ÔNG GIÀ BẾN NGỰ
ÔNG GIÀ BẾN NGỰ [Ngũ độ] Bến Ngự lui về giữa bủa vây Bền gan trí lực chẳng hao gầy Môi mằn mặn bởi ngùi chân lý Não héo hon vì quạnh cỏ cây Cám cảnh tù nhân buồn bã sượng Giằng co nhiệt huyết ngổn ngang đầy Thôi đành giã biệt hùng ca ấy Một mảnh ghe chèo đẫm nước mây Gieo sầu ẩn ức giữa ngàn mây Ngẫm mệnh trời trao quả khó đầy Lý tưởng trầm luân vàng vọt não Anh hùng cảm thán sõng soài cây Làm nhem nhuốc cảnh chìm đen bạc Khiến rã rời tâm phủ guộc gầy Thế sự cay xè ta lãnh đủ Ba đào nghẹt thở ván cờ vây HANSY * ĐÊM TÀN BẾN NGỰ Đêm tàn Bến Ngự nỗi buồn vây Cảnh lặng vầng trăng gác liễu gầy Giọng vẳng Nam Bình len kẽ lá Âm trầm Mái Đẩy đọng vòm cây Sầu vương buổi ấy thời hoa mộng Nuối những ngày xa tuổi ngọc đầy Bãi lạnh đưa về cơn gió thoảng Se lòng gơi nhớ thuở ...
