa


H
ANSY
*************************************

Thứ Năm, 24 tháng 9, 2015

VÔI HỒNG KHẮC GHI


12
VÔI HỒNG KHẮC GHI

Đã yêu đừng có phân vân
Dẫu khi đôi ngã, chẳng gần bên nhau
Ước thề có trước có sau
Qua bao mưa gió cũng đâu thay lòng.

Có khi người ngóng kẻ trông
Bởi trời hay ghẹo, thử lòng xem sao
Chúng mình thề với trời cao
Có qua bao kiếp vẫn vào lòng nhau.

Chuyện đời có nắng có mưa
Chuyện tình khi ngắn khi vừa, người ơi
Trăm năm gắn bó một lời
Ngàn năm giữ trọn, đời đời khắc ghi.

Thương nhau từ buổi xuân thì
Yêu nhau từ thuở tình si cháy lòng
Đẹp từ một lá trầu không
Trái cau nho nhỏ, vôi hồng quệt lên…

HANSY
*
ANH VỀ !!

Yêu anh em chẳng tính toan
Buồng cau non trái lòng son còn hoài
Mưa buồn nhỏ giọt lai rai
Em cười nói nhỏ nồng say tình nồng.

Trở mình trong giấc đêm đông
Vắng anh chiếu mỏng lạc vòng tay ôm
Hoa kia còn vướng hương thơm
Anh sao bận bịu chê cơm ở nhà.

Ra đường em vẫn kiêu sa
Người ta thì ngắm em mà làm ngơ
Bảo rằng mi sao quá khờ
Lang quân ta đó mi mơ dáng tàu.

Anh về quảy nguyên buồng cau
Quyệt cho vôi thắm kẻm rào mở ra
Lá trầu đỏng đảnh thướt tha
Vòng tay anh bảo lụa là điệu ghê.

Hoatim
******************************************

EM VÀ TA


EM VÀ TA

Chợt nhớ mùa nào hương tóc bay
Xao xuyến tim lòng dạt dào say
Em qua, ngõ vắng xôn xao dậy
Lụa là tha thuớt với tóc mây.

Chiều nào em đến giữa tim ta
Sóng dậy thương chờ, ngát tình hoa
Ta say một giấc mơ miên viễn
Em gọi hồn ai cháy sáng lòa.

Rồi những thao thức giữa canh trường
Lòng yêu càng nén lại càng thương
Mơ em một giấc tương tư mộng
Đắm đuối trong nhau khúc Nghê thường.

Em hát hoan tình dệt phím tơ
Ta hòa theo vũ khúc trăng mơ
Ô hay, tim có cùng theo nhịp
Mà lại làm cho rộn ước chờ...??? 
.......
Trời kia còn sáng tối, nắng mưa
Lòng người đâu mãi vẹn như xưa
Tình kia rồi cũng phai dấn mất
Để tháng ngày qua mộng thẫn thờ.. 


HANSY

HANSY bình TÌNH YÊU ĐỂ DÀNH của Hoa Tranh


TÌNH YÊU ĐỂ DÀNH

Bạn em bảo
Hai mươi tuổi chưa yêu là cũng hơi bị muộn
Nhưng không ai biết đâu anh!
Em giữ cho mình và em giữ cho anh
Vì em chỉ có một tình yêu duy nhất
Tình yêu để dành…

Tình yêu để dành ít người hiểu lắm anh
Nhưng đơn giản như khoảng trời xanh và mây trắng
Có nghĩa là trong suốt quãng đời trong trắng
Em để dành không ban phát cho ai

Em để dành trong mỗi buổi sớm mai
Em cất trong cặp và những trang vở mới
Để trong em mọi thứ không biến đổi
Để trọn vẹn mình anh…

Để giữ em bây giờ ánh mắt vẫn còn trong
Môi vẫn hồng, trán vẫn ngời tỏa sáng
Mắt vẫn cười và má còn thắm rạng
Khi anh nói lời hay…

Để giữ được trong em tất cả vẫn vẹn nguyên
Để tất cả với em đến bây giờ mới là ban đầu, mới là thứ nhất
Bàn tay em chưa một người nắm giữ
Đôi môi em chưa một phút chạm môi
Tình yêu em chưa một nơi trao gởi
En để dành vẹn nguyên…

Không sĩ diện đâu khi em bảo
Chẳng phải ai cũng được nắm tay em
Vì em nhát? Một phần thôi nhưng chưa đủ
Quan trọng là… em để dành nó… cho anh

Tình yêu để dành em dành nó cho anh
Em đợi chờ như cô bé Axôn chờ hoàng tử
Một ngày kia cùng cánh buồm thắm đỏ
Đến đón em đi…

Anh có biết chuyện nàng Eva ăn quả cấm không?
Có phải chiều nay em đã ăn quả cấm
Vị của quả thấm môi em rất đậm
Em chỉ lặng câm…

Một va chạm nhẹ cũng khiến em giật mình
Một ánh nhìn cũng khiến em thẹn thùng, thảng thốt
Có dòng điện chạy trong em bất chợt
Bão tố cũng chẳng hơn…

Anh sẽ cười, tình yêu để dành có sợ chi?
Anh cẩn thận vì tình yêu để dành, ôi rất mạnh
Và đừng trách sao một ngày mây tạnh
Mà tình yêu để dành đổ áp xuống đầu anh…

Hoa Tranh
*************
*
Tình yêu là món quà huyền diệu mà Thượng đế trao tặng cho mỗi con tim vào rất sớm của buổi đầu đời – tầm như vào khoảng lứa tuổi tròn trăng – là giai điệu nhớ nhớ thương thương đã len vào hồn, là cái bạc bàng sương khói liêu trai của mối tình đầu hay dẫu chỉ là những thoáng mơ mộng vu vơ hoặc giả là ấp ôm một áng tương tư huyễn ảo không thật… Thế nhưng khi bị bè bạn đùa chê rằng qua đôi mươi mà vẫn chưa có một mối tình vắt vai là đã khởi cung đường yêu của đời mình quá muộn HOA TRANH đã trả lời “chống chế” thật bất ngờ, một cách rất dễ thương và đầy tính thuyết phục: đó là một TÌNH YÊU ĐỂ DÀNH cơ mà!

Bạn em bảo
Hai mươi tuổi chưa yêu là cũng hơi bị muộn
Nhưng không ai biết đâu anh!
Em giữ cho mình và em giữ cho anh
Vì em chỉ có một tình yêu duy nhất
Tình yêu để dành…

Vì rằng, không như thiên hạ xả láng vốn quý của trời, ta chỉ có một trái tim thuần khiết, một ngọn lửa yêu thương nồng cháy và một tình yêu chung thủy sắt son nên phải cẩn thận canh giữ để dành tận hiến cho chỉ một người  – một và chỉ một mà thôi!

Tình yêu để dành ít người hiểu lắm anh
Nhưng đơn giản như khoảng trời xanh và mây trắng
Có nghĩa là trong suốt quãng đời trong trắng
Em để dành không ban phát cho ai

Từ khi trái tim bắt đầu chập chững thỏ thẻ những nhịp đập lâng lâng của men tình, ta biệt riêng một góc khuất, gom những gì thuộc giai điệu tình ca vào đó như con kiến thợ miệt mài xây dựng mái ấm tình yêu tương lai của cuộc đời mình.

Em để dành trong mỗi buổi sớm mai
Em cất trong cặp và những trang vở mới
Để trong em mọi thứ không biến đổi
Để trọn vẹn mình anh…

Mọi dược liệu yêu thương được giữ gìn cẩn trọng nghiêm túc trong tận cùng sâu thẳm của bản chất tình yêu và nhờ vào uyên nguyên kỳ diệu của một ước vọng thủy chung trọn đời mãn kiếp mà dẫu cánh hoa tình có nở muộn màng đến mấy thì cái tinh khôi, trinh nguyên vẫn mãi hoài rạng rỡ!

Để giữ em bây giờ ánh mắt vẫn còn trong
Môi vẫn hồng, trán vẫn ngời tỏa sáng
Mắt vẫn cười và má còn thắm rạng
Khi anh nói lời hay…

Để giữ được trong em tất cả vẫn vẹn nguyên
Để tất cả với em đến bây giờ mới là ban đầu, mới là thứ nhất
Bàn tay em chưa một người nắm giữ
Đôi môi em chưa một phút chạm môi
Tình yêu em chưa một nơi trao gởi
En để dành vẹn nguyên…

Tất cả đều mộc mạc đơn sơ giản dị  chân thật nhưng trong ngần không son phấn, không phải vì ta vụng về chẳng biết ban phát tình cảm, không phải bởi do đánh mất chìa khóa của cánh cửa vườn tình, cũng không vì giá băng phủ kín năm tháng nhọc nhằn, hờ hững… mà là bởi tất cả những chất liệu nguyên sơ như trong khu rừng nguyên thủy đó được ta ướp lại dưới đáy kho tình chỉ để dành cho mỗi một mình người mà cả đời ta ước ao và chờ đợi..  

Không sĩ diện đâu khi em bảo
Chẳng phải ai cũng được nắm tay em
Vì em nhát? Một phần thôi nhưng chưa đủ
Quan trọng là… em để dành nó… cho anh

Tình yêu để dành em dành nó cho anh
Em đợi chờ như cô bé Axôn chờ hoàng tử
Một ngày kia cùng cánh buồm thắm đỏ
Đến đón em đi…

***
Và rồi như một quy luật muôn đời của Tạo hóa: Ta chân thành và thẫm nguyện thì Nguyệt lão cũng động lòng chiều người mà se xứng sợi chỉ hồng duyên phận, để cánh cửa vườn tình mở toang trong một chiều hạnh ngộ đầy nắng vàng rực rỡ, hoa bướm lượn lờ giữa giai điệu lạc hoan bồng bềnh phiêu cảm  với người yêu hằng tơ tưởng trong mộng từ độ chớm tuổi cập kê.

Anh có biết chuyện nàng Eva ăn quả cấm không?
Có phải chiều nay em đã ăn quả cấm
Vị của quả thấm môi em rất đậm
Em chỉ lặng câm…

Men tình tích tụ ngàn năm phút chốc hoá thành rượu yêu trong giờ hòa hiệp khiến ngây ngất choáng váng ngay cả một cõi ta bà đầy bất trắc và bụi bặm. Ve trên cành kêu ran khi lần đầu hai cánh môi tìm về cùng một nẻo hoan tình, ánh mắt xuyên hồn ngác ngơ khờ dại chao đảo trong bể tình dậy sóng ba đào, những mạch điện mơ hồ của tháng ngày dồn nén mơ tưởng bật dậy làm tê liệt cả những phản kháng vô thức vụng về…

Một va chạm nhẹ cũng khiến em giật mình
Một ánh nhìn cũng khiến em thẹn thùng, thảng thốt
Có dòng điện chạy trong em bất chợt
Bão tố cũng chẳng hơn…

Thế đó, cuối cùng rồi ta cũng trao được cho người cái bất ngờ tuyệt hảo của một tình yêu sâu kín và thánh thiện khi miệt mài để dành tất cả tin yêu và quý trọng qua bao năm tháng gom góp được trong nỗi mơ màng bồng lai huyễn ảo. Và dẫu thế nào thì hãy mĩm cười mở lòng ra đón nhận nhé người, bởi định mệnh yêu thương giữa ta và người vốn trong tiền kiếp đã mặc định là thế!

Anh sẽ cười, tình yêu để dành có sợ chi?
Anh cẩn thận vì tình yêu để dành, ôi rất mạnh
Và đừng trách sao một ngày mây tạnh
Mà tình yêu để dành đổ ập xuống đầu anh…

Tình Yêu Để Dành!
Tích tụ ngàn năm để đúng hẹn chỉ cần một lần giải phóng năng lượng là đủ choáng ngợp cả vũ trụ mênh mông của thần Tình Ái !

HANSY
**********************************************************************************************************