KHÚC ĐOẠN TRƯỜNG
KHÚC ĐOẠN TRƯỜNG [Tích] Cầm trăng một khúc giải cơn buồn Đâu biết đoạn trường mải miết tuôn Thu thuỷ vùi mưa thành sắc muộn Xuân sơn ngộ bão khiến thân luồn Thanh lâu lắm bận đời hoen cuốn Nẻo Phật bao hồi kiếp chẳng suôn Bạc mệnh hồng nhan đời thảm luống Mười lăm năm ấy lệ như nguồn Mười lăm năm ấy lệ như nguồn Gặp lại ân tình khó thể suôn Chi nữa thảo thơm hồi vướng cuộn Còn đâu thanh khiết thuở chui luồn Nhu hoà Kim Trọng ân cần muốn Cảm động Thuý Kiều lặng lẽ tuôn Cầm sắt bây giờ e đã muộn Cầm trăng một khúc giải cơn buồn HANSY