Thứ Bảy, 30 tháng 9, 2017

TẬP SÁCH DÀY CHỈ RA HÀNG LOẠT LỔI 20 NĂM TỪ ĐIỂN CỦA NGUYỄN LÂN

TẬP SÁCH DÀY CHỈ RA HÀNG LOẠT
LỔI 20 NĂM TỪ ĐIỂN CỦA NGUYỄN LÂN

TTO - Phê bình và khảo cứu của tác giả Hoàng Tuấn Công là một cuốn sách dày hơn 600 trang vừa ra đời chỉ để phê bình các lỗi sai dày đặc trong ba bộ từ điển của nhà giáo Nguyễn Lân: Từ điển tiếng Việt của GS Nguyễn Lân!

Những sai sót trong các sách của ông Nguyễn Lân từ lâu đã được học giới nhắc đến một cách có trách nhiệm, nhưng phía tác giả không tiếp thu và các lỗi sai vẫn nằm trong sách tái bản.

Đây chính là “giọt nước tràn ly” để Hoàng Tuấn Công thực hiện quyển sách nói trên.
Ông vừa dành cho Tuổi Trẻ một cuộc trao đổi nhân dịp quyển sách của ông đang nhận được sự quan tâm của đông đảo bạn đọc.


* Thưa ông, nhiều người (kể cả chính soạn giả) giải thích rằng nguyên nhân dẫn đến sai sót trong từ điển tiếng Việt của Nguyễn Lân là do tuổi tác: cụ biên soạn khi đã ở độ tuổi 90.

Lại có người cho rằng những sai sót đó là do cộng sự và học trò của cụ Nguyễn Lân, lỗi của soạn giả là không biên tập đến nơi đến chốn.
Là người khảo cứu rất kỹ từ điển của nhà giáo Nguyễn Lân, ông thấy thực hư thế nào?

- Theo chúng tôi, vấn đề không phải như vậy. Bởi những sai sót trong từ điển của nhà giáo Nguyễn Lân diễn ra một cách hệ thống, tìm thấy trong tất cả các cuốn từ điển do ông biên soạn, chứ không riêng một cuốn nào.

Từ cuốn đầu tiên Muốn đúng chính tả (1949), Từ điển thành ngữ và tục ngữ Việt Nam (1989), Từ điển từ và ngữ Hán Việt (1989) đến cuốn cuối cùng (Từ điển từ và ngữ Việt Nam xuất bản năm 2000, tái bản 2006).

Về vấn đề “cộng sự”, trong tất cả các lời nói đầu, cụ Nguyễn Lân đều nêu rõ ông chính là người trực tiếp biên soạn, “đơn thương độc mã” (chữ của cụ Nguyễn Lân) biên soạn.

Chúng tôi cũng không loại trừ nguyên nhân có những mục từ được biên soạn lúc “tuổi cao” nên có thể có sai sót, nhầm lẫn.

Tuy nhiên, nếu có thì đó chỉ là hiện tượng, chứ không phải bản chất.

Mặt khác, đã là sai sót thì do bất cứ nguyên nhân nào, khách quan hay chủ quan, biên soạn ở độ tuổi 80, 90 hay 100 cũng cần phải được sửa chữa.

Tuy nhiên, kể từ lần đầu tiên (1998) nhà nghiên cứu Huệ Thiên có bài Những sai sót khó ngờ của Nguyễn Lân trong Từ điển thành ngữ và tục ngữ Việt Nam (tạp chí Thông tin Khoa học & Công nghệThừa Thiên - Huế), đến nay đã ngót 20 năm những sai sót đó vẫn còn nguyên xi trong tất cả những lần sách tái bản.


* Đóng góp đáng kể của sách Từ điển tiếng Việt của GS Nguyễn Lân - Phê bình và khảo cứu, ngoài việc phát hiện và phân tích thuyết phục các lỗi sai ở các mục từ, là phần ông “thử lý giải” các sai sót khó hiểu của cụ Nguyễn Lân ở nhiều phương diện: kiến thức ngôn ngữ học, kiến văn, kiến thức Hán Nôm, cách hiểu tiếng mẹ đẻ...

Những lỗi thuộc về tiếng mẹ đẻ cho phép chúng ta nghĩ đến một điều: ngôn ngữ học nói chung và từ điển học nói riêng không phải là sở trường của soạn giả Nguyễn Lân?

- Đúng vậy. Với bất cứ ai, bất cứ lĩnh vực nào, việc đem sở đoản ra “thi thố” như một sở trường sẽ khó tránh khỏi thất bại.

* Trong Lời đầu sách, ông có ghi nhận các quyển từ điển tiếng Việt của GS Nguyễn Lân được phát hành ở cả trong và ngoài nước với tần suất tái bản cao.

Với hàng loạt lỗi sai tồn tại “ổn định” qua các lần tái bản như vậy, ông nghĩ gì về công tác biên tập từ điển của các nhà xuất bản trong nước?

- Những sai sót của các bộ từ điển do GS Nguyễn Lân biên soạn cho thấy dường như các nhà xuất bản đã hoàn toàn đặt niềm tin vào tên tuổi của soạn giả, GS Nguyễn Lân.

Dĩ nhiên, chúng tôi cũng hiểu việc đòi hỏi biên tập viên phải bao quát tất cả các lĩnh vực trong từ điển là chuyện khó. Tuy nhiên, nếu nghiêm túc, ít nhất người ta sẽ phát hiện những lỗi chính tả sơ đẳng như “nõ điếu”, viết thành “lõ điếu”; “len lét”, thành “nen nét” của soạn giả.

Về vấn đề biên tập từ điển, tôi được biết gần đây Nhà nước đã có quy định việc xuất bản từ điển phải qua cơ quan chuyên môn thẩm định nội dung.

Tuy nhiên, trong thực tế nhiều loại từ điển tiếng Việt khổ nhỏ, dành cho học sinh với những sai sót nghiêm trọng vẫn xuất hiện trên thị trường sách.

Chúng tôi đã nhiều lần lên tiếng về vấn đề này.

Riêng với từ điển của cụ Nguyễn Lân, đến quý 2-2017 vẫn còn được tái bản với những sai sót đã có từ hơn 20 năm trước, tôi nghĩ có một phần trách nhiệm của các nhà xuất bản và những người thừa kế tác phẩm.


Khép lại vấn đề kéo dài hàng chục năm

Đọc Hoàng Tuấn Công, phải thừa nhận tác giả có một cách làm việc minh bạch, khoa học: mỗi luận điểm đều được biện giải, dẫn chứng nguồn tư liệu của chính tác giả hay của các công trình đi trước; độc giả hoàn toàn có thể tự kiểm tra.

Những ai từng đọc các giai thoại về “Vua chính tả” Nguyễn Lân sẽ sửng sốt khi thấy chỉ trong cuốn sách mỏng (chỉ hơn 100 trang) Muốn đúng chính tả mà Hoàng Tuấn Công trưng ra được đến 22 lỗi, trong đó có những lỗi khó tưởng tượng được ở một học giả chuyên về từ điển như quyến dũ, xàm xỡ, trạnh lòng, sun soe, (ngã) xóng xoài, xặc sỡ, dây trun...

Làm từ điển phải có một phương pháp khoa học. Hoàng Tuấn Công cho thấy cụ Nguyễn Lân thiếu hẳn một cách làm như vậy: sách của cụ không hề ghi thư mục tham khảo hay bất cứ tài liệu, sách báo tra cứu, tham khảo nào; và trên thực tế, rất nhiều lỗi hoàn toàn có thể tránh được nếu cụ cẩn thận tra cứu, chứ không phải suy diễn, phỏng đoán.

Hoàng Tuấn Công không phải là người đầu tiên viết về những sai sót trong từ điển của GS Nguyễn Lân, nhưng có lẽ sẽ là người cuối cùng căn bản khép lại vấn đề đã kéo dài hàng chục năm qua...

Hoàng Dũng
Phó giáo sư, tiến sĩ ngôn ngữ học

LAM ĐIỀN thực hiện
http://tuoitre.vn/tu-dien-cua-gs-nguyen-lan-va-nhung-loi-sai-ton-tai-20-nam-1370323.htm

DÂN CÓ QUYỀN THẮC MẮC THƯA ÔNG CỤC PHÓ

DÂN CÓ QUYỀN THẮC MẮC
THƯA ÔNG CỤC PHÓ

Đăng lúc: 30.09.2017 17:04
Những ngày qua, dư luận xôn xao chuyện ông Cục phó bị mất 385 triệu đồng tại 1 khách sạn ở Vĩnh Long. Tiền đâu mà ông Cục phó đem đi công tác nhiều thế?

Chuyến công tác tại Long An của ông Nguyễn Xuân Quang, Cục phó Cục Kiểm soát hoạt động bảo vệ môi trường, thuộc Tổng cục Môi trường (Bộ TNMT) bắt đầu từ ngày 20.9, và kết thúc sau 45 ngày, với kế hoạch kiểm tra 30 doanh nghiệp. Nhưng mới sau vài ngày, kiểm tra được 7 doanh nghiệp, thì sáng 26.9, ông Quang báo mất 385 triệu đồng.

Khi công an đến xác minh hiện trường, theo chủ khách sạn: "Làm việc xong, biên bản hiện trường xác lập tại phòng nghỉ của ông Quang, người ký là điều tra viên, bị hại và vợ tôi. Đọc lại biên bản, vợ tôi còn nhớ số tiền 2.300USD của ông vẫn còn, chỉ nói mất 385 triệu đồng" - ông Đ. nhớ lại.

Như vậy, số tiền mà ông Quang “mang theo” tổng cộng gần 500 triệu đồng, kể cả USD. Tiền ăn nghỉ cho chuyến công tác 45 ngày cũng không nhiều đến thế, vài chục triệu là cùng. Và đã là Cục phó, kiêm Trưởng đoàn Thanh tra, đương nhiên sẽ có thành viên trong đoàn lo chuyện hậu cần, tạm ứng tiền mang theo chi xài, ông Quang cần chi giữ.

Thì đúng vậy. Chính ông Quang cũng phân bua, tiền ấy chẳng phải tiền mang theo công tác, mà là tiền của… vợ ông gửi theo. Ông Quang cho biết, ông có người em vợ ở TP.HCM, nên sẵn vào Nam, vợ ông gửi số tiền ấy nhờ ông chuyển hộ cho em vợ.

Trả lời phỏng vấn báo Tiền Phong, ĐBQH Phạm Văn Hòa, Phó trưởng Đoàn chuyên trách, Ủy viên Ủy ban Pháp luật của Quốc hội, thắc mắc: “Tôi không rõ đi máy bay thì ở sân bay quy định về việc này thế nào, kiểm tra giám sát số tiền lớn như vậy ra sao. Nhưng nếu có quy định, chắc chắn sân bay họ phải biết, vì khi đi qua cửa an ninh, họ kiểm tra rất ngặt nghèo. Nếu rút tiền qua tài khoản ngân hàng cũng hoàn toàn có thể xác định được”.

Và dư luận có quyền thắc mắc: ông Quang mang tiền mặt theo hay chuyển khoản qua ngân hàng rồi đến TP.HCM hoặc Long An rút ra? Người tài trí và giữ trọng trách cao như ông Quang, đương nhiên phải biết: mang nhiều tiền mặt từ Bắc vào Nam, rồi đem xuống tận Long An rất nguy hiểm. Biện pháp đơn giản và an toàn nhất là chuyển khoản, vào tài khoản của em vợ ông.

Còn nếu người này không có tài khoản cũng không sao. Bởi hơi phức tạp hơn tí, đó là trước khi đi, ông Quang ghé ngân hàng tại Hà Nội, nộp tiền mặt vào chính tài khoản của mình. Khi vào TP.HCM hoặc Long An, ông có thể rút ra và đưa tận tay em vợ mình.

Như vậy, rất đơn giản để kiểm tra số tiền ấy ông Quang có thực chất mang theo hay không, đó là tại sân bay (nhất là khi có 2.300USD "mang theo"), và kiểm tra tại ngân hàng - nếu ông có chuyển khoản. Vậy là ra. Còn nếu cả 2 nơi đều không có, thế tiền đâu ra mà ông bị mất nhiều đến thế?

Nhưng để đến Long An, từ Hà Nội bay vào, ông phải đến sân bay Tân Sơn Nhất (TP.HCM). Nếu bận, ông có thể điện thoại cho em vợ đang ở TP.HCM, đến tận sân bay lấy tiền, tội vạ gì vác xuống tận Long An cho mất? Thật tội cho ông Cục phó!

Ông đừng trách sao nhiều người dân thắc mắc. Nhất là, khi công an đến phòng ông nghỉ - sau khi mất trộm, phát hiện còn một số phong bì chưa mở và đã mở. Phong bì ấy chứa gì? Chẳng lẽ, ông mang vào từ Hà Nội?

Chi tiết khá thú vị nữa, như Một Thế Giới đã phản ánh, trong 5 người ở cùng khách sạn, ngoại trừ ông, thì 4 người còn lại đều không phải cán bộ Bộ TNMT hay cơ quan nào thuộc Bộ. Đi công cán sao có người ngoài cơ quan, có cả tiền của vợ? Thế mới lạ để mà thắc mắc!

Hồ Hùng



OAN THỊ MẦU

OAN THỊ MẦU
30/09/2017

Theo báo chí Việt Nam, ngày 28 tháng 9, Tổng cục Môi trường đã triệu hồi ông Nguyễn Xuân Quang về Hà Nội để giải trình.

Đúng là “họa vô đơn chí”!

Chẳng riêng dân chúng, báo giới mà bây giờ, dường như cả lãnh đạo Tổng cục Môi trường cũng thiếu đồng cảm với ông Quang, người vừa mất 385 triệu đồng!

Ông Quang, Cục phó Cục Kiểm soát hoạt động bảo vệ môi trường là một trong những viên chức được chỉ định làm lãnh đạo mười đoàn thanh tra, chia nhau kiểm tra tất cả các doanh nghiệp mà hoạt động có thể nguy hại cho môi trường trên khắp Việt Nam.

Ông Quang đến Long An hôm 20 tháng 9, dự tính sẽ ở đó 45 ngày để kiểm tra hoạt động của 30 doanh nghiệp. Mới kiểm tra được bảy doanh nghiệp thì ngày 26 tháng 9, phòng của ông Quang tại một khách sạn ở thị xã Tân An bị trộm viếng. Gần 400 triệu của ông Quang không cánh mà bay. Đã vậy Công an Long An còn tiết lộ thêm với báo chí, rằng may mà ông Quang vừa đem đến ngân hàng, gửi vào tài khoản riêng của ông một khoản tiền lớn (không rõ số lượng), nếu không, hậu quả của vụ trộm còn trầm trọng hơn.

Đáng nói là chỉ một mình ông Quang đau xót. Còn công an, báo giới, dân chúng đều cùng làm ngơ trước nỗi đau ấy. Dù ông Quang đã giải thích là khoản tiền khổng lồ so với thu nhập bình thường của một viên chức đó là tiền Nguyễn phu nhân giao cho ông mang vào Sài Gòn giải quyết việc riêng của gia đình nhưng thiên hạ chẳng những không tin lại còn gièm pha.

Hẳn ông Quang rất buồn vì chẳng “thằng nào, con nào” thấy sự tận tụy của ông. Hoạt động của những doanh nghiệp mà ông Quang phải kiểm tra trong đợt công tác này đều thuộc loại phức tạp. Đâu dễ để xác định việc xả - xử lý nước thải từ sản xuất giấy, dệt, nhuộm, bao bì, hóa chất,… có gây nguy hại cho môi trường hay không, vậy mà trong sáu ngày, ông đã kiểm tra xong tới 7/30 doanh nghiệp thuộc loại này. Dưới gầm trời đầy dẫy chuyện ô trọc, vàng thau lẫn lộn, “đố cha thằng nào con nào” tìm được những người có năng lực tuyệt vời tới vậy.

Thiên hạ rõ ràng là… bạc!

***
Chẳng phải bây giờ mà nhiều năm gần đây, dân chúng Việt Nam thường xuyên tỏ ra bạc bẽo như thế đối với các “công bộc” của họ.

Năm 2011, ông Hoàng Thế Liên, Thứ trưởng Bộ Tư pháp, bị kẻ gian đột nhập vào phòng làm việc, cuỗm mất 245 triệu đồng và 2.000 Mỹ kim... Trong năm 2011, kẻ gian đột nhập tư gia của ông Trương Công Chiến, Đội trưởng Đội Thuế Trước bạ của Chi cục Thuế quận Bình Tân, TP.HCM, cuỗm sổ tiết kiệm, Mỹ kim, vàng, nữ trang, trị giá hơn sáu tỉ đồng... Năm 2012, kẻ gian đột nhập tư gia của ông Đồng Xuân Thọ, Phó Ban Chỉ đạo Chống tham nhũng của tỉnh Đồng Nai, trộm một chiếc xe hơi trị giá 800 triệu đồng... Năm 2013, kẻ gian đột nhập vào tư gia ông Đặng Xuân Thọ, Giám đốc Sở Tài chính tỉnh Kon Tum, cuỗm mất 65 lượng vàng, vào thời điểm đó trị giá khoảng 2,8 tỉ đồng... Cũng trong năm 2013, kẻ giam đột nhập tư gia của một cặp vợ chồng mà vợ là cán bộ Văn phòng Ủy ban nhân dân tỉnh Nghệ An, chồng là cảnh sát giao thông tỉnh Nghệ An, cuỗm cả tiền lẫn vàng, trị giá khoảng hai tỉ đồng... Năm 2014, kẻ gian đột nhập phòng làm việc của ông Đào Anh Kiệt, Giám đốc Sở Tài nguyên – Môi trường TP.HCM, cuỗm 1,6 tỉ đồng…

Thế nhưng không riêng dân chúng mà ngay cả báo chí cách mạng cũng tỏ ra thiếu đồng cảm trong việc… chia sẻ hoạn nạn với các… nạn nhân. Yếu tố nổi lên hàng đầu sau những vụ trộm vừa kể luôn luôn là chuỗi thắc mắc, bình phẩm tại sao các “công bộc” nhiều tiền, lắm vàng như vậy? Luồng dư luận có tính chủ đạo ấy khiến phòng làm việc và tư gia của các “công bộc” trở thành nơi nhiều kẻ gian thích thăm viếng. Các “công bộc” vốn đã đau vì mất của, lại phải ngậm đắng nuốt cay, khai báo có khác gì chường mặt cho “chúng” dè bỉu.

Năm 2014, khi điều tra hoạt động của một băng trộm tại Bắc Kạn, công an Bắc Kạn phát giác, hóa ra băng trộm này từng đột nhập tư gia của ông Lăng Văn Hòa (Giám đốc Sở Giao thông – Vận tải Bắc Kạn) và bà Dương Thị Hạnh (cán bộ Tỉnh ủy Bắc Kạn) trộm cả tiền, Mỹ kim, vàng, nữ trang, trị giá 1,2 tỉ. Tương tự, sau khi công an Việt Nam bắt được Nguyễn Tuấn Vũ, công chúng Việt Nam mới biết, phòng làm việc của nhiều “công bộc” tại các tỉnh: Vĩnh Phúc, Hà Nội, Thanh Hóa, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên – Huế, Đà Nẵng, Quảng Nam, Bình Định, Đắk Lắk, Ninh Thuận, Bà Rịa – Vũng Tàu, Bình Dương, Cần Thơ, Sóc Trăng,… đều đã từng bị Vũ “viếng”.

Năm 2015, sau khi ông Võ Kim Cự, lúc đó là Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Hà Tĩnh, bắt quả tang Nguyễn Tiến Quân đang cạy cửa phòng làm việc của mình, người ta mới biết phòng làm việc của ông Cự thời ông làm Chủ tịch tỉnh này từng bị Quân viếng mà ông Cự không kể nên người ta không rõ Quân nẫng của ông bao nhiêu. Thiên hạ chỉ biết Phó Chủ tịch huyện Can Lộc từng bị Quân đột nhập vào phòng làm việc trộm 233 triệu đồng!

Nói theo kiểu ông Nguyễn Đức Kiên, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế của Quốc hội Việt Nam khóa 13 thì rõ ràng là “văn hóa ứng xử tại Việt Nam đang có vấn đề”. Tiếc là ông Kiên đã thôi đăng đàn nên không thể nhờ ông phân tích “vấn đề” về “văn hóa ứng xử” đến từ phía nào và tại sao lại thế!

***
Bây giờ thì nhiều người đang tỏ ra hồ hởi trước sự kiện ông Quang – nạn nhân vụ trộm 385 triệu đồng – bị triệu hồi về Hà Nội để giải trình. Thế là không “ôn cố”, làm sao có thể “tri tân”?

Hồi thượng tuần tháng 4 năm 2006, tiếp viên trên một phi cơ của Vietnam Airlines giao lại cho An ninh hàng không của phi trường Nội Bài một cái cặp hiệu Echolac, ở quai có gắn thẻ VIP mà hành khách để quên. Mở cặp để thực hiện các thủ tục liên quan đến hành lý vô chủ, An ninh hàng không tìm thấy 11 phong bì mà hai ghi nơi gửi là Ủy ban nhân dân các tỉnh Bình Định và Phú Yên. Hai ghi nơi gửi là các doanh nghiệp nhà nước (Ban Quản lý Dự án thủy điện Sê San 3A thuộc Tổng Công ty Sông Đà, Công ty Tư vấn - Xây dựng đường thuỷ thuộc Tổng Công ty Tư vấn - Thiết kế giao thông vận tải). 7/11 phong bì không ghi nơi gửi. Tổng số tiền chứa trong 11 phong bì này lên tới 20 triệu đồng và 10.300 Mỹ kim…

Sau đó, Ủy ban Kiểm tra của Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN đã làm việc với An ninh Hàng không để thu lại cặp vì nó của ông Nguyễn Văn Lâm, Phó Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ - chức vụ tương đương Thứ trưởng. Một trong những cá nhân mà chỉ Ban Bí thư của Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN mới có quyền định đoạt số phận.

Do tác động của dư luận, Đảng ủy Văn phòng Chính phủ đã tổ chức kiểm điểm ông Lâm vì lỗi “quên cặp sau chuyến công tác dài ngày ở miền Trung”. Nơi này thông báo, nhờ trong cặp không có tài liệu mật nên lỗi của ông Lâm không đáng kể.

Đảng ủy Văn phòng Chính phủ nói thêm, họ không kiểm điểm chuyện ông Lâm đã nhận phong bì do một số nơi gửi tặng bởi đó là “quà cho cả đoàn”. Ủy ban Kiểm tra của Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN chấp nhận giải thích của ông Lâm về 7/11 phong bì không ghi nơi gửi: Đó là tiền do “anh em trong Nam gửi mua ‘sừng tê’ và một số thứ khác.

Để dân chúng thôi dị nghị, Văn phòng Chính phủ loan báo sẽ chuyển ông Lâm từ chỗ đặc trách chống tham nhũng, buôn lậu và gian lận thương mại sang đặc trách nghiên cứu, xây dựng pháp luật. Ông Đoàn Mạnh Giao, Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ lúc đó, loan báo, tuy Ủy ban Kiểm tra của Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN không có ý kiến về khoản tiền ông Lâm đã nhận của một số nơi nhưng ông Lâm vẫn chứng tỏ thiện tâm bằng cách gửi số tiền ấy vào Quỹ Công đoàn của Văn phòng Chính phủ nhằm… giúp người nghèo và khuyến học.

Việc tiếp nhận – xử lý vụ ông Nguyễn Văn Lâm của Đảng, Chính phủ đã nghiêm túc, khách quan đến vậy mà dân chúng vẫn cứ bàn ra, tán vào. Tháng 7 năm 2006, ông Lâm xin từ chức. Thật là… đau lòng!

***
Việt Nam có hàng chục ngàn người nhờ nghiên cứu những đề tài kiểu như “Tắm, giặt của chiến sĩ miền núi” mà trở thành tiến sĩ nhưng lại chưa có ai nghiên cứu vấn đề đang càng ngày càng nóng: Tại sao ác cảm của dân chúng Việt Nam đối với “công bộc” càng ngày càng tăng? Bao giờ các nghiên cứu sinh tiến sĩ của hệ thống Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh chú ý tới đề tài này nhỉ?

TRẦN VĂN



Kỳ 64 -NHÀ TRẦN BẮT SỐNG Ô MÃ NHI XÓA SỔ THỦY QUÂN NHÀ NGUYÊN

Kỳ 64
--------
NHÀ TRẦN BẮT SỐNG Ô MÃ NHI
XÓA SỔ THỦY QUÂN NHÀ NGUYÊN

Theo lệnh của Thoát Hoan, ngày 30.3.1288, Ô Mã Nhi và Phàn Tiếp đem thủy quân đi về trước. Dọc bờ sông, Thoát Hoan phái kỵ binh do Trịnh Bằng Phi, Đạt Truật đi theo hộ tống hạm đội. Kế hoạch này chẳng qua là Thoát Hoan muốn trấn an bọn tướng lĩnh và binh lính khối thủy quân mà thôi. Trên thực tế, tốc độ của kỵ binh đi trên bờ và thủy quân dưới sông là hết sức khác biệt, nhiều chỗ ven sông không có đường cho kỵ binh di chuyển. Đạo kỵ binh hộ tống của quân Nguyên đến chợ Đông Triều (huyện Đông Triều, Quảng Ninh ngày nay) thì gặp sông chắn ngang, cầu đã bị quân Đại Việt phá nên không tiến được. Trịnh Bằng Phi dò biết tin quân ta đã chờ sẵn bên kia sông để đón đánh chúng, bèn bắt các kỳ lão trong vùng dẫn đường tắt đi ngược trở về Vạn Kiếp, hòng tranh thủ hội quân rút lui cùng khối bộ binh của Thoát Hoan.

Như vậy là thủy quân của Ô Mã Nhi, Phàn Tiếp đã hoàn toàn bị khối bộ binh bỏ mặc. Bọn chúng đơn độc xuôi theo dòng sông Lục Nam tiến về đông, định theo ngã sông Bạch Đằng để ra biển. Tướng lĩnh thủy quân Nguyên Mông vô cùng lo lắng. Việc phải rút lui theo đường thủy chẳng qua là chúng miễn cưỡng tuân lệnh mà thôi. Không có bộ binh hộ tống, đạo thủy quân Nguyên Mông đi được rất chậm. Quân Đại Việt dưới sự chỉ huy trực tiếp của vua Trần Nhân Tông tổ chức thành những biên đội thủy quân nhỏ, cùng các toán dân binh đã chặn giặc liên tục, đánh dài từ Vạn Kiếp đến Bạch Đằng, không ngày nào ngơi nghỉ. Sự đánh phá này cốt để làm cho quân giặc thêm xuống sức, tạo thuận lợi cho đại quân ta tiêu diệt chúng trong một trận quyết chiến.

Trong khi vua Trần cầm quân đánh chặn, quấy nhiễu thủy quân Nguyên Mông trên sông Lục Nam thì ở ven biển, Hưng Đạo vương đang chuẩn bị lực lượng lớn ở cửa vùng cửa sông Bạch Đằng để đón đánh thủy quân giặc. Hưng Đạo vương đặt quân thủy bộ mai phục dày đặc ở các tuyến sông Giá, sông Kênh, sông Chanh, sông Đá Bạch, sông Thai, núi Tràng Kênh, Yên Hưng… Tại một số nơi lòng sông rộng trên sông Bạch Đằng, thủy triều lên xuống chênh lệch mạnh, quân ta cắm cọc nhọn rồi phủ cỏ lên trên. Các bãi cọc này là những công trình tiêu tốn khá nhiều công sức. Nhân dân trong vùng cùng với quân đội triều đình đã phải tốn nhiều thời gian chuẩn bị từ trước để diệt giặc. Bãi cọc vừa đóng vai trò là cạm bẫy đánh chìm thuyền giặc, vừa làm hẹp thủy lộ, khiến cho thuyền giặc phải di chuyển theo toan tính của quân ta.

Ô Mã Nhi đem binh thuyền đến ngã ba Đụn (sông Đá Bạch giao với sông Giá), vùng Trúc Động (Thủy Nguyên, Hải Phòng ngày nay) vào ngày 8.4.1288. Quân Nguyên phải mất đến 8 ngày để đi đoạn đường sông từ Vạn Kiếp đến đây do bị đánh phá liên tục trên dọc đường đi. Ô Mã Nhi muốn lợi dụng lúc thủy triều rút nhanh, xuôi theo dòng sông Giá kéo quân ra biển. Quân Đại Việt bày trận trong sông Giá dày đặc để ngăn lại. Ô Mã Nhi sai Lưu Khuê dẫn tiên phong đánh thăm dò, bị quân ta đánh bậc trở lại nhanh chóng. Ô Mã Nhi thấy quân ta ở sông Giá đông và mạnh, nên không dám đi vào sông Giá nữa.

Ô Mã Nhi đem hết quân thẳng đường sông Đá Bạch mà đi. Hừng sáng ngày 9.4.1288, thuyền quân Nguyên tiến vào sông Đá Bạch, gần đến núi Tràng Kênh đương lúc nước triều lên cao, Hưng Đạo vương sai quân ra đánh nhử, cầm chân địch. Thủy quân Nguyên gặp phải quân ta, dàn thuyền xáp lại đánh. Giao chiến một hồi, quân ta rút lui theo đúng theo kế mà Hưng Đạo vương đã định từ trước. Ô Mã Nhi tưởng quân ta rút lui thật, thừa thế thúc toàn quân tiến nhanh vào sông Bạch Đằng. Lúc này thủy triều đang xuống mạnh, hạm thuyền giặc lọt thỏm vào muôn trùng trận địa mai phục của quân ta mà vẫn chưa hay biết. Thuyền quân Nguyên đương lúc mải truy đuổi thì thình lình vướng vào bãi cọc, nối nhau vỡ đắm. Đó là lúc quân Đại Việt phát lệnh phản công.

Tướng quân Nguyễn Khoái thống lĩnh quânThánh Dực dũng nghĩa, đội cấm binh tinh nhuệ bậc nhất của Đại Việt từ hạ lưu đánh thẳng vào chính diện đội hình các chiến thuyền Nguyên Mông. Đội thuyền đương giả thua cũng quay đầu lại đánh, chắn ngang đường ra biển của giặc. Từ các nhánh sông Chanh, sông Kênh, sông Giá, sông Thai, sông Điền Công… thủy quân ta vốn mai phục sẵn từ trước nhất tề đổ ra đánh phá tạt sườn đội hình giặc. Đồng thời hàng loạt các thuyền bè chở đầy chất gây cháy, lửa chảy bừng bừng được thẳng từ thượng nguồn xuôi dòng nước lao thẳng vào hậu quân Nguyên Mông. Chẳng mấy chốc trên sông Bạch Đằng đã thành một biển lửa. Thuyền quân Nguyên cháy rực cả khúc sông. Thủy quân Đại Việt từ sông Uông phối hợp với bộ binh ở núi Tràng Kênh kéo ra khóa đuôi hạm đội quân Nguyên. Từ hai bên bờ sông, cung tên, hỏa tiễn của quân ta tưới thẳng vào đầu kẻ địch.

Các tướng Nguyên là Phàn Tiếp, Lưu Khuê, Hoạch Phong, Ô Mã Nhi, Trương Ngọc, Tích Lệ Cơ cùng chỉ huy quân lính cố gắng củng cố lại đội hình chống trả rất mãnh liệt. Phàn Tiếp cho quân đổ bộ lên chiếm lấy núi Tràng Kênh, toan lấy chỗ cao cho quân tựa lưng vào đó mà dàn trận. Nhưng lúc này thì cả Thiên thời, Địa lợi, Nhân hòa chúng đều không có. Quân của Phàn Tiếp vừa lên bờ đã bị phục binh của ta ở núi Tràng Kênh vây đánh, đẩy ngã xuống sông. Thủy triều xuống nhanh làm hiện ra những bãi cọc nhọn đâm thủng rất nhiều thuyền chiến Nguyên Mông, chiếc đi trước vừa vướng cọc chìm thì chiếc đi sau là lao tới. Quân giặc chết đuối nhiều vô kể. Cả đoàn thuyền bị ùn tắc. Đám thuyền không vướng cọc thì cũng bị một đội thuyền hùng mạnh của quân ta chặn ngang từ phía hạ lưu, không sao thoát ra hướng biển được. Giặc bị hãm giữa trận, tiến thoái đều không được. Các thuyền quân Nguyên lo sợ bị vướng cọc nên di chuyển rất hạn chế, tụ lại một chỗ thì lại làm mồi cho cung tên của quân Đại Việt. Quân ta vòng vây càng lúc càng siết chặt.

Hai bên kịch chiến suốt mấy canh giờ, quân Nguyên càng núng thế, lớp này đến lớp khác gục ngã dưới làn mưa tên nhưng vẫn chưa chịu buông xuôi. Bởi chúng đã bị dồn vào thế cùng đường nên dùng hết khả năng mà kháng cự. Binh pháp cổ hạn chế việc dồn kẻ địch vào thế cùng, khi bao vây thường vây ba hướng, chừa một hướng cho địch quân rút chạy rồi đuổi theo truy sát. Thế nhưng với cách thức dụng binh của Hưng Đạo vương thì có phần khác biệt. Trong trận Bạch Đằng lần này, quân Đại Việt quyết không chừa cho kẻ địch một con đường thoát nào.

Đương lúc trận chiến bước vào đoạn cao trào, Hưng Đạo vương cùng vua Trần Nhân Tông, thượng hoàng Trần Thánh Tông dẫn đoàn chiến thuyền hùng mạnh nhất tung vào trận. Các đạo cấm quân tinh nhuệ thường ngày giữ nhiệm vụ bảo vệ vua và triều đình, nay được dịp thả sức tung hoành. Các quân thấy đội thuyền của nhà vua kéo tới tiếp viện, càng thêm phấn chấn, cùng hợp sức mà đánh giết quân giặc, trút tên như mưa vào các thuyền giặc. Ở chiều ngược lại, quân Nguyên càng thêm hoảng loạn, trận thế tan vỡ. Quân Đại Việt thả sức tàn sát, máu nhuộm đỏ cả một khúc sông lớn. Tướng giặc là Trương Ngọc chết trong đám loạn quân. Phàn Tiếp té xuống sông, quân ta dùng câm liêm móc lên bắt sống. Các tướng Ô Mã Nhi, Tích Lệ Cơ cũng bị bắt sống. Nội minh tự Đỗ Hành bắt được Ô Mã Nhi, đem giải đến thuyền ngự của Thượng hoàng Trần Thánh Tông. Thượng hoàng sai người rót rượu cho Ô Mã Nhi uống.

Kết thúc trận chiến Bạch Đằng, quân Nguyên đại bại. Toàn bộ đạo thủy quân Nguyên Mông gồm khoảng 6 vạn binh lính bị giết hoặc bị bắt sống hết. Không một tên nào chạy thoát. Thuyền quân Nguyên cả thảy khoảng 600 chiếc cỡ lớn, quân Đại Việt bắt được 400 chiếc, số còn lại khoảng 200 chiếc bị đánh chìm trong tại trận.

Sở dĩ triều đình Đại Việt tốn nhiều tâm huyết để tiêu diệt thủy quân Nguyên Mông là bởi vì đánh giá rằng đây mới là đội quân nguy hiểm nhất cho Đại Việt, không thể để lại làm hậu họa về sau. Trận Bạch Đằng là một trận chiến có quy mô hủy diệt vào loại cực cao trong sử sách. Chỉ trong chưa đầy một ngày mà hàng vạn quân giặc đã bỏ xác trên chiến trường. Đội thủy quân tinh nhuệ nhất của đế chế Nguyên Mông, đội chiến thuyền mà nước Nguyên đã huy động rất nhiều tiềm lực mới có được trong phút chốc tan tành theo bọt sóng Bạch Đằng giang. Cùng với việc tổ chức tiêu diệt đạo thủy quân của giặc thì trên các tuyến biên giới trên bộ, quân Đại Việt cũng giăng sẵn những cạm bẫy chờ tiêu diệt khối bộ binh của Thoát Hoan.


Quốc Huy

ANH TÚC CỦA LÒNG TA

1.
ANH TÚC CỦA LÒNG TA

Anh túc ơi nàng diễm ái hương
Lòng ta quyện đắm giữa đêm trường
Vàng son mấy nẻo duồng thơm thảo
Ân ái bao lần thỏa diệu thương
Khoác cánh mê huyền lâng địa ngục
Lồng cơn ảo huyễn lịm vô thường
Vòng ôm siết chặt hồn tan chảy
Thỏa mãn mơn tình thẫm ngát phương

Thỏa mãn mơn tình thẫm ngát phương
Nồng yêu một cõi dệt mê thường
Khêu làn sợi ước choàng cung vọng
Duỗi phím tơ nguyền lịm nẻo thương
Vẫn thế thơm đời loang khúc uyển
Và luôn biếc mộng ướp canh trường
Tràn mơ luyến ái vầy hoa nguyệt
Anh túc ơi nàng diễm ái hương

HANSY

MỘNG ANH TÚC

Mơ huyền cánh ngọc lả môi hương
Lảo đảo hồn yêu đắm mộng trường
Khói huyễn mơ màng lâng giấc vọng
Đêm mờ lặng lẽ cuốn dòng thương
Vay hồng vẽ bóng đầy hư ảo
Ướm nguyệt choàng tơ ngút diệu thường
Sóng diễm đưa tình ta ngất lịm
Êm đềm lạc lối tận ngàn phương

Êm đềm lạc lối tận ngàn phương
Thỏa mộng ngần si vượt cõi thường
Khắc khoải gom về bao quyện nhớ
Âm thầm cuốn lại những nồng thương
Trần gian huyễn ảo vờn mê nguyệt
Cảnh thế mông lung vẽ mị trường
Giả thực hai bờ rung ảnh sắc
Mơ huyền cánh ngọc lả môi hương

Phượng Quỳnh

HƯƠNG MỘNG

Phiêu bồng cánh lả nhuộm huyền hương
Lảo đảo hồn yêu đắm mộng trường
Khói ảo mơ màng lâng giấc vọng
Đêm mờ lặng lẽ cuốn dòng thương
Vay hồng vẽ bóng đầy hư huyễn
Ướm nguyệt choàng tơ ngát diệu thường
Sóng diễm đưa tình ta ngất lịm
Êm đềm lạc lối tận ngàn phương

Êm đềm lạc lối tận ngàn phương
Thỏa mộng ngần si vượt cõi thường
Khắc khoải gom về bao quyện nhớ
Âm thầm cuốn lại những nồng thương
Trần gian huyễn ảo vờn mê nguyệt
Cảnh thế mông lung vẽ mị trường
Giả thực hai bờ rung ảnh sắc 
Phiêu bồng cánh lả nhuộm huyền hương


Phượng Quỳnh

Thứ Sáu, 29 tháng 9, 2017

VỤ CỤC PHÓ MẤT TRỘM 400 TRIỆU KHI ĐI THANH TRA: DƯ LUẬN HOÀN TOÀN CÓ QUYỀN NGHI NGỜ

VỤ CỤC PHÓ MẤT TRỘM 400 TRIỆU KHI ĐI THANH TRA:
DƯ LUẬN HOÀN TOÀN CÓ QUYỀN NGHI NGỜ

THÀNH NAM (THỰC HIỆN) | 29/09/2017 09:42 AM
“Có lẽ Tổng cục Môi trường phải kiểm tra, xem tổ ông Nguyễn Xuân Quang đã kiểm tra những doanh nghiệp nào, xem có bao che không? Người ta có thể nghi ngờ tiền đó là của doanh nghiệp tặng, biếu làm quà”, ĐBQH Phạm Văn Hòa, Phó Trưởng Đoàn chuyên trách, Ủy viên Ủy ban Pháp luật của Quốc hội trao đổi với PV Tiền Phong sau sự việc một cục phó mất trộm gần 400 triệu đồng trong quá trình thực thi công vụ.

-Trong khi thực thi công vụ, thanh tra doanh nghiệp tại tỉnh Long An, ông Nguyễn Xuân Quang- Phó Cục trưởng Cục Kiểm soát hoạt động bảo vệ môi trường (Tổng cục Môi trường, Bộ TN&MT) đã bị mất 385 triệu đồng.
Điều này không tránh khỏi sự nghi ngờ trong dư luận, còn ông thấy sao?

Trước tiên, tôi thấy chuyện này thật bất ngờ, hiếm gặp. Được biết sau khi bị mất trộm, ông Quang đã khai báo và làm tường trình sự việc, và ông ấy cho biết đó là tiền cá nhân.

Tường trình là như vậy, nhưng dư luận hoàn toàn có quyền nghi ngờ, cho rằng ông ấy tới tỉnh đó kiểm tra về môi trường, thì mang tiền đi đâu? Sao lại mang số tiền lớn như thế? Người dân có quyền đặt những câu hỏi đó, và bản thân tôi cũng vậy.

Theo tôi, vấn đề này cũng cần có sự tự giác, làm sao cho rõ ràng, vì dư luận có quyền nghi ngờ số tiền đó không minh bạch, hay nói cách khác là tiền bất minh.

Ông ấy nói đó là tiền cá nhân cầm đi làm việc riêng, nhưng gia đình thế nào, người thân ở đâu, nhà cửa ra sao cũng chưa rõ. Mặt khác, số tiền đó cũng không biết mang đi từ đâu, lúc nào, mà đến lúc gần trả phòng rồi mới báo mất…

Có rất nhiều điều khiến người dân nghi ngờ, bản thân tôi cũng thấy lạ. Thông thường khi người ta đi công tác, đi công vụ thì chỉ mang theo đủ số tiền để chi phí, đằng này ông ấy lại mang theo một số tiền lớn như vậy.

-Việc xác định khoản tiền gần 400 triệu đồng ông Quang bị mất chắc không khó, vì nếu ông ấy rút tiền thì ngân hàng sẽ biết, còn nếu cầm tiền mặt đi từ nhà, chắc an ninh sân bay sẽ nắm được?

Tôi không rõ đi máy bay thì ở sân bay quy định về việc này thế nào, kiểm tra giám sát số tiền lớn như vậy ra sao.

Nhưng nếu có quy định, chắc chắn sân bay họ phải biết, vì khi đi qua cửa an ninh, họ kiểm tra rất ngặt nghèo. Nếu rút tiền qua tài khoản ngân hàng cũng hoàn toàn có thể xác định được.

Sự việc này còn nhiều điểm hơi lạ, và Bộ trưởng TN&MT đã chỉ đạo Tổng cục MT, yêu cầu ông Quang tường trình. Tôi nghĩ việc này cũng nên công khai trả lời cho dư luận, báo chí biết. Trước tiên, chính ông ta phải nói thật cho rõ số tiền ấy mang từ Hà Nội vào hay từ đâu mà có, nếu mang vào thì nhằm mục đích gì?

Số tiền báo mất đó rất lớn chứ không phải nhỏ. Cũng không hiểu ông ấy mang theo số tiền lớn như thế để làm gì? Nếu thực thi công vụ mà mang theo khoản tiền đó thì rất hiếm.

Chính vì vậy, trong sự việc này, cần công khai, minh bạch để người dân không nghi ngờ sự bất minh của cán bộ.

-Bên cạnh tường trình, theo ông có nên tiến hành kiểm tra lại những doanh nghiệp mà ông Quang và đoàn đã kiểm tra, xem có khuất tất, hay có sự bao che, làm ngơ cho những vi phạm để trục lợi?

Tôi nghe nói kế hoạch kiểm tra doanh nghiệp đã có.

Có lẽ Tổng cục MT cũng phải kiểm tra lại, xem tổ ông Quang đã kiểm tra những doanh nghiệp nào, những doanh nghiệp đó làm ăn ra sao? Không khéo người ta còn nghi ngờ tiền đó là của doanh nghiệp tặng, biếu, làm quà. Nếu đó là tiền bất minh thì hết sức nguy hiểm.

Tất cả cần phải làm cho rõ để trả lời dư luận, xem có vi phạm gì không, đã có kết luận kiểm tra chưa, nội dung thế nào?

-Được biết, chủ khách sạn cũng thông tin, trong quá trình ở đây, có nhiều người đến tìm gặp, còn ông Quang lại phủ định điều này. Nhưng làm rõ thực hư thế nào, có gặp khách không và đó là những ai, chắc hẳn không khó?

Ai đó khi đến gặp khách trong khách sạn thì phải báo với lễ tân, không phải muốn là lên phòng được. Tôi thấy mối quan hệ đó chưa được rõ ràng lắm.

Mặt khác, chắc trong khách sạn sẽ có camera. Chính vì thế không khó để xác định có người gặp hay không, đó là những ai, cần làm cho rõ xem họ có gặp trưởng đoàn kiểm tra không, gặp để làm gì?

Giả sử, những người đến gặp đó nếu là người làm trong doanh nghiệp, lại thuộc những doanh nghiệp đoàn ông Quang đã kiểm tra và chuẩn bị kiểm tra thì không được.

Cảm ơn ông.


theo Tiền Phong

KHỔ THÂN ÔNG CỤC PHÓ

KHỔ THÂN ÔNG CỤC PHÓ

09:38 28/09/17
 (GDVN) - Tiền ông mang trong túi, lại bị mất lúc ông công cán cách nhà hàng nghìn cây số thì làm thế nào chứng minh được đó là “tiền mồ hôi nước mắt của vợ con”?

Thông tin đại chúng vừa chớp được tin nóng hôi hổi, ông Nguyễn Xuân Quang - Cục phó Cục Kiểm soát hoạt động bảo vệ môi trường của Tổng cục Môi trường, Bộ Tài nguyên và Môi trường (dân gian gọi đùa là bộ Tài Môi), trong chuyến công tác kiểm tra tình trạng ô nhiễm tại các doanh nghiệp trên địa bàn tỉnh Long An đã bị kẻ trộm khoắng mất một máy tính xách tay và 385 triệu đồng tiền mặt.

Tính tròm trèm cái máy tính trị giá 15 triệu, số tiền mà ông Cục phó mất là tròn 400 triệu đồng. Ông đi công tác xa nhà phải mang theo cục tiền to nặng thế thật là tội.

Nghe nói công an đã khám nghiệm hiện trường và thông tin được Báo điện tử Đài Tiếng nói Việt Nam tường thuật như sau:

“Theo lời người chứng kiến cuộc khám nghiệm hiện trường, công an đã ghi nhận một phiếu nộp tiền vào tài khoản tại một chi nhánh ngân hàng ở Long An vào ngày thứ hai, trước khi bị mất trộm một ngày.

Nếu ông Nguyễn Xuân Quang không kịp nộp, số tiền bị mất còn lớn hơn. Tại hiện trường, còn lại một số tiền USD và một số phong bì đã bóc và chưa bóc vỏ”. [1]

Trao đổi qua điện thoại với phóng viên Báo Người Lao Động ông Quang nói:

“Mất tài sản thì tôi phải thông báo chứ không lẽ im lặng à? Tiền của mình mồ hôi nước mắt của vợ con”. [2]

Tiền của ông Cục phó là “mồ hôi nước mắt của vợ con” mà có, mất thế thật đau lòng, cầu mong Công an sớm tìm ra kẻ trộm, trả lại tiền cho ông để ông không bị sốc, để ông yên tâm công tác.

Nhân chuyện “mồ hôi nước mắt”, chợt nhớ câu nói của con trai một vị (nguyên) Bí thư Tỉnh ủy được báo chí thuật lại:

“Số tiền mà ông có được để bỏ ra xây dựng ngôi nhà tọa lạc trên khu đất hơn 4.000m2 này là tiền mồ hôi, nước mắt, xuất phát từ trí tuệ, vận động cá nhân chứ không phải là dựa dẫm vào bất kỳ ai, vào mối quan hệ nào”. [3]

Năm 2013 Chính phủ ban hành Nghị định Số: 78/2013/NĐ-CP “Về minh bạch tài sản, thu nhập”.

Cụ thể hóa Nghị định của Chính phủ, Thanh tra Chính phủ ban hành Thông tư 08/2013/TT-TTCP quy định về “Tài sản, thu nhập phải kê khai” đối với những người thuộc diện kê khai tài sản.

Khoản 3, điều 3, Thông tư 08/2013/TT-TTCP quy định kê khai tiền mặt như sau:

“Tiền (tiền Việt Nam, ngoại tệ) gồm tiền mặt, tiền cho vay, tiền trả trước, tiền gửi cá nhân, tổ chức trong nước, tổ chức nước ngoài tại Việt Nam mà tổng giá trị quy đổi từ 50 triệu đồng trở lên”.

Vậy không biết trong bản kê khai tài sản năm 2016 của ông Cục phó Nguyễn Xuân Quang, số tiền “mồ hôi nước mắt” 385 triệu đồng vừa bị mất có được ông khai, hay là của vợ con nên ông không có trách nhiệm phải báo cáo tổ chức?

Có điều tiền ông mang trong túi, lại bị mất lúc ông công cán cách nhà hàng nghìn cây số thì làm thế nào chứng minh được đó là “tiền mồ hôi nước mắt của vợ con”?

Rõ khổ cho người lòng dạ ngay thẳng tự nhiên lại vướng vào thị phi.

Theo ông Quang thì: “Tôi đã gọi lại luôn cho lãnh đạo công an thành phố Tân An thì công an thành phố Tân An nói rằng họ không chỉ đạo cung cấp thông tin cho báo chí". [3]

Vậy là rõ rồi, có kẻ tọc mạch muốn vu oan giá họa cho ông Cục phó đây mà, thế nhưng nếu để ý một tí, chỉ một tí thôi sẽ thấy một “cái sự lạ”, ấy là tường thuật của Vov.vn nêu trên, rằng “tại hiện trường, còn lại một số tiền USD và một số phong bì đã bóc và chưa bóc vỏ”.

Vậy cái số phong bì “đã bóc và chưa bóc” ấy chứa cái gì và chủ sở hữu là ai?

Nếu mặt ngoài mấy cai phong bì đó không ghi tên người nhận, và ông Cục phó không nhận là của mình thì chắc chắn là có kẻ ném vào phòng để hại ông.

Dân chúng cảm thấy bất bình thay cho ông, đề nghị Công an thành phố Tân An, tỉnh Long An phải làm cho ra nhẽ, không thể để bọn xấu làm tổn hại thanh danh cán bộ, nhất là khi ông ấy đang dẫn đầu đoàn thanh tra của trung ương về làm việc tại địa phương.

Theo quy định tại Thông tư 08/2013/TT-TTCP, chậm nhất là ngày 30 tháng 11 hàng năm, bộ phận phụ trách công tác tổ chức, cán bộ tiến hành lập danh sách người có nghĩa vụ kê khai của đơn vị mình, gửi bản mẫu kê khai tới người có nghĩa vụ kê khai.

Trong thời hạn 10 ngày làm việc, người có nghĩa vụ kê khai phải hoàn thành việc kê khai, nộp 01 bản về bộ phận phụ trách và lưu cá nhân 01 bản.

Giả thiết bản kê khai tài sản của ông Cục phó Quang năm 2016 chưa có khoản 385 triệu đồng và phần tài sản của vợ con cũng không ghi thì nghĩa là số tiền gần 400 triệu đồng bị mất chỉ mới xuất hiện trong hành lý đi công tác của ông gần đây.

Còn nếu ông đã kê khai thì mọi sự đều minh bạch, ông chả việc gì phải giãi bày cho tốn … nước bọt, cây ngay không sợ chết đứng, cây ngay càng không thể làm “củi”.

Vậy là chỉ còn chừng tháng nữa, Cục phó Nguyễn Xuân Quang phải kê khai tài sản năm 2017, nói thế vì chức Cục phó chắc là thuộc diện phải kê khai.

Vậy ông có nên khai trong mục biến động tài sản cá nhân như sau: “Năm 2017 tài sản tăng thêm 385 triệu đồng so với năm 2016 nhưng bị mất cắp rồi”.

Trường hợp số tiền đó là của vợ con thì có nên khai “phần tài sản mồ hôi nước mắt của vợ con 385 triệu đã bị bọn bất lương biển thủ trong chuyến công tác Miền Tây”!

Nghe nói Miền Tây trong đó có Long An, có khá nhiều đặc sản như: Thịt lợn muối chua; Cá lóc nướng trui; Thanh long Châu Thành; Gạo Nàng Thơm Chợ Đào; Rượu đế Gò Đen; Mắm còng Cần Giuộc;…

Mấy bác quê một cục đoán mò ông Cục phó Quang mang mấy trăm triệu để mua đặc sản Long An về làm quà cho gia đình hoặc bạn bè cùng công tác, hóa ra không phải, tiền ông mang là để giải quyết việc gia đình nhà vợ tại Thành phố Hồ Chí Minh.

Đúng là dân quê nghĩ quẩn, về Hà Nội, di dỉ dì di cái gì cũng có, tội gì phải mua từ trong ấy mang về.

Ông chỉ cần nhấc máy điện thoại gọi cho mấy em bán hàng qua mạng, gần 400 triệu đồng có mua cả xe tải hàng cũng chưa hết.

Thật tội, mất nhiều thế bây giờ ông lấy đâu ra tiền giải quyết chuyện gia đình? Của đau con xót thế mà có người lại cứ nghĩ này nghĩ nọ.

Hãy nghe ông nói: “Tôi bị mất tài sản cá nhân, tôi tiếc thì tôi phải đi khai báo. Không hiểu vì sao lại đưa ra với báo chí" để mà hiểu cho ông, chuyện cá nhân chứ có phải chuyện cán bộ đâu mà xắn tay vào tìm hiểu!

Có một sự trùng hợp “hơi” thú vị về con số 400 triệu đồng, chỉ mấy tháng trước, ngày 17/4/2017, ông Nguyễn Phúc Hà, Giám đốc Sở Văn hóa - Thể thao và Du lịch tỉnh Lạng Sơn cũng bị mất số tiền khoảng 400 triệu đồng. Nơi bị mất cắp chính là phòng làm việc của Giám đốc Sở.

Lại có một sự trùng hợp “hơi” thú vị khác về địa điểm mất cắp. Năm 2014, ông Đào Anh Kiệt - Giám đốc Sở Tài nguyên và Môi trường Thành phố Hồ Chí Minh mất trộm 1,6 tỷ đồng.

Vụ mất trộm xảy ra ngay tại phòng làm việc của Giám đốc sở trên đường Lý Tự Trọng, phường Bến Nghé, Quận 1.

Thế chả nhẽ các vụ mất tiền chỉ xảy ra tại phòng làm việc, xin thưa là tuyệt đối không phải.

Giám đốc Sở Tài chính tỉnh Kon Tum Đặng Xuân Thọ, trú tại thành phố Pleiku, tỉnh Gia Lai đã bị trộm đột nhập nhà riêng, cuỗm đi 65 lượng vàng, trị giá vào thời điểm đó khoảng gần 2,8 tỷ đồng.

Vào thời điểm mất tiền, gia đình ông Thọ đang đi du lịch.

Ông Trương Công Chiến là Đội trưởng đội Đăng ký trước bạ thuộc Chi cục Thuế quận Bình Tân, Thành phố Hồ Chí Minh.

Kẻ gian đã cậy két sắt nhà riêng lấy đi 12 sổ tiết kiệm trị giá 5 tỷ đồng, 6.000 USD, 10 lượng vàng SJC, một bộ nữ trang trị giá 10 lượng vàng 24k, 2 bông tai hột xoàn, một nhẫn kim cương. Tổng tài sản bị mất hơn 6 tỷ đồng.

Tóm lại là các vị cán bộ đã mất trộm, đang mất trộm hoặc sẽ mất trộm nếu không phải là tiền “mồ hôi nước mắt” thì cũng là do “tiết kiệm” hoặc buôn chổi đót, nuôi lợn, chạy xe ôm.

Thế nên các “thợ nhặt đá” trên mạng khi nghe tin thì đừng vội vung tay, nhỡ đâu trúng phải người nhà!

Chuyện Ninh Văn Quỳnh, nguyên kế toán trưởng Tập đoàn Dầu khí Quốc gia trong mấy năm nhận quà là 20 tỷ đồng tiền Việt chỉ là cá biệt, cá… cá biệt.

Không nên lấy Ninh Văn Quỳnh làm hình mẫu để suy diễn, dân bây giờ nhà nào chả có ti vi, xe máy, khối người còn có ôtô, vậy nên không lẽ bắt cán bộ phải nghèo.

Cán bộ mà nghèo, mà thiếu ăn, thiếu tiện nghi phục vụ thì ốm đau, bệnh tật lấy ai làm công bộc, lấy ai làm công việc “hành chính”?

Vả lại, cán bộ cũng là dân, cán bộ giàu tức là dân giàu, thế nên ai đó mang nặng tâm lý suy bì tị nạnh cần phải nghĩ lại, cần phải học tập cách buôn chổi, cách làm lụng đến thối móng tay để có tiền chứ đừng ngồi đó chờ sung rụng.

Nói thế không biết quý vị có cho là phải?

XUÂN DƯƠNG

Tài liệu tham khảo: