MỘT NGÀY BUỒN THẢM
MỘT NGÀY BUỒN THẢM Nhà mình, 03H sáng Hôm nay, không biết ba trúng gió hay say thuốc nhưng buổi sáng sau khi thức dậy một lát, chưa uống cà phê thì bị ói mửa nhiều và nằm suốt đến trưa mới dậy nấu miếng cháo ăn. Do mắt nhức nên ba không mở máy tính và cũng xem thử một ngày không lên Net thì sẽ như thế nào. Nhưng kết quả thật là buồn thảm! Một ngày không có ai bên cạnh, không một tiếng nói của ai với mình thì thật là dài lê thê và tẻ nhạt. Ba cố tìm việc để làm cho hết thời gian, dù ngày chỉ còn buổi chiều và tối, như thiết kế lại các bóng đèn điện trong nhà, sắp xếp các chỗ bề bộn, gom đồ giặt giũ, nấu ăn, rửa chén bát, quét nhà…. Nhưng vẫn không hết 1 buổi chiều. Hoàng hôn xuống ba ngồi trên divan cạnh cửa sổ. Nhìn bóng chiều dần tắt mà thấy cảnh vật hoang lạnh và buồn tẻ biết nhường nào. Tối xuống, ba suy nghĩ miên man quên cả bật đèn. Dù muốn cho mắt nghỉ nhưng vì muốn quên đi cảm giác cô độc và trống vắng của buổi tối nên ba tìm cuốn KTNN định đọc...