Thứ Bảy, 31 tháng 10, 2015

TẢN MẠN VỀ VĂN XUÔI - Võ Hoàng Nguyên


TẢN MẠN VỀ VĂN XUÔI

Viết văn xuôi như người thích đi bộ, được vững vàng trên mặt đất, được tha hồ mở lối, miễn cuối cùng vẫn đi đến đích. Tuy nhiên viết văn xuôi không có nghĩa là hoàn toàn tự do, không bị gò bó trong một quy tắc. Cũng như đi bộ trên mặt đất, tuy vững vàng nhưng cũng phải biết định hướng, chọn lối đi, tránh gập ghềnh sỏi đá, cỏ gai.

Ở đây, chúng ta không đề cập nhiều đến kỹ thuật cú pháp mà chỉ nêu ra những tính chất của văn xuôi mà thôi. Nhớ lại những bài tập làm văn thuở còn ngày hai buổi cắp sách đến trường, chúng ta sẽ mường tượng được ra những quy tắc văn xuôi là phức tạp đến độ nào. Tôi nhớ thầy Lê Văn Mỹ, giáo sư Việt Văn lớp 9, luôn dặn học trò: “Chỉ có ông Phạm Quỳnh mới được quyền viết câu văn dài tám thước, và chỉ có ông Trịnh Công Sơn là được quyền dùng những ca từ khó hiểu. Các em là người tập viết văn, phải viết sao cho câu ngắn gọn, từ ngữ dễ hiểu”. Thầy dạy thật là đơn giản, vậy mà chỉ mỗi việc viết câu cho ngắn gọn, quả không phải dễ tí nào.!

“Ý tưởng thì đi phi cơ, chữ viết lại đi bộ”. Đó là một sự ví von rất hay cho thấy nỗi khó của người viết văn. Bạn có thể đứng thuyết trình và nói tràng giang đại hải với rất nhiều thông tin được đưa ra. Nhưng cùng trong thời lượng ấy, khi bạn viết, nội dung sẽ không đầy đủ bằng lúc bạn nói. Tại sao vậy? Vì có những quy tắc về ngữ pháp mà bạn cần tuân thủ. Nếu không, người đọc sẽ khó hiểu được bạn nói gì. Bởi vậy mà có nhiều người chỉ thích nói chứ không thích viết. Vì khi nói bạn được hỗ trợ bằng ngôn ngữ thân thể. Nói sai văn phạm vẫn hiểu được. Nói ít vẫn hiểu nhiều. Còn khi viết, bạn phải dùng câu cú, cách chấm phết, các dấu than, dấu hỏi để diễn tả cảm xúc.

Nói về văn phạm thì mới nghe tưởng như nó là thứ gông cùm đáng ghét. Nhưng có rất nhiều trường hợp, thay vì một câu dài lòng thòng, chỉ cần chỉnh cho đúng văn phạm, nó sẽ trở thành ngắn và dễ hiểu vô cùng.

Trong văn xuôi, yếu tố nhạc điệu ít khi được đặt nặng. Tuy nhiên nếu có thêm, cộng với cú pháp hợp lý thì bài văn sẽ trở nên tuyệt vời. Lấy vị dụ bài văn xuôi để đời “Tôi đi học” của nhà văn Thanh Tịnh. Một bài văn được làm chuẩn mực cho câu cú gãy gọn, ý tưởng mạch lạc, nội dung hàm súc. Tôi còn nhớ rất rõ giọng đọc miền Bắc của thầy Phạm Gia Quý trong giờ học Việt Văn ngày xưa. Nhạc điệu của bài văn “Tôi đi học” được Thầy lột tả hết tất cả những tâm sự mà tác giả muốn lồng vào qua nhạc điệu trong bài văn xuôi ấy.

Đây là đoạn đầu trong bài văn xuôi này. Trong sách “Tập đọc” các lớp tiểu học, hoặc sách “Luận văn” các lớp trung học đều có trích đăng:

“Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm miên man của buổi tựu trường.

Tôi không thể nào quên được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng.

Những ý tưởng ấy tôi chưa lần nào ghi lên giấy, vì hồi ấy tôi không biết ghi và ngày nay tôi không nhớ hết. Nhưng mỗi lần thấy mấy em nhỏ rụt rè núp dưới nón mẹ lần đầu tiên đến trường, lòng tôi lại tưng bừng rộn rã.

Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh. Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: Hôm nay tôi đi học..."

Dù là văn gì đi nữa, ngoài ý tưởng ra, cuối cùng bài văn phải thể hiện được xúc cảm của tác giả. Từ đó mới giúp người đọc hiểu được mình muốn nói gì và giúp họ rung cảm theo. Đó là hai vế quan trọng của một bài văn.

Võ Hoàng Nguyên 



TINH KHÔI


 
TINH KHÔI

Tim vẫn nóng, hồn mãi hoài phước hạnh
Tiếng thơ nguyền tròn trịa, đẫm chiêm bao
Đời thắm vui, tình sóng soài bên cạnh
Óng ánh thơm, ái cuối mộng như đầu.

Duỗi men lòng, ngóng triền yêu thao thức
Ươm mộng ngoan thơm thảo cõi phiêu về
Miền hạnh ngộ điểm tô ngàn hương sắc
Giữ tươi nguyên như thuở đó ước thề.

Thơ tím rịm, giọt mơ huyền ngúng nguẩy
Lẩn bạc bàng trong mê ảo trời xưa
Từng nốt nhạc vang vang trong tiềm thức
Gởi cho em dù mấy cũng đâu thừa.

Chút tinh khôi mãi hoài trân quý vẹn
Sóng sánh đời, ngọt mát lả triền ru… 

HANSY

TRIỆU MẪN


20.
TRIỆU MẪN
ĐÓA HỒNG GIỮA RỪNG GƯƠM

Quận Chúa quyền danh vướng bẫy tình
Mưu tà chước quỷ hết đường linh
Nhiều năm chả nệ điều khuất tính
Lắm thuở màng chi chuyện náo trình
Vượt biển tâm đồng loang nghĩa chính
Băng đèo ý hợp xé triền nghinh
Lông mày Vô Kỵ ngồi san định
Từ giã giang hồ biệt chiến chinh


HANSY
**********
*Triệu Mẫn quận chúa có sắc đẹp tuyệt trần, thông minh tài trí, mưu mẹo hơn người, được cha hết mực nuông chiều, mời nhiều cao thủ võ lâm về dạy võ công cho nàng, lại cho phép nàng tự do đi lại trên giang hồ
Mặc dù là kẻ thù của Trương Vô Kỵ, nhưng cô lại phải lòng chàng. Do bị Vô Kỵ hiểu lầm vì có người giết người rôi  đổ oan cho cô, nên khi Trương Vô Kỵ gặp lại Triệu Mẫn, chàng đã muốn giết cô nhưng không thể vì chàng nhận ra là đã yêu cô từ lúc nào.
Tình cảm giữa Trương Vô Kỵ và Triệu Mẫn ngày càng nảy nở, mặc dù họ bị ràng buộc trong tình yêu tay ba với Chu Chỉ Nhược. Khi Vô Kỵ quyết định cưới Chỉ Nhược, Triệu Mẫn đã xuất hiện để ngăn cản. Tức giận, Chu Chỉ Nhược đã dùng 'Cửu âm Bạch cốt Trảo' để đánh cô nhưng được Vô Kỵ cứu thoát.
Cuối cùng, Trương Vô Kỵ nhận ra rằng Triệu Mẫn chính là tình yêu đích thực của đời mình. Chàng đã nói với Chu Chỉ Nhược. Cả hai quyết định rửa tay gác kiếm, rút khỏi giang hồ, nhường lại chức giáo chủ Minh giáo, lui về ẩn cư tại Băng Hỏa đảo, sống một cuộc sống mới giản dị và hạnh phúc bên Triệu Mẫn đến suốt đời, mỗi ngày, đều giúp cô kẻ chân mày…
Thật đẹp thay cho hình ảnh một vị anh hùng chiến công nghiêng trời lệch đất cuối cùng thắng được mình và được hưởng hạnh phúc thật sự giữa cuộc đời này sau khi giác ngộ!


MỘNG MỊ


MỘNG MỊ
(Ô thước-Giao cổ)

Mộng mị trùm bao giữa nguyệt hà
Ơi tình ngan ngát cõi mù xa
Buồn chăn gối chập chùng cơn huyễn
Lặng lẽ giấc uyên vọng tiếng gà
Vẫn muốn thêm dài câu ước phụng
Mà nào có được khúc đàn hoa
Vàng trăng ơi hỡi vàng trăng nguyện
Rải xuống lòng mê khoảnh ấm hòa

Khoảnh ấm trần gian đượm ái hòa
Cho nguyền thôi tủi buổi tình xa
Mà sao ngúng nguẩy nhiều như thế
Lại nữa chênh chao lắm vậy cà
Ngất ngưởng bên đời say cuốc tửu
Chòng chành giữa thế ngọng lời ca
Và mây với gió tìm đâu nhỉ
Trống trải niềm thương xót lạnh òa

HANSY

Thứ Sáu, 30 tháng 10, 2015

VỌNG ÂM


VỌNG ÂM

Nhịp bước thời gian cứ lặng thầm 
Trông về cánh nhạn mãi xa xăm 
Mùa đi bạt sắc hồn vương tủi
Gió thoảng buồn hương giấc lạc cầm 
Phím cũ ran lòng đau phách mộng 
Dây chùng rối dạ tiếc ngàn năm 
Tình thơ man mác tìm đâu hỡi 
Tuế nguyệt rung ngân một nốt trầm

Gió Phương Nam - Hansy

TRẦN TÌNH


 
TRẦN TÌNH

Em hỡi Em
Xin em đừng mãi hoài nghi ngại thế
Lòng của anh sáng ngời thanh sạch 
Trước tình Em
Tình cũ ngày nào chẳng muốn nhắc thêm
Dẫu quá vãng đâu dễ gì phai ngay được.

Anh chưa hề sai đường, lạc bước
Trong cõi yêu Em đã vạch sẵn cho anh
Hãy luôn là cô bác sỹ chân tình
Băng bó vết thương
Giúp tim anh ấm lại.

Em đừng trách anh hoài mà tội nghiệp
Bởi đoạn tình qua lúc ấy chưa có em mà
Nên hư gì thì người ấy cũng đã rời xa
Giận hờn chi Em
Một tình yêu chỉ còn như bóng ma kỷ niệm.

Em hỡi em
Đừng buồn lòng vì ngày ấy anh có đôi khi ngọt mật
Bởi tình yêu vốn dĩ thế mà Em
Khi đã yêu, ai chẳng muốn dâng trọn vẹn trái tim mình
Cho người mà họ đang yêu thương duy nhất ấy?

Nhưng tất cả đó không đáng gì nữa hết
Trước tấm lòng yêu cao cả của Em đây
Anh tôn Em là nữ chúa không ngai
Nguyện làm nô lệ suốt đời trong đáy mắt Em đó.

Anh yêu Em, là bởi…
Trước đây
Hiện giờ
Và muôn kiếp về sau
Sẽ không bao giờ có ai yêu thương anh bằng Em nữa cả.

Anh thương Em, là vì…
Em có trái tim thánh khiết
Tâm hồn rộng lượng, bao dung...
Nụ cười hồn hậu, đoan trang

Và thương nhất, là vì…
Em đã bảo bọc hồn anh trong những ngày đời anh bấn loạn
Khi người ta hè nhau xô anh xuống vực
Chỉ còn
Một mình Em
Và cũng chỉ cần có một Em thôi
Là đủ để cứu vớt linh hồn này khi đang ủ ê vì lầm lạc.
........
Anh yêu Em
Thương Em 
Vì những điều như thế, đó Em!
…………….
Mà Em nè
Anh đã trải hết lòng mình trước tình yêu vời vợi của Em
Trước sau như một
Chẳng chút dối gian
Dám đâu lừa lọc
Sao Em không cúi xuống nâng đời anh dậy
Để một kiếp người được nở nụ cười mãn nguyện
Hở Em yêu??? 

HANSY

HANSY bình CHO EM MỘT LẦN YÊU của Thạch Thảo


CHO EM MỘT LẦN YÊU

Cho em về với đôi mắt người xưa
Cùng nghe gió mưa xốn xang bốn mùa qua phố
Nói với em tình yêu không là biển khổ
Dẫu cho dang dở cũng chẳng lỡ hẹn... chờ nhau.

Cho em thêm một lần để được đau
Ta gặp lại nhau trong muộn màng khuya tối
Để những đêm thèm hơi ấm cái ôm đến tội
Em lại được gối đầu, được tựa vào vai anh.

Cho em tự tình một khúc ngày xanh
Ngân nga ngọt lành bên chiếc dương cầm thuở cũ
Để tình yêu em không ngậm ngùi say ngủ
Réo rắt du dương như một bản nhạc buồn.

Cho em một lần bỏ mặc dòng lệ tuôn
Đừng tìm ngọn nguồn trong thẳm sâu nước mắt
Mỗi giọt rơi là một lần tim em se sắt
Lạnh tận đáy lòng, em lại nhớ ngày xưa.

Cho em một lần tìm về với ngày mưa
Bong bóng trưa hè, người đưa tay hứng
Mộng mơ sau này sẽ cùng nhau xây dựng...
Một ngôi nhà với mái ấm chở che.

Cho em một lần lại được lắng nghe
Tiếng yêu rụt rè anh trao chiều gió
Nếu bàn tay ta không vội vàng buông bỏ
Mộng ước bé nhỏ có lẽ đã thành.

Chúng ta bỏ lại ngày xanh...
quên nhau nhanh như chưa từng thương nhớ
Hay anh về đi, nói em nghe câu hẹn thề, nhắc nhở
Cho em trăn trở mà...
yêu thêm một lần.

Thạch Thảo
****************
*
Điệp khúc CHO EM… như chuỗi kinh cầu thê thiết của một linh hồn đang đọa sa trong địa ngục tình si khẩn khoản van nài níu kéo một tình yêu dường như đà tắt lịm nhưng vẫn cố bướng đầu chưa chịu nhận chân ra cái thực tại bi thương của đoạn cuối khúc tình, để mãi hoài  lời thơ THẠCH THẢO cứ van vỉ CHO EM MỘT LẦN YÊU như một đắng cay tuyệt vọng khôn cùng…

Cho em về với đôi mắt người xưa
Cùng nghe gió mưa xốn xang bốn mùa qua phố
Nói với em tình yêu không là biển khổ
Dẫu cho dang dở cũng chẳng lỡ hẹn... chờ nhau.

Cái đứt lìa quá ư đột ngột khiến người trong cuộc ngỡ ngàng sửng sốt, không tin vào cả tai mắt của mình. Mới hôm nào ước hẹn lên ngôi, tình cháy bỏng như ngàn sao thiên giới, mắt và môi hai người trao vội, vẫn mãi hoài mím chặt trong nhau… Nhưng giờ đây không cần là mật ngọt của tình yêu, dẫu trái đắng vẫn là mong ước, miễn là ta vẫn còn lại trong nhau   

Cho em thêm một lần để được đau
Ta gặp lại nhau trong muộn màng khuya tối
Để những đêm thèm hơi ấm cái ôm đến tội
Em lại được gối đầu, được tựa vào vai anh.

Bởi đã trao người nguyên vẹn cái tinh khôi của giọt tình ngày hé nụ thì vĩnh viễn muôn đời trong tâm tưởng, nỗi hân hoan và niềm cam chịu đã là định mệnh của đời ta

Tôi chấp nhận trăm lần trong thổn thức
Tôi bàng hoàng hoảng hốt những đêm đêm
Tôi xin chịu cuồng si để sáng suốt
Tôi đui mù cho thỏa dạ yêu em
(Bùi Giáng)

Để kỷ niệm mãi hoài là mật ngọt, xóa nhòa đi giọt lệ thương đau, để nguồn xanh luôn rạng rỡ sắc màu, tan chảy cả trời thơ luyến ái… Hãy đánh thức phiên tình ca diệu vợi của hôm nào  say vũ khúc tương tư

Cho em tự tình một khúc ngày xanh
Ngân nga ngọt lành bên chiếc dương cầm thuở cũ
Để tình yêu em không ngậm ngùi say ngủ
Réo rắt du dương như một bản nhạc buồn.

Cho em một lần bỏ mặc dòng lệ tuôn
Đừng tìm ngọn nguồn trong thẳm sâu nước mắt
Mỗi giọt rơi là một lần tim em se sắt
Lạnh tận đáy lòng, em lại nhớ ngày xưa.

Mọi hồi tưởng hãy biến thành hiện thực, ngó qua màn sương quá vãng mà như là hiển hiện trước mắt mình. Để môi cười mắt rạng yêu thương, cho nhung nhớ ngập tràn cung hạnh ngộ…

Thoáng hiện em về trong đáy cốc
Nói cười như chuyện một đêm mơ
(Quang Dũng)

Mà sao đành buông bỏ cả thế người ơi khi cả một thế giới tình yêu mặn nồng và bao la đến vậy! Ta đã cùng nhau bao lần xây lâu đài tình ái, đã quyết thề tay trong tay đi đến khúc khải hoàn ca, mà sao giờ ngoảnh mặt quay lưng cho kỷ niệm thẹn thùng gương lược? Có phải vì định mệnh trái ngang hay bởi tình người dễ thay lòng đổi dạ, chập chờn hoài trong ảo ảnh mù xa, tham lam đứng núi này trông núi nọ, để dửng dưng lạnh lùng quay gót thản nhiên hát khúc tình phụ muôn thuở của lòng người?

Cho em một lần tìm về với ngày mưa
Bong bóng trưa hè, người đưa tay hứng
Mộng mơ sau này sẽ cùng nhau xây dựng...
Một ngôi nhà với mái ấm chở che.

Cho em một lần lại được lắng nghe
Tiếng yêu rụt rè anh trao chiều gió
Nếu bàn tay ta không vội vàng buông bỏ
Mộng ước bé nhỏ có lẽ đã thành.

Không! Chỉ có người là mê mải giữa huyễn hoặc đổi thay còn riêng ta vẫn sắt son gừng cay muối mặn, vẫn đợi chờ sau cơn mưa sẽ được thấy lại bảy sắc cầu vồng

Chúng ta bỏ lại ngày xanh...
quên nhau nhanh như chưa từng thương nhớ
Hay anh về đi, nói em nghe câu hẹn thề, nhắc nhở
Cho em trăn trở mà...
yêu thêm một lần.

Người à! Người có nghe chăng???

HANSY


VÀNG TRĂNG


VÀNG TRĂNG
(Thuận Nghịch độc)

Anh lộng ngát tình điểm xuyết châu
Nhớ thương người ngọc dạ mong cầu
Cành dương đượm dáng lung linh rọi
Cội sắc ngào hương tuyệt diễm hầu
Xanh cuốn thệ tùng lưu hạnh phúc
Thẳm đơm nguyền trúc bạt u sầu
Mành tơ rũ bóng hòa tiên tửu
Canh vắng não lòng vấn nguyệt lâu

Lâu nguyệt vấn lòng não vắng canh
Tửu tiên hòa bóng rũ tơ mành
Sầu u bạt trúc nguyền đơm thẳm
Phúc hạnh lưu tùng thệ cuốn xanh
Hầu diễm tuyệt hương ngào sắc cội
Rọi linh lung dáng đượm dương cành
Cầu mong dạ ngọc người thương nhớ
Châu xuyết điểm tình ngát lộng anh

HANSY

Thứ Năm, 29 tháng 10, 2015

PHÊ BÌNH THƠ VÀ CON ĐƯỜNG CÔ ĐỘC - Võ Tấn Cường


PHÊ BÌNH THƠ 
và CON ĐƯỜNG CÔ ĐỘC 

Không có nỗi cô độc nào giống như nỗi cô độc của nhà phê bình thơ khi đối diện với bài thơ. Tôi hình dung về nhà phê bình thơ giống như người lữ hành mang trên lưng đủ thứ hành trang nặng nhọc lê bước qua sa mạc chữ và khát khao vươn tới ốc đảo của cái đẹp thi ca…

Người ta thường gán ghép cho nhà phê bình thơ đủ thứ, tùy thuộc vào cái nhìn và quan niệm khác nhau của từng người. Có người cho rằng phê bình thơ giống như cái roi ngựa, nhà phê bình quất vào con ngựa thi ca (nhà thơ hoặc bài thơ) để nó lồng lên, phi nước đại hướng tới chân trời thi ca. Người khác lại cho rằng phê bình thơ phải là sự tri âm, giao cảm giữa nhà phê bình và nhà thơ. Đối với kiểu phê bình "roi ngựa", nhà phê bình thơ cảm thụ, đánh giá bài thơ thông qua hệ thống lý luận có sẵn. Phê bình thơ theo kiểu này chẳng khác gì dùng nơm úp cá đi săn tìm vầng trăng đáy biển. Kiểu phê bình thơ "tri âm" khiến nhà phê bình thơ hướng về sự giao cảm, đồng điệu nhưng thường bỏ sót những phong cách, hồn thơ độc đáo, dị biệt nằm ngoài tầm tư duy, cảm thụ của nhà phê bình thơ. Hệ quả của kiểu phê bình thơ "tri âm" dễ dẫn đến sự ve vuốt, tâng bốc vốn là những điều xa lạ với nhân cách và tư duy của những nhà phê bình thơ chân chính.

Đối với tôi, phê bình thơ giống như viết một bài thơ bằng văn xuôi mà đối tượng chính là bài thơ. Nhà phê bình thơ phải thấu triệt, chiêm cảm thế giới bí ẩn, lung linh của bài thơ. Anh ta còn phải khám phá cơ chế sáng tạo của nhà thơ diễn ra như thế nào. Nhà phê bình thơ phải chiêm cảm được nỗi đau "sinh nở" của nhà thơ trong suốt quá trình thai nghén cho đến khi hoàn thiện tác phẩm. Đối với nhà phê bình thơ, nhà thơ và bài thơ chỉ là đối tượng là  chất liệu để anh ta hướng về cái đích của thi ca và tạo dựng thế giới hình tượng của bài phê bình.

Nhà phê bình thơ khám phá thế giới bí ẩn của bài thơ và tâm hồn nhà thơ bằng trực giác và cái nhìn thấu thị. Anh ta là người cô độc trên hành trình khám phá chính mình và khám phá cái đẹp của bài thơ. Nhà phê bình thơ không thể dùng hệ thống thuật ngữ để tái hiện, diễn tả hình tượng mơ hồ, đa nghĩa của bài thơ. Anh ta phải là người phát kiến, chiêm nghiệm về cái được biểu đạt tiềm ẩn phía sau ngôn từ thi ca và những khoảng lặng âm vang giữa các câu chữ của bài thơ.

Nhà phê bình thơ trong mối quan hệ với bài thơ và người đọc giống như cột thu lôi thu nhận dòng điện thi ca trong bài thơ, thể hiện trong bài phê bình và truyền vào tâm hồn người đọc. Thông qua bài phê bình thơ, nhà phê bình phải tạo được xung động thẩm mỹ và mở rộng biên độ tình cảm, tư tưởng của bạn đọc. Sự khám phá của nhà phê bình thơ chỉ là tiền đề cho những khám phá bất tận của bạn đọc. Nhà phê bình thơ không có tham vọng thấu triệt tận cùng thế giới bí ẩn của bài thơ…

Nhà phê bình thơ phải là người có tâm hồn thi ca. Điều này tưởng như đơn giản nhưng không phải nhà phê bình thơ nào cũng có và cũng tự nhận biết. Nỗi đam mê, tâm hồn say đắm với thi ca và trực giác bén nhạy là hành trang cần thiết của nhà phê bình thơ trong cuộc hành hương đến với cái đẹp và ngôi đền thi ca. Giống như cuộc chạy tiếp sức, nhà phê bình thơ bắt đầu từ bài thơ và cơ chế sáng tạo của nhà thơ để độc hành đến thế giới của cái đẹp và chân trời thi ca.

VÕ TẤN CƯỜNG


GỞI EM QUÁ VÃNG


 
GỞI EM QUÁ VÃNG

Cũng chỉ vui đùa một chút thôi
Có khi nhắc lại đề hong đời
Ngày nao tình lạc thôi mà nhỏ
Nuối mấy bây giờ cũng lặng rơi.

Lâu lâu về lại trang blog xưa
Chạnh lòng thấy mắt thoáng màn mưa
Quá vãng một thời - ôi đẹp đẽ
Mà nay kỷ niệm chợt hoen nhòa…

Chỉ một lần này anh nhắc thôi
Vì nay tất cả khác xưa rồi
Em đâu còn có hay hờn dỗi
Tất cả… chỉ là… giấc mộng rơi…

Chúc em mãi đẹp với thời gian
Ấp ủ tình yêu hạnh phúc vàng
Một thoáng ngày nao mình hạnh ngộ
Cũng chỉ là ga nhỏ giữa trần gian… 

HANSY

MƠ MÒNG


MƠ MÒNG
(Bát đồng âm)

Chớ nghẹn đường tơ tủi giữa sầu
Cho dài nghĩa lớn nặng nồng sâu
Đừng như thõng thẹo loài hun trấu
Sợ giống đòng đưa kẻ lãng cầu
Cõi ái lâng ngời hương phả chậu
Cung nguyền đượm trỗi sắc nhòa ngâu
Tầm Dương nguyệt vãng trầm mê thấu
Thỏa mãn bồng lai khúc dạo đầu

Thoả mãn bồng lai dạo khúc đầu
Đôi dòng nghĩa ái quyện ngày ngâu
Lời ly đã tắt hoài biên dậu
Tiếng thệ còn nguyên mãi buổi cầu
Bởi lẽ bao lời thêu dệt thấu
Nên từng ước nguyện vẫn chờ sâu
Chàng ơi có phải ngàn ân đậu
Nhuộm khúc tình ca sẽ chẳng sầu!!


HANSY –  QUẾ ANH

VỌNG TÌNH


VỌNG TÌNH
(Ngũ độ thanh)

Chuốt quãng thơ lòng gởi tặng em
Lồng mơ diệu thắm xõa hương kèm
Ngàn dâng cảnh mộng lèn nơi khát
Vạn nhú mầm yêu phả cõi thèm
Giữa chốn tiên bồng thơm thảo dậy
Trong vành ái cảm mượt mà xem
Vàng trăng tưới đẫm mùa tao ngộ
Thẫm ước hoan tình ngọt tỏa thêm

Thẫm ước hoan tình ngọt tỏa thêm
Nghê thường vũ khúc miệt mài xem
Điền thơ vẹn tiếp cung thầm trỗi
Khỏa nhạc đầy loang nỗi nuối thèm
Diễm ý chao lòng đêm mộng trở
Ngào mây xiếu dạ buổi trăng kèm
Trầm hương nẻo ấy hoài thơm lộng
Chuốt quãng thơ lòng gởi tặng em

HANSY

Thứ Tư, 28 tháng 10, 2015

HỒN MỘNG


23
HỒN MỘNG

Nhớ người, nỗi nhớ triền miên
Canh khuya, bấc lụi, gọi tên mơ màng
Gió lay khóm lá cuối giàn
Tưởng như ai đó ghé sang thăm mình!

Trời khuya càng nhớ cuộc tình
Nhớ khi say đắm chúng mình có đôi
Mà sao trời nỡ chia phôi
Kẻ nam người bắc đắng lời xót xa.

Mây ơi, nương gởi tình ta
Về bên chốn ấy làm quà người yêu
Ấp ôm dáng liễu mỹ miều
Cho khơi tim ái dệt điều lã lơi…

Thảng nghe gà gáy, sáng trời
Bao con chim mộng xa rời mù tăm
Hương yêu phảng phất chỗ nằm
Hay liêu trai đó mộng vàng có nhau?

HANSY
*
NHỚ ANH

Ai đưa gió ấy lên trời
Đôi ta thăm thẳm biệt lời vắng nhau
Con cá nó quẩy bờ ao
Giận hờn ai lắm trăng sao lại chìm.

Nỗi buồn cứ trở về đêm
Da diết nỗi nhớ bước thềm không anh
Lao xao gió thổi buông mành
Soi trong một bóng trăng thanh hao gầy.

Anh ơi có thấu lòng này
Nhớ nhung một mớ nghe cay lệ hàng
Ôm gối nằm nhớ tình lang
Chăn đơn lạnh buốt nốt đàn rớt rơi.

Nhặt cau cau rụng tả tơi
Nhớ thương réo rọi rối bời trong em
Nhẹ nhàng trong khoảng trời đêm
Xa xa thấp thoáng giấc đềm tình quân.


Hoatim

GIẤU TÌNH


GIẤU TÌNH

Vẫn dòng lục bát nồng say
Câu sáu câu tám của ngày hôm nao.

Vẫn là một ước hai ao
Giấu thầm trong dạ, em nào có hay
Thế rồi buồn trở thành cay
Chạnh lòng giữa giấc tình bay xa rồi…

Tiếc xưa không tỏ một lời
Để nay sáo nhỏ vợi vời khói mây
Giả liều dạo đó cầm tay
Có khi lòng mở - lăn quay cuộc tình…

Ngóng cheo leo, xót phận mình
Ngại ngần chi bấy lặng thinh để hoài…

HANSY

HANSY bình MÀU HOANG TÍM VỠ của Mỹ Phương



MÀU HOANG TÍM VỠ

Mắt thu buồn đăm đắm khúc sông tương
Chiều bến đợi giọt sương mềm thấm má
Hững hờ theo bóng mây về xa lạ
Ngỡ linh hồn như tượng đá vô tri

Mùa thu nào kẻ ở tiễn người đi
Thôi tan hết tình si đành lỗi hẹn
Thuyền ra khơi có bao giờ trọn vẹn
Mãi xa xôi cánh én biệt tung trời

Chiều nhạt dần hoen màu nắng chơi vơi
Buông đêm tối nửa vời soi vô tận
Để thiên thu ngàn năm, ngàn năm vẫn
Đuối chờ mong lận đận mắt thương sầu

Đêm ngọt ngào vầng trăng cũ về đâu
Tình ngăn cách đẫm màu hoang tím vỡ
Đứng im nghe dỗi hờn trong hơi thở
Mà người thương mãi đợi đến bao giờ....

Mỹ Phương Phạm
***********************
*
Nếu mùa thu khiến con nai vàng tơ non của Lưu Trọng Lưu ngây thơ ngơ ngác trước cổng vườn tình với bao ngỡ ngàng đầu đời của khúc ca tình tự thì lòng thu trong MÀU HOANG TÍM VỠ của nàng thơ MỸ PHƯƠNG PHẠM đã chín muồi với những âm ba khắc khoải của một trường ca tiễn biệt chao chùng…

Mắt thu buồn đăm đắm khúc sông tương
Chiều bến đợi giọt sương mềm thấm má
Hững hờ theo bóng mây về xa lạ
Ngỡ linh hồn như tượng đá vô tri

Chờ đợi là nỗi đau day dứt khôn nguôi của lòng người, càng thê thiết hơn khi phải đợi chờ tình yêu mà mình không hề biết đến bao giờ mới quay đầu trở lại, để mãi hoài đồng vọng tiếng u hoài, trăn trở từng đêm trong hoang mang vì câu trả lời rơi nghĩm vào thinh lặng

Mùa xuân hẹn mùa thu em trở lại
Bên đời đi còn giữ mãi hay không
(Bùi Giáng)

Liệu có thể sẽ xảy ra cảnh “xa mặt cách lòng” hay không khi đường đời thì chứa nhiều bất trắc và cám dỗ, lòng người thì mong manh như giấy chỉ một tia lửa ma mị bén vào là biến thành tro bụi và tác tan đi giữa gió bão của mặt trái tình đời? Sao lời hẹn hò chắc nịch của buổi chia tay giờ bỗng trở thành chênh vênh đến thế, người ơi!

 Mùa thu nào kẻ ở tiễn người đi
Thôi tan hết tình si đành lỗi hẹn
Thuyền ra khơi có bao giờ trọn vẹn
Mãi xa xôi cánh én biệt tung trời

Chả lẽ người đi là đi mãi hay sao mà như thấy mất hút vào cuối chân trời huyễn hoặc, để kẻ ở mỏi mòn trong nhớ nhung chờ đợi, gõ canh sầu thắp lửa giữa hư vô, kỷ niệm nào rơi rớt lọt bàn tay, ngày nhung lụa than ôi giờ cháy rụi…

Thời gian tựa cánh chim bay
qua dần những tháng cùng ngày
Còn đâu mùa cũ êm vui
Nhớ thương biết bao giờ nguôi?
(Cung Tiến)

Ngày qua ngày, đêm níu đêm, mùa tiếp tháng… mà mãi hoài tin người vẫn lặng lờ trong vực thẳm nhói lòng của nỗi chờ mong vô vọng. Quá vãng vàng son, kỷ niệm hương trầm… nhưng tóc gió đã thôi bay trong những chiều nhạt nắng, hiu hắt cảnh đời quạnh quẽ bởi cái nghiệt ngã của thời gian như bào mòn, giũa cạn những yêu thương dẫu lòng cứ đinh ninh chung thủy muối gừng của buổi trăng thề

Chiều nhạt dần hoen màu nắng chơi vơi
Buông đêm tối nửa vời soi vô tận
Để thiên thu ngàn năm, ngàn năm vẫn
Đuối chờ mong lận đận mắt thương sầu

Lơ láo mắt buồn chọc thủng màn đêm trong những canh trường mất ngủ, dội đập vào tim câu hỏi chẳng được trả lời

Về thao thức canh chầy tìm trở lại
Bốn chân trời người  đứng ở nơi nao
(Bùi Giáng)

Rồi hóa đá trong tê lạnh não nùng. Mùa hạnh ngộ, chao ôi, sao nghe mà thăm thẳm!

Đêm ngọt ngào vầng trăng cũ về đâu
Tình ngăn cách đẫm màu hoang tím vỡ
Đứng im nghe dỗi hờn trong hơi thở
Mà người thương mãi đợi đến bao giờ....

***
Với những ngôn từ đầy mượt mà mại mềm dìu dặt trong giai điệu tình yêu, Mỹ Phương đã đưa người đọc về những bến tình hoang sơ mà mỗi người trong chúng ta ít nhiều một hai lần gì đó đã từng đối diện khi cùng một nửa của mình đồng  hành khám phá cái ẩn mật thiêng liêng của con đường tình sử đầy hoa thơm cỏ lạ nhưng cũng không hiếm hố hầm đèo dốc của những mảng tối cuộc tình… Để mà bâng khuâng cho cái mong manh của một sân khấu đời đầy huyền thâm và mộng mị!

HANSY

GIỌT NGÂU


GIỌT NGÂU 
(Thuận Nghịch độc)

Thu buồn đẫm mộng giọt hờn ngâu
Chạnh nhớ người xưa ước nối cầu
Mù cõi vạn tranh chao sóng nước
Biệt đường trăm kiếm lạc trầu cau
U minh lịm khói hoang tình rã
Phải trái lần mây tím dạ sầu
Ru dỗ cội lòng đau nghịch cảnh
Thu buồn vương mộng giọt hờn ngâu

Ngâu hờn giọt mộng đẫm buồn thu
Cảnh nghịch đau lòng cội dỗ ru
Sầu dạ tím mây lần trái phải
Rã tình hoang khói lịm minh u
Cau trầu lạc kiếm trăm đường biệt
Nước sóng chao tranh vạn cõi mù
Cầu nối ước xưa người nhớ chạnh
Ngâu hờn giọt mộng đẫm buồn thu

HANSY

Thứ Ba, 27 tháng 10, 2015

MẠC ĐẠI TIÊN SINH...


19.
MẠC ĐẠI TIÊN SINH...

Bất sánh Tiêu Tương khúc uẩn tình
Hồ cầm rỉ máu Mạc tiên sinh
Nào mong Ngũ Nhạc chia bè phái
Chẳng ước Hành Sơn đứng một mình
Hận lũ giang hồ đau kiếm mỏng
Trêu người lãng tử chạnh lòng trinh
Đàn ngân khắc khoải tình huynh đệ
Vướng bẫy đời kia lạc bóng hình

Tà Dương 
*************
*Chỉ được phác họa một vài nét chấm phá đan thanh nhưng hình ảnh của Mạc Đại tiên sinh đã để lại ấn tượng lạ thường về vị chưởng môn phái Hành Sơn, làm người đọc bồi hồi khôn xiết.
Ngày sư đệ ông là Lưu Chính Phong rửa tay gác kiếm, một sự kiện lớn làm xôn xao cả giang hồ, người ta chờ mong ông về nhưng ông vẫn biệt tích. Trong cảnh náo nhiệt của thành Hành Sơn ngày đó, nhiều người đang háo hức muốn hội kiến ông, thì có ai ngờ nỗi ông lão gầy ốm quê mùa, ôm cây hồ cầm ngồi hát trong quán trà, thản nhiên nhận những đồng xu bố thí như một ông lão ăn mày, lại là vị chưởng môn mà người ta đang ngóng đợi!
Người ta chỉ kịp nhận ra ông lúc ông đã đi khuất, sau khi tung một đường gươm tinh ảo chém đứt bảy miệng chén trà, để cảnh báo các khách giang hồ ba hoa hiếu sự. Như một kẻ "đại ẩn" giữa đời, con người cô độc kia lại lặng lẽ ra đi, nhưng đã để lại sau mình dư hưởng của tám chữ làm kinh động võ lâm "Cầm trung tàng kiếm, kiếm phát cầm thanh" (Trong đàn có dấu kiếm, kiếm phát ra như tiếng đàn).
Là chưởng môn một môn phái lớn mà cứ làm một người phiêu đãng lênh đênh. Không gia đình, không thân hữu. Sống giữa cõi đời, mà tâm sự cứ như mây bay, hạc lánh.
Rồi ông lại tuyệt tích giang hồ. Cứ phiêu nhiên mà đến rồi phiêu nhiên mà đi. Như một cánh hạc cô đơn, Mạc Đại tiên sinh mãi ruỗi rong giữa cõi phong trần với cây hồ cầm vàng ố và một tâm sự ngậm ngùi khó hiểu.
Dưới lớp vỏ cô độc khắc khổ đó lại là trái tim nặng trĩu tình người của một kiếm khách tài hoa. Có lẽ trong đời, ông đã có một tâm sự u sầu tột bậc. Vì tình yêu? Vì thân phận? Vì những mộng hoài dang dở buổi thanh xuân? Ta không rõ nhưng vẫn có thể cảm thông. Vì ở trong đời, có biết bao nhiêu kẻ mang tâm sự u oán hận sầu mà không biết tỏ cùng ai, và cũng không thể tỏ cùng ai. 



NGỌT NGÀO


 
NGỌT NGÀO

Ngọt ngào thơm dành
Môi ngon vuông vức
Mùa xưa tim rực
Mùa nay say đêm.

Ngọt ngào vành tim
Đâu cần lý lẽ
Mộng lòng khe khẽ
Ướp chín trang thơ.

Con tim ngóng chờ
Niềm yêu rất thực
Dội vào tiềm thức
Loang loáng trời yêu.

Em mướt mải nhiều
Ta hay hờn dỗi
Ngúng nga ngúng nguẩy
Vẫn một em thôi.

HANSY

NGỌT MỀM THƯƠNG YÊU


22
NGỌT MỀM THƯƠNG YÊU

Vì đời, ra chốn xa mù
Để con nhạn lẻ mấy thu sầu lòng
Một người nhớ, một người mong
Trời xanh ghen với má hồng, phải chăng?

Một mình lửng thửng dưới trăng
Mà nghe trong gió rì rầm lời yêu
Thoáng như có dáng yêu kiều
Phất phơ hồn mộng, liêu xiêu cuối trời.

Uyên ương đôi ngả nghẹn lời
Sâm Thương khắc khoải chịu đời đắng cay
Xin cho được có một ngày
Đôi tim hòa nhịp, men say cuộc tình.

Nhé em, giữ lấy nét xinh
Chờ người góc bể cùng mình hòa ca
Bài thơ nồng mặn tình ta
Bù cho ngày tháng chia xa ngút ngàn…

HANSY
*
MỘNG TÌNH

Đêm buồn tựa mấy vần đan
Khoan thai giữa bước trăng ngàn ái ân
Thoảng nghe hơi thở rất gần
Mình ơi gởi gió buộc lần đôi ta.

Giấu trong khóe mắt trời già
Cảm lòng thương nhớ mặn mà dáng thu
Vén qua một lớp mây mù
Mình ơi ta gặp lửa tù trong tim.

Hỡi ai nhóm bếp trời đêm
Choàng thân ôm nửa nỗi niềm khát khao
Thì thầm gió hát rì rào
Tình tang với mộng lao xao tim lòng.

Giật mình dừng gót đêm đông
Chàng ơi sao đến mà không nói gì
Anh rằng ôm giấc tình si
Nhớ em môi mắt xuân thì… trong đêm.


Hoatim

KHÚC SẦU


KHÚC SẦU
(NDT-Giao cổ)

Quạnh quẽ mình ta thảm thiết này
Xa người mấy nữa điệu cuồng say
Ngào thương tản lạnh lùng chăn gối
Khắc khoải phòng loan thẫm lịm dày
Đã biết duyên tình đâu trọn buổi
Sao mà nuộc ái vẫn chầm tay
Lùa mây rẽ gió tìm xưa vợi
Kỷ niệm nguyền ơi nuối những ngày

Kỷ niệm nguyền ơi nuối những ngày
Chau lòng thảng thốt bạt tầm tay
Ngon ngào lụn bổng trầm tan tác
Ái cảm đìu hiu lạnh lẽo dày
Cõi mộng bây giờ đau tuổi nhớ
Hương trầm thuở ấy nhạt niềm say
Chiều đi duỗi bóng về vô định
Quạnh quẽ mình ta thảm thiết này

HANSY

Thứ Hai, 26 tháng 10, 2015

TÌNH TỪ TIỀN KIẾP



TÌNH TỪ TIỀN KIẾP

Rồi cũng đến phút giây tình hội tụ
Nhạc hoan ca trỗi dậy vạn niềm vui
Ngoái đường xưa, cay đắng lẫn thơm bùi
Có nhiều lúc ngỡ như đời tay trắng.

Em nhớ không, bão giông nào chịu lặng
Thê thảm tình hứng chịu những đòn đau
Thế mà mình phút cuối vẫn còn nhau
Sau giông gió trời tươi hồng sắc nắng.

Ai mà biết, mà tính toan cho đặng
Trời đang xuân lại trở rét vào đông
Tưởng gió mưa - chợt ửng má em hồng
Cái chớp mắt lệ e tan băng tuyết.

Tình chúng mình, sao mà… ôi! quá tuyệt
Lãng đãng lòng, huyền ảo mộng liêu trai
Lâng lâng tim, dệt cánh bướm tình hoài
Men rượu ngọt ươm nguyền say chất ngất.

Mình trao nhau cái chân tình rất thật
Đâu chỉ bằng khóe mắt với làn môi
Tự thẳm sâu thương nhớ nảy đâm chồi
Qua năm tháng vững bền hơn cổ tích.
……….
Mà nè em, hay là trong tiền kiếp
Lỡ hẹn rồi nên kéo mãi đến đời nay???

HANSY

HANSY bình NHÉ ANH! của Hạ Buồn



NHÉ ANH!

Đưa em về với biển đi anh!
Em muốn được một lần nghe biển hát
Muốn được khỏa thân trần trên cát
Nằm im nghe con sóng hát tình ca.

Em uốn lưng cong vũ điệu giao hòa
Anh giữa đất trời, mênh mang vẫy gọi
Vai kề vai tựa vầng trăng buổi tối
Biển lung linh ôm bóng đôi mình.

Em thích ngắm trời biển lúc bình minh
Mặt trời phong quang, ánh dương rạng rỡ
Biển rực hồng, con sóng tung tăng
Em yêu anh, như sóng vẫn yêu bờ.

Bên biển trời, em viết khúc tình thơ
Gọi ngàn khơi con sóng tình trổi dậy
Xin hiến dâng niềm tin yêu mãi...
Không bao giờ thay đổi, ...nhé anh..!

Hạ Buồn
************
*
Chỉ có thuyền mới hiểu
Biển mênh mông nhường nào

Những giai điệu mượt mà trong ca khúc trữ tình của Nhạc sỹ Phan Huỳnh Điểu phổ từ thơ của Nữ sỹ Xuân Quỳnh cứ quấn quýt vân vê hồn ta khi du mình về khoảng trời nắng gió của biển khơi lồng lộng thanh âm tình tự. Tình yêu quả là choáng ngợp lớn lao biết mấy khiến ta phải tìm đến những khoảng trời bao la vời vợi mới thấy thỏa lòng bày tỏ nỗi niềm. Thế nên lời van víu của tác giả HẠ BUỒN qua NHÉ ANH cũng là một ước ao đồng vọng chung mà bao con tim đang yêu dẫy đầy rạo rực của khúc tình ca

Đưa em về với biển đi anh!
Em muốn được một lần nghe biển hát
Muốn được khỏa thân trần trên cát
Nằm im nghe con sóng hát tình ca.

Lời nằn nì dễ thương của một tình yêu đang lên cơn sốt, thấy cái không gian hiện tại sao mà chật chội, tù túng không đủ diễn tả hết những âm vang đang cuồn cuộn trong lòng. Hãy đưa tim về khoảng trời bao la xanh thẳm của bồng lai tiên cảnh để được đón nhận thật nhiều, cảm xúc thật lắm và cả thể hiện thật đủ đầy những gì bấy lâu nay chất chứa trong lòng

Biển khát, biển khát bờ
Em khát anh như nắng khát chờ mưa 
(Trương Ngọc Ninh)

Khát vọng về với biển để tan hòa trong cái mênh mông diệu vợi của sóng nước muôn trùng, mà như là tình của ta dành cho người với bao nỗi khát khao mong đợi từ thuở hồng hoang xưa cũ. Nỗi ước ao được vùi lòng trong biển tình dạt dào và sâu thẳm của người mang đến cho ta từ độ mở cửa vườn tình. Để mãi hoài chìm nghĩm trong một vũ khúc nghê thường đắm mượt

Em uốn lưng cong vũ điệu giao hòa
Anh giữa đất trời, mênh mang vẫy gọi
Vai kề vai tựa vầng trăng buổi tối
Biển lung linh ôm bóng đôi mình.

Dẫu biết rằng, cuộc đời luôn có hai mặt đối lập mâu thuẫn nhau nhưng vẫn ước tỏa lan trái tim tình trên sóng biển, thả miên man trong trăng gió muôn trùng. Khỏa trần trái tim yêu thương ta dành cả cho người để minh định một tình yêu thơm nồng và vĩnh cửu

Yêu biển vỗ dưới chân mình dào dạt
Dẫu đôi khi vì sóng núi hao gầy
(Đỗ Trung Quân)

Và biển đêm dẫu có mịt mù sâu thẳm thì cuối bến bờ tìm kiếm vầng thái dương của bình minh hạnh phúc vẫn luôn là đích đến của mọi khúc tình. Qua đêm dài sẽ lóe ánh ban mai, ngàn đợt sáng sẽ xua đi vòm tăm tối

Em thích ngắm trời biển lúc bình minh
Mặt trời phong quang, ánh dương rạng rỡ
Biển rực hồng, con sóng tung tăng
Em yêu anh, như sóng vẫn yêu bờ.

Và muốn được chết lịm đi trong cái mật ngọt ngất ngây của những lời tình yêu mà người đang khe khẽ ru lòng ta vào những bến bờ huyển ảo của bồng lai huyền diệu

Anh không xứng là biển xanh
Nhưng cũng xin làm bể biếc
Để hát mãi bên gành
Một tình chung không hết
(Xuân Diệu)

Rồi đắm chìm trong làn gió mát mượt của yêu thương, của chênh chao sóng tình cuồn cuộn, của bềnh bồng mây gió trăng sao, bình minh và ánh dương tà, của dặt dìu tiếng hát nhân ngư mê hoặc che kín nẻo đường về, trong hoan lạc tận cùng của ngàn đêm góp lại, hãy ngoéo tay nhau cho thêm đà đượm chữ xuân tình

Bên biển trời, em viết khúc tình thơ
Gọi ngàn khơi con sóng tình trổi dậy
Xin hiến dâng niềm tin yêu mãi...
Không bao giờ thay đổi... nhé anh..!

***
NHÉ ANH với những lời diễn đạt mộc mạc đơn sơ nhưng đã ẩn chứa biết bao khát khao ngóng đợi…

HANSY