Thứ Tư, 14 tháng 11, 2018

DUYÊN DÁNG HUẾ


DUYÊN DÁNG HUẾ
[Bát điệp-Tính danh-TNT]

CA giữa TRÀNG TIỀN vọng ước DUYÊN
CA từ VỸ DẠ sáng ngời DUYÊN
CA lời rộn rã SÔNG HƯƠNG DÁNG
CA tiếng mơ màng ĐẠI NỘI DUYÊN
CA nẻo BAO VINH ngào ngạt DÁNG
CA làn ĐẬP ĐÁ mượt mà DUYÊN
CA nồng rạng rỡ KIM LONG DÁNG
CA PHÚ CAM chiều gợi ý DUYÊN

NHẠC nhã CUNG ĐÌNH khởi vạn DUYÊN
NHẠC lừng GIA HỘI ước thề DUYÊN
NHẠC ĐÔNG BA vọng thơm hình DÁNG
NHẠC BẠCH HỔ về mướt cõi DUYÊN
NHẠC chốn TỪ ĐÀM phai tục DÁNG
NHẠC lầu THIÊN MỤ bớt trần DUYÊN
NHẠC THANH LONG đẹp ngời mơ DÁNG
NHẠC THƯỢNG TỨ chầu rộn rã DUYÊN

HANSY

Thứ Ba, 13 tháng 11, 2018

Bình GIỌT CHIỀU -Hà Thu


GIỌT CHIỀU

Và rồi.....
Những giọt chiều đang dần buông anh nhỉ
Nắng dịu dàng sè sẽ ấm vành môi
Góc hàn huyên đang nặng nhớ nhau rồi
Trông chờ lắm vỗ về câu an ủi.

Gió ngoài kia khuất xa từng dãy núi
Khói chập chùng ru nhịp khúc tình ai
Dội về em muôn vạn nỗi mong dài
Ngơ ngẩn đợi bên dốc chiều thương nhớ.

Thấy không anh hoàng hôn từng mảnh nhợ
Áng mây chiều lãng đãng thả hồn bay
Và lòng em đang thổn thức đây này
Bao nhiêu nỗi đổ dồn anh có biết.

Hỏi nè anh... những hôm rời đi biệt
Nói nghe nào có phải giận hờn không
Mà tim em bỗng quặn thắt phập phồng
Đan chẳng nổi mấy vần thơ bỏ dở.

Phạt anh đấy phải dỗ từng câu nhỏ
Để khúc chiều rơi xuống nhẹ nha anh
Mình cùng nhau dạo những bước song hành
Hoàng hôn trải nhớ ai lòng dịu ấm.

Hà Thu
-----------
*
Những cảnh chiều nghiêng nắng trải dài trên thảm cỏ của một triền đê hay bờ sông nào đó thường khiến cho tâm hồn chúng ta dễ dàng lãng đãng phiêu bạt đến tận chốn nào với những mộng mơ ảo diệu, ngát ngan và thầm kín… Và với những ký ức tình yêu đang cuồn cuộn đổ về trong cuối ánh tà dương càng khiến cho những hoài niệm tình yêu có nhiều cơ hội tỏa lan và tha thiết gọi mời về phương trời dấu ái cũ.

Hãy ru hồn cùng GIỌT CHIỀU qua những giai điệu nồng nàn, diết da của tác giả HÀ THU, để đồng cảm với những dạt dào đang loang loáng bay về trong tâm thức tình yêu và quỷ mị…

Và rồi.....
Những giọt chiều đang dần buông anh nhỉ
Nắng dịu dàng sè sẽ ấm vành môi

Nắng sưởi ấm vành môi tình ngọt ngào mộng ước, đánh thức cả một khung trời kỷ niệm mà chỉ mới hôm nào đây chan chứa ân tình. Giờ xa người bỗng tim thấy bâng khuâng, cồn cào nhớ, ôi mật đường hương lửa! Tự tình mà như đang tình tự với người thương, sao chợt thấy lòng đơn hờn quạnh quẽ.

Góc hàn huyên đang nặng nhớ nhau rồi
Trông chờ lắm vỗ về câu an ủi.

Nhưng người vẫn tít tắp mù khơi, dù dõi ngóng vẫn biệt biền bóng cũ. Gởi tin đi trong vô vọng đáp từ, nghe âm hưởng dội về ran tiềm thức. Để mộng mị hôm nào đành tan nhòa trong nỗi nhớ mong man mác khúc thương buồn.

Gió ngoài kia khuất xa từng dãy núi
Khói chập chùng ru nhịp khúc tình ai
Dội về em muôn vạn nỗi mong dài
Ngơ ngẩn đợi bên dốc chiều thương nhớ.

Dẫu nắng chiều đang hiu hắt ngọn tà dương nhưng những ánh mắt đom đóm của hy vọng vẫn lập lòe trong góc tim sâu thẳm. Để cứ mãi đợi chờ bên dốc tình hoang vắng, có khác nào chinh phụ đang dõi mắt tìm bóng dáng của chinh phu?

Thấy không anh hoàng hôn từng mảnh nhợ
Áng mây chiều lãng đãng thả hồn bay
Và lòng em đang thổn thức đây này
Bao nhiêu nỗi đổ dồn anh có biết.

Và rồi, nắng sẽ tắt. Sức chịu đựng của con người cũng có giới hạn. Trong nhập nhoạng của ngày và đêm có cả sự hỗn loạn của tâm hồn thất vọng khi chút hy vọng cuối cùng cũng lịm chết với thời gian. Những giọt nước mắt khóc cho giọt chiều vừa rơi rụng hay khóc cho thân phận bọt bèo của kiếp người khi không đạt được cái mục đích bình thường nhất của con người là yêu và được hạnh phúc trong tình yêu?

Hỏi nè anh... những hôm rời đi biệt
Nói nghe nào có phải giận hờn không
Mà tim em bỗng quặn thắt phập phồng
Đan chẳng nổi mấy vần thơ bỏ dở.

Dẫu là thế vẫn mang niềm kỳ vọng: Có khi là vì lỗi của mình chăng? Bởi không hợp lý chút nào khi ta dành trọn tình trọn nghĩa cho người mà người lại lạnh lùng quay bước. Mà dẫu là, ta không phạm lỗi gì với người cả, thì cũng xin một tiếng được giải hòa. Để sông tình mãi cuồn cuộn về khơi, để cõi ái thênh thang trời hoa bướm, để những dòng thơ mật ngọt lại tung tăng trên thảm cỏ hương nồng. Và để bốn mắt lại nhìn nhau thiết tha, đắm đuối thay cho hàng vạn lời yêu thương không đủ diễn tả nhịp đập của đôi tim đang rộn rã khúc mơ lòng…

Phạt anh đấy phải dỗ từng câu nhỏ
Để khúc chiều rơi xuống nhẹ nha anh
Mình cùng nhau dạo những bước song hành
Hoàng hôn trải nhớ ai lòng dịu ấm.

Rồi hòa bình lại đến trong giọt nắng yêu thương, cho vũ khúc tình mơ lại đơm hoa kết trái. Vườn địa đàng lại thơm lừng si dại, giữa bến mê môi ngọt lại trao nồng. Rồi chúng mình lả lướt giữa hư không, trôi giạt mãi đến cuối trời hạnh phúc…

HANSY




CHUYỆN “ĂN THỊT NGƯỜI” TRONG NỀN VĂN HỌC TÀU


CHUYỆN “ĂN THỊT NGƯỜI”
TỪ SỬ VIỆT
ĐẾN NỀN VĂN HỌC TRUNG QUỐC

Ngày 9.11 vừa qua, Cục quản lý dược của Bộ Y Tế đã khiến dư luận choáng váng khi ra công văn đề cập thuốc “Trung Quốc làm từ thịt người”. Ngay sáng ngày 10.11, báo điện tử Một Thế Giới có bài phản biện khẳng định cái gọi là thành phần thịt người thực chất chỉ là "nhau thai" mà trong y học cổ truyền nước ta gọi là “tử hà sa” và được coi như một dược liệu mà thôi.

Sau khi báo điện tử Một Thế Giới đăng bài phản biện thì đến chiều cùng ngày, đại diện của Bộ Y tế cho biết loại thuốc "làm từ thịt người" được nhắc đến trong công văn mới đây của Cục Quản lý dược, Bộ Y tế không phải được làm từ thịt người như nhiều người nghĩ mà thực chất được làm từ nhau thai. Như vậy, Bộ Y tế đã phải cải chính thông tin mà trước đó Cục quản lý dược phát ra và nội dung cải chính này theo đúng như những gì báo điện tử Một Thế Giới khẳng định trước đó.

Nhân vấn đề "thịt người" còn đang khiến dư luận quan tâm thì xin bàn qua những chuyện liên quan đến thịt người được đề cập trong sách sử nước ta. Khâm định Việt sử thông giám cương mục chép: Năm Mậu Ngọ (178). (Hán, Linh đế, năm Quang Hòa thứ 1). Tháng giêng, mùa xuân. Quận Giao Chỉ, quận Hợp Phố và Mán Ô Hử nổi dậy làm phản. Nhân thế người Giao Châu là Lương Long khởi lên làm loạn, đánh phá, vây hãm các thành ấp.

Sau đó, Cương mục giải thích thêm về cái gọi là Mán Ô Hử: "Theo truyện Tây Mai di trong sách Hậu Hán thư và theo sách Nam châu dị vật chí của Vạn Chấn, Ô Hử, là tên đất, ở về phía nam Quảng Châu, phía bắc Giao Châu, thường hay đón đường rình những hành khách qua lại, ập ra đánh, cốt bắt lấy người ăn thịt, không thiết đến của cải; có khi lấy thịt người ướp làm món ăn. Cho nên lại gọi là Hám nhân quốc (nước ăn thịt người)". Đại Việt sử ký toàn thư thì định vị Ô Hử rõ hơn là tên tộc thiểu số ở vùng núi Ô Hử thuộc huyện Hoành, tỉnh Quảng Tây.

Thực ra, chúng tôi cũng tìm thử trong Hậu Hán Thư thì chỉ có 1 quyển ghi chép về khu vực phía Nam sông Dương Tử là liệt truyện số 76: Nam Man Tây Nam Di. Trong cuốn này cũng chẳng hề có truyện Tây Mai di như Khâm định Việt sử thông giám cương mục chép mà chỉ có truyện về Nam man và Tây Nam di. Và trong cả phần Nam man lẫn Tây Nam di cũng không hề nhắc đến từ "Hám nhân quốc". (ngay cách chép sử của người Hán cũng tỏ ra rất coi thường các dân tộc xung quanh khi người phía nam gọi là Man, người phía đông gọi là Di, phía bắc gọi là Địch, phía tây gọi là Nhung).

Còn như Nam Châu dị vật chí của Vạn Chấn (thời Tam Quốc) còn trước cả thời viết Hậu Hán thư. Cuốn này cũng chỉ là ghi chép trong đó có nhiều yếu tố dân gian chứ không phải chính sử, độ tin cậy rất thấp. Do vậy, chi tiết về dân tộc Ô Hử phía nam sông Dương Tử có truyền thống ăn thịt người là rất thiếu cơ sở.

Cũng cần thông cảm là các sử gia thời trước quả thật gặp khó trong việc tra cứu tư liệu xưa. Từ thời Linh đế nhà Hán đến lúc sủ gia nhà Nguyễn viết Khâm định cách nhau cũng khoảng 1,5 thiên niên kỷ - thời gian quá dài để thu thập tài liệu chính xác. Do vậy, nhiều sự kiện có khi cũng chỉ là chép tạm để sử gia thời sau có điều kiện sẽ khảo chứng thêm.

Nhưng một điều phải ghi nhận thời kỳ đó, triều đình phong kiến phương Bắc có dã tâm rất lớn trong việc bành trướng xuống phía Nam. Để thuyết phục nhân tâm thì họ tìm chính danh trong việc xâm lược các dân tộc phía Nam bằng chiêu bài "giáo hóa" các dân tộc chưa hiểu đạo thánh hiền, lối sống man rợ trong đó có việc ăn thịt người. Chiêu bài này được triều đình Hán - triều đại bắt đầu áp dụng Nho giáo làm hệ tư tưởng cai trị - đẩy mạnh. Trên cơ sở đó, những câu chuyện ghi chép, các giai thoại thiếu thiện chí dành cho các dân tộc phía nam xuất hiện như chuyện người Ô Hử ăn thịt người xuất hiện để làm cớ cho việc xâm lược xuống phía nam. Ngay đến thời Minh - Thanh, khi Phùng Mộng Long (tác giả Đông Chu Liệt quốc) viết Dụ Thế Minh ngôn cũng còn chép những chuyện kể về người phía nam ai cũng giỏi bùa ngải, giết người như bỡn dù trên thực tế thì đó là "fake news".

Những ghi chép rồi truyền miệng về "tộc ăn thịt người" thời Hán chẳng biết có đúng không nhưng về sau, nó trở thành một phần cảm hứng cho văn học Trung Quốc. Nếu đọc Thủy Hử của Thi Nại Am thì thấy thời Tống nhan nhản các tửu điếm giết người để làm bánh bao nhân thịt người còn khắp chốn là các sơn trại với các đại vương thích moi gan nạn nhân uống rượu, riêng "hảo hán" Lý Quỳ thì được kể rằng đã giết Lý Quỷ rồi ăn thịt ở hồi 42 như sau: "Đoạn rồi lần đến bếp, thấy nồi cơm đã chín, không còn có một chút gì để làm thức ăn. Chàng dở cơm ra ăn mấy miếng, rồi nom ra cái xác chết mà cười nói rằng: Mình ngu xuẩn thực! Thịt bỏ đây kia, mà không ăn là nghĩa lý gì?

Nói đoạn liền xăm xăm vác dao ra cắt mấy miếng thịt đùi Lý Quỷ, lấy nước rửa sạch, rồi đem vào đống than lửa vừa nướng vừa ăn, ăn một lúc no nê rồi đem xác Lý Quỷ vất vào giữa nhà, mà châm một mồi lửa đốt lên, rồi đem dao khoác gói ra đi".

Truyện Tây Du Ký thì việc tìm cách ăn thịt Đường Tăng được lặp đi, lặp lại trong từng chương hồi. Truyện Tam Quốc cũng kể chuyện Lưu An giết vợ làm thịt dâng cho Lưu Bị ở hồi 19 như sau: "Một hôm vào nghỉ trọ một nhà, trong nhà có một chàng tuổi trẻ ra lạy. Bị hỏi tên họ là gì, người ấy nói là con nhà săn bắn tên là Lưu An. Lưu An nghe thấy quan mục Dự Châu đi qua, muốn kiếm đồ dã vị thết đãi, ngặt vì không tìm được thứ gì bèn giết vợ lấy thịt thết Lưu Bị. Huyền Đức hỏi: Thịt gì?
An thưa: Thịt chó sói!

Huyền Đức tưởng thực, ăn một bữa no, rồi tối đi ngủ. Đến sáng sắp đi, ra đằng sau lấy ngựa, thấy ở dưới bếp có một người đàn bà chết, thịt cánh tay đã cắt hết. Lưu Bị giật mình, hỏi ra mới biết thịt ăn tối hôm trước là thịt vợ Lưu An".

Ba trong tứ đại danh tác của văn học Trung Quốc đều kể về ăn thịt người một cách rất tự nhiên. Cảm hứng đó truyền tiếp đến văn học hiện đại. Nổi tiếng trong văn học Trung Quốc phải kể đến các tác phẩm của Kim Dung. Cảm hứng ăn thịt người cũng được tả khá rõ. Chẳng hạn trong Xạ điêu anh hùng truyện thì kể "Quách Tĩnh bị rắn độc của Lương Tử Ông tấn công, trong lúc cấp bách Quách Tĩnh đã hút hết máu rắn nhờ đó công lực tăng lên đáng để. Sau đó Quách Tĩnh bị Lương Tử Ông truy sát để hút máu sống". Trong Ỷ Thiên đồ long ký thì kể "Vi Nhất Tiếu bị tẩu hỏa nhập ma khi luyện công, do đó khi khai triển nội công đều phải hút máu người sống, nếu không thì sẽ bị lạnh cóng toàn thân và chết". Đặc biệt, Ỷ Thiên đồ long ký hồi 80 còn kể khi Trương Vô Kỵ dắt Dương Bất Hối đi tìm cha thì suýt bị bọn Tiết Viễn Công, Giản Tiệp giết để làm thịt ăn. Giản Tiệp còn nói: "Bụng đói đến nổ đom đóm thế này, dù ngươi có là em ruột, con ruột thì ta cũng ăn cả xương lẫn da". Còn Tiết Công Viễn thì nói: "Đang đói bỏ mẹ, đến bố mẹ ruột tao cũng ăn nữa là".

Đến Liên Thành Quyết thì việc ăn thịt người còn được đề cập rất cụ thể ở chương 32 và 33. Theo đó, nhân vật Hoa Thiết Cán đã ăn thịt luôn 2 người anh em kết nghĩa xấu số là Lục Thiên Trữ và Lưu Thừa Phong. Thậm chí, họ Hoa còn định giết luôn Địch Vân để làm thịt và lý luận với Thủy Sinh: "Thịt người sống ngon hơn thịt người chết, chúng ta mổ gã chia nhau ăn thịt há chẳng hay hơn ư?"

Thật khôi hài. Khi các triều đại xưa Trung Quốc dung túng cho những lời đồn đại về "lối sống hoang dại" của người phương nam thì những câu chuyện về "ăn thịt người" lại thẩm thấu, bám chắc vào nền văn học Trung Quốc. Cái sự thẩm thấu và bám chắc này lớn đến mức đi vào các tác phẩm nổi tiếng một cách rất tự nhiên mà không ai phải băn khoăn cả. Thậm chí, khi người ta đưa chuyện ăn thịt người lên tựa đề tác phẩm như "Mẹ chồng ăn thịt cả nhà nàng dâu" để thành yếu tố kích thích người đọc nâng tầm lên "Best seller".

Theo hiểu biết nông cạn của người viết thì các nền văn học khác đều không có yếu tố "ăn thịt người" phổ biến như vậy. Ngay nền văn học Việt Nam thì ngoài chuyện Tấm Cám ra thì hầu như chúng ta không gặp chi tiết "ăn thịt người".

Anh Tú

SÁCH NGỮ VĂN LÀM HẠI TIẾNG VIỆT VÀ TRẺ EM


SÁCH NGỮ VĂN
LÀM HẠI TIẾNG VIỆT VÀ TRẺ EM


Nói thật mỗi lần mở sách giáo khoa, hễ đọc trang nào là ngứa mắt trang đó. Vì cả nể với nhau nên cho qua những cái sai mà lẽ ra không được phép sai. Nhưng có lẽ đến lúc phải lên tiếng. Không vì các ông khoa bảng ngồi làm dự án cải cách nữa mà vì trẻ em, vì tương lai của đất nước.

Hôm nay tôi chỉ lấy ngẫu nhiên một ví dụ điển hình về bài tiếng Việt, sách Ngữ văn 9, tập 1, trang 158, 159. Khi nào rảnh tôi sẽ lôi hết ra vặt luôn một thể.

3. 
Đọc đoạn thơ sau và trả lời câu hỏi:

Áo anh rách vai
Quần tôi có vài mảnh vá
Miệng cười buốt giá
Chân không giày
Thương nhau tay nắm lấy bàn tay
Đêm nay rừng hoang sương muối
Đứng cạnh bên nhau chờ giặc tới
Đầu súng trăng treo

(Chính Hữu, Đồng chí)

Trong các từ: vai, miệng, chân, tay, đầu ở đoạn thơ, từ nào được dùng theo nghĩa gốc, từ nào được dùng theo nghĩa chuyển? Nghĩa chuyển nào được hình thành theo phương thức ấn dụ, nghĩa chuyển nào được dùng theo phương thức hoán dụ?

Tôi khóc với câu hỏi trên. Bởi theo tôi, tất cả các từ “vai”, “miệng”, “chân”, “tay”, “đầu” đều dùng với nghĩa gốc. Nghĩa gốc là nghĩa ban đầu được dùng cho chính sự vật, hiện tượng mà từ biểu thị.

Nhưng như vậy thì vế sau của câu hỏi bị thừa. Tôi bèn lật xem sách giải. Thì ra quý ngài soạn sách xác định như sau:

– Các từ “miệng”, “tay”, “chân” được dùng theo nghĩa gốc.
– Từ “vai” được dùng theo nghĩa chuyển, phương thức hoán dụ (vai người – vai áo).
– Từ “đầu” được dùng theo nghĩa chuyển, phương thức ẩn dụ (đầu người – đầu súng).

Tôi chắp tay lạy các thánh chữ được gọi là giáo sư tiến sĩ Việt ngữ học. Từ “vai” trong “vai người” hay “vai áo” đều là phần vai (bộ phận nằm hai bên cổ) chứ chuyển sang nghĩa gì khác, mới? Đừng nói nghĩa gốc, tức nghĩa đầu tiên, “vai” là chỉ “vai người”, sau chuyển thành “vai áo”? Bản thân cái áo cũng có cổ áo, vai áo, tay áo, thân áo… Và như vậy những từ như “cổ”, “vai”, “tay”, “thân” luôn giữ nghĩa gốc là một bộ phận của cơ thể hoặc một bộ phận của cái áo hay một cái gì khác tương tự trong khả năng kết hợp của nó. Nghĩa chuyển phải là nghĩa đã vận động, biến đổi so với nghĩa gốc trong quá trình sử dụng. Ví dụ, “Người phụ nữ hiện đại đang gánh cả hai vai xã hội và gia đình”, “Tay Thuyết, tay Thống làm sách tiếng Việt thành tiếng Lào…”. “Vai” trong trường hợp này mới thực sự chuyển nghĩa thành nhiệm vụ lớn lao, nặng nề; “Tay” trong trường hợp “tay Thống”, “tay Thuyết” đã không còn mang nghĩa là cái tay như một bộ phận của cơ thể nữa mà chỉ một hoạt động có tính chất chuyên biệt.

Và tôi phải phát cáu lên khi thấy mấy tay tưởng sành tiếng Việt đó gọi “đầu súng” là ẩn dụ cho cái “đầu người”. Một liên tưởng hay thay thế thô bỉ hết cỡ! Chẳng nhẽ cái đầu người trong bài thơ của Chính Hữu có thể khạc ra đạn, trừ phi đó là cái đầu khốn nạn, nếu không thì là cái “đầu buồi”?

Mà đã đặt trong tương quan “đầu người – đầu súng” thì sao không gọi là phương thức hoán dụ như “vai người – vai áo” trên kia (vì cái đầu súng và cái đầu người cũng đang đặt trong thế tương cận?) mà phải gọi là ẩn dụ cho loạn não trẻ em?

Tôi khẳng định, đứa thiểu năng nhất cũng nghĩ “đầu súng” mà Chính Hữu miêu tả trong bài thơ hoàn toàn mang nghĩa gốc, là phần trên cùng của cái súng. Anh lính bồng súng đứng gác, nòng súng ngược lên trên gọi là đầu súng. “Đầu” là từ gốc Hán, tự hình là cái nắp , nghĩa gốc là chỉ phần trên cùng. Hễ phần thuộc trên cùng đều gọi là đầu chứ lý do gì phải là phần trên cùng của con người mới gọi là “đầu”, còn đầu bò, đầu chó, đầu khỉ, đầu sông, đầu non, đầu súng, đầu buồi… là nghĩa chuyển? Các loại đầu này vẫn giữ nguyên nghĩa là “phần trên cùng” chứ chuyển sang nghĩa gì mới, khác?

Nghĩa gốc là nghĩa từ nguyên, thường nghèo hơn, chung hơn nghĩa chuyển. Đã chuyển nghĩa thì từ được dùng vừa mang nét nghĩa nào đó ban đầu vừa dịch chuyển sang nghĩa mới, khác biệt, như “đầu bò đầu bướu = côn đồ”, “tay = chuyên gia” trên kia. Còn khi kết hợp với các từ bình thường thì nó luôn giữ nguyên nghĩa gốc, chỉ thêm nghĩa chức năng hoặc cụ thể hóa đặc trưng đối tượng. Chẳng hạn, “đầu” gốc là phần trên cùng. Khi kết hợp với “người” nó thêm chức năng tư duy (Cái đầu mày chỉ biết đội mũ thôi à?), khi kết hợp với “súng” nó thêm chức năng khạc đạn, khi kết hợp với “buồi” nó thêm chức năng văng tục, làm bậy. Nghĩa của bản thân từ “đầu” vẫn giữ nguyên, chẳng chuyển đi đâu cả . Nói thêm, cũng như vậy, “mũi” là phần nhọn, nhô ra. Khi kết hợp với “dao” nó thêm chức năng đâm, kết hợp với “gậy” nó thêm chức năng chọt, kết hợp với “chó” nó thêm chức năng đánh hơi, kết hợp với “người” nó thêm chức năng ngửi, hôn, hít… Nghĩa của từ “mũi” vẫn giữ nguyên. Làm gì có chuyện từ ngữ luôn lấy con người làm gốc rồi chuyển nghĩa sang cho động vật, đồ vật? “Bướm sâu” và “bướm người” là chuyển nghĩa từ người sang cho sâu à? Cái thuyết “dĩ nhân vi trung” người ta vứt vào bãi rác từ lâu, chẳng nhẽ nay lại chình ình trên bàn cho các chuyên gia Việt ngữ học tiếp tục khoe ra để bắt trẻ em thưởng thức?

Hiện tượng chuyển nghĩa của từ (đầu bò đầu bướu – chỉ kẻ côn đồ) và khả năng kết hợp của từ thành cụm từ (đầu người, đầu bò, đầu chó, đầu sông, đầu non…) là hai hiện tượng khác biệt, lẽ nào ăn học hết cơm hết gạo của dân mà không tiêu hóa được cái chữ của dân rồi soạn sách rối rắm, bậy bạ để dạy dân?

Tôi thách các chuyên gia tiếng Việt vào đây cãi! Mà không cãi được thì đừng cải cách cải lùi và khoe chữ nữa. Muốn khoe chữ thì ngồi trong các lò ấp mà khoe. Đem khoe chữ vào sách giáo khoa lộ ra chính các ngài loạn não rồi nhồi sọ cho trẻ em thêm loạn não. Nghỉ đi là vừa. Nói như Einstein, không thể sửa sai bằng chính bàn tay của kẻ đã làm sai!

Tiếng Việt ở phổ thông chỉ cần dạy và rèn luyện kỹ năng dùng từ, đặt câu và tạo các loại văn bản cho thành thục, ai khiến mà khoe hùm bà lằng đủ các món nộm của lò ấp các ông ra cho trẻ em làm vịt và làm hỏng tiếng Việt?

Chu Mộng Long


KHÚC LÒNG


190
KHÚC LÒNG
[Ngũ độ]

Rộn rã tim lòng nẻo ái ơi
Mùa hoan rạng rỡ sắc hương ngời
Kìa ngan ngát lộng choàng thơ phả
Nọ chứa chan bừng thỏa quãng lơi
Hãy nguyện cầu mơ đừng trắc trở
Và van vỉ mộng chớ xa rời
Đường yêu lịm mát bền muôn thuở
Cõi hẹn thơm ngào phả ngút khơi

Cõi hẹn thơm ngào phả ngút khơi
Lòng yêu dấu mãi quyết không rời
Êm đềm nẻo phượng mơ màng trỗi
Nũng nịu loan phòng thoải mái lơi
Để dạt dào hương vào noãn biếc
Cùng khăng khít mộng giữa đêm ngời
Bồng lai hiển hiện từng giây phút
Rộn rã tim lòng nẻo ái ơi

HANSY

NGUYỆN TRẦU CAU 

Cau trầu đã hẹn ái tình ơi
Cách trở ngàn xa thệ vẫn ngời
Diễm nguyệt đêm rằm lơ lửng với
Thơm quỳnh gác nhỏ điệu đàng lơi
Bay vào vũ trụ cùng trao gởi
Xáo động càn khôn cũng chẳng rời
Nhịp bước hoan nồng ân sủng hỡi
Mai này hợp cẩn biếc trùng khơi

Mai này hợp cẩn biếc trùng khơi
Nhớ mãi ngày yêu dạ chuyển rời
Tiếng thuỷ chung thề nguyên sẽ đợi
Câu tình tứ ngỏ vẹn đừng lơi
Trong ngàn hạnh phúc chân hồ hởi
Giữa một mùa xuân cảnh sáng ngời
Hãy đến đây nào vui vẻ ngợi
Cau trầu đã hẹn ái tình ơi

Minh Hien

VẪN NHỚ



VẪN NHỚ

Nhớ ngày nào tình cờ tương ngộ
Ê ấp cười em liếc về anh
Trời  nắng ấm vờn với mây xanh
Lòng ngày đó, mơn man hạnh phúc.

Rồi tim vang tin yêu mọi lúc
Mong ngóng về mơ khúc tương phùng
Trời cho mình dệt thảm yêu thương
Để Em-Ta lạc miền tình ái...
........

Rồi bão giông khiến tình ngang trái
Phải chia lìa khi mới lên ngôi
Lặng nhìn nhau không nói nửa lời
Thế là hết, xa nhau mãi mãi...

Em ơi,
Dẫu chúng mình về phía không nhau
Vẫn nhớ thương chiều vương kỷ niệm
Thì xin em gác lòng khâm liệm
Để cuối nẻo tình đỡ xót đau...

HANSY 

NGÁN ĐỜI


NGÁN ĐỜI 

Đạo đức rao hoài chẳng kẻ mua
Nghĩa nhân nói mãi khác chi đùa
Lèo nhèo bắt chước chơi tề mọi
Tí tởn theo đòi sống tợ vua
Quân tử gian trời khoe lắm điệu
Tiểu nhân đóng kịch diễn bao mùa
Vô thường thật giả ôi mà ngán
Nhăng cuội tràn vô thấu cửa chùa 

Nhăng cuội tràn vô thấu cửa chùa 
Dối gian lừa đảo suốt trăm mùa
Người thua rớt xuống tèm lem nợ
Kẻ thắng leo ngồi chỏm chệ vua
Giáo dục đổi thay hoài giống bỡn
Kỷ cương lỏng lẻo tựa như đùa
Bùn đen sống lẫn lòng đau trĩu
Đạo đức rao hoài chẳng kẻ mua

HANSY

Thứ Hai, 12 tháng 11, 2018

PHẢN ĐỐI SỰ QUY CHỤP CHÍNH TRỊ


NHÓM BIÊN SOẠN
GẠC MA – VÒNG TRÒN BẤT TỬ
PHẢN ĐỐI SỰ QUY CHỤP CHÍNH TRỊ


- Thưa ông Trung tướng Nguyễn Thanh Tuấn,
- Ông Nguyễn Chí Hiếu, Tổng Biên Tập Tuần báo Văn Nghệ.
V/v: Về bài báo Trung tướng Nguyễn Thanh Tuấn vu khống tác phẩm “Gạc Ma – Vòng Tròn Bất Tử” đăng trên báo Văn Nghệ 16/8/2018.

Chúng tôi đại diện tập thể ban biên soạn cuốn sách “Gạc Ma - Vòng Tròn Bất Tử" thuộc Công ty Văn hóa Sáng tạo Trí Việt - First News, gồm: Chuẩn Đô đốc Lê Kế Lâm, Thiếu tướng Lê Mã Lương, nhà sử học Dương Trung Quốc, nguyên Vụ trưởng Ban Tuyên giáo TW phía Nam - Đào Văn Lừng cùng 68 nhà báo và các Cựu chiến binh Gạc Ma đã tham gia thực hiện cuốn sách. 

Sau khi đọc bài báo “Hãy thu hồi và tiêu huỷ cuốn sách" của tác giả: Trung tướng Nguyễn Thanh Tuấn, đăng trên Tuần báo Văn nghệ TP.HCM ngày 16-8-2018, chúng tôi hết sức ngỡ ngàng, bất bình và bức xúc trước những lời lẽ vu khống, cáo buộc nặng nề thiếu căn cứ và những yêu cầu cực kỳ vô lý, trái sự thật và pháp luật của tác giả, kéo theo hàng loạt tranh luận nhiều chiều trên các diễn đàn và mạng xã hội, vì vậy chúng tôi chính thức yêu cầu Trung tướng Nguyễn Thanh Tuấn và ông Tổng Biên tập phải cải chính, xin lỗi bằng văn bản và đăng trên Tuần báo Văn Nghệ thành phố Hồ Chí Minh trong số báo kế tiếp.

VỀ NHỮNG CÁO BUỘC TRONG BÀI BÁO:

Chúng tôi trước hết là những người Việt Nam yêu quê hương đất nước, đã tham gia chiến đấu bảo vệ Tổ quốc, những trí thức, nhà báo quan tâm đến lịch sử dân tộc, đau đáu số phận những người lính hy sinh vì biển đảo quê hương, là những người làm sách tận sức tìm kiếm bản thảo, đã xuất bản trên 2.800 cuốn sách có giá trị nhân văn trong suốt 24 năm, mang đến những tri thức của nhân loại, sự thật và cảm hứng yêu nước – yêu đời – yêu đồng bào, cho người đọc Việt Nam.“Gạc Ma - Vòng Tròn Bất Tử” là một cuốn sách mang ý nghĩa thiêng liêng, hoàn toàn bất vụ lợi, đã được đầu tư nhiều nhất về thời gian – tâm lực – nhân lực – vật lực của First News - Trí Việt, với mong muốn đưa đến bạn đọc một sự thật lịch sử đã nhiều năm ít được nhắc đến, qua đó khơi dậy lòng yêu nước và quyết tâm giữ nước.

Hơn bốn năm, hàng chục lần chỉnh lý - bổ sung bản thảo, hàng chục chuyến đi khắp đất nước để tìm kiếm, gặp gỡ các nhân chứng, sưu tầm tư liệu… tất nhiên vẫn chưa đủ. Khi quyết định xuất bản sách vì không thể chờ đợi lâu hơn, chúng tôi ghi ở lời nói đầu và ở trang đầu: “First News - Trí Việt rất mong nhận được sự góp ý của quý bạn đọc để chúng tôi tiếp tục bổ sung, chỉnh lý trong những lần tái bản sau…”.

Sách ra mắt, phản hồi của người đọc đổ về lập tức theo nhiều chiều. Chúng tôi trân trọng và tiếp thu tất cả. Một số sai sót mang tính kỹ thuật đã được khắc phục ngay bằng cách in bản đính chính, kèm lời xin lỗi bạn đọc. Bản thảo hiện cũng đang được chúng tôi tiếp tục chỉnh lý kỹ và bổ sung thêm đầy đủ trước khi tái bản.

Tuy nhiên, chúng tôi cảm thấy thực sự bị tổn thương và xúc phạm nghiêm trọng bởi những lời lẽ vu khống, qui kết nặng nề, vô căn cứ trong bài báo: “... những kẻ đang thực hiện âm mưu xét lại lịch sử, hạ bệ thần tượng, bôi nhọ quân đội và xúc phạm vai trò lãnh đạo của Đảng…”; “...những ai xúc phạm anh hùng liệt sĩ, xúc phạm sự hy sinh cống hiến của cán bộ chiến sĩ quân đội, xúc phạm Quân đội, Đảng đều phải được xử lý…”; “...sai sót này là cực kỳ nghiêm trọng, có hệ thống, nằm trong âm mưu xét lại lịch sử, nhằm làm suy yếu chế độ, phân hoá nội bộ Đảng, tiếp tay cho âm mưu “bài Trung, phò Mỹ, lật sử, dựng cờ vàng, thay chế độ" của các thế lực thù địch, tiến hành “diễn biến hoà bình" chống phá chế độ ta"... Vì vậy, chúng tôi buộc phải lên tiếng chính thức yêu cầu tác giả Nguyễn Thanh Tuấn cùng báo Văn Nghệ phải cải chính, xin lỗi trên báo Văn Nghệ.


NHỮNG DẪN CHỨNG CỤ THỂ:

- Bài báo viết: “Với tư cách là người theo dõi, chỉ đạo cơ quan thẩm định bản thảo cuốn sách này khi còn trên cương vị Cục trưởng Cục Tuyên huấn/ Tổng cục Chính trị/ QĐND VN, tôi đã yêu cầu NXB Quân đội nhân dân buộc tác giả phải biên tập lại, sửa đổi và cắt bỏ những nội dung chưa đủ cơ sở và sai sự thật mà nếu để nó thì hậu quả hết sức to lớn, ảnh hưởng xấu đến Quân đội, Đảng và Nhà nước ta, là cơ sở để các thế lực thù địch lợi dụng xuyên tạc chống phá Đảng, Nhà nước, Quân đội. Thế nhưng, tác giả đã không biên tập lại, không sửa chữa những tư liệu không có cơ sở kết luận, đặc biệt không cắt bỏ những nội dung sai sự thật…”.

- First News - Trí Việt xin khẳng định: Sau khi gửi bản thảo ban đầu đến một số NXB mà không nhận được phản hồi cũng như góp ý, chúng tôi đã gửi bản thảo đến NXB QĐND vào tháng 8-2015. (Cục trưởng Cục xuất bản Chu Hoà đã chỉ đạo bằng văn bản: “Đây là NXB đúng chức năng nhất đối với bản thảo”). Đích thân Thiếu tướng Lê Mã Lương đã mang bản thảo đến NXB QĐND. Hơn nửa năm chờ đợi, chúng tôi không nhận được bất cứ một phản hồi nào về chất lượng bản thảo hay nội dung như bài báo viết. Thiếu tướng Lê Mã Lương đã liên lạc tới cả Đại tướng Phùng Quang Thanh về cuốn sách, nhưng sau đó vẫn là im lặng.

Sau hơn nửa năm, NXB QĐND trả lại bản thảo mà không có bất cứ nhận xét, bút tích, văn bản gì về nội dung hay lý do không xuất bản được. Chúng tôi chỉ mới được biết đến Trung tướng Nguyễn Thanh Tuấn qua bài báo này.

- Bài báo nhận xét: “Về thể loại: có thể khẳng định đây là một cuốn sách tạp nham không thuộc bất cứ thể loại nào...". 

Về điều này, First News - Trí Việt xin trả lời: Khi làm sách, ban biên soạn không đặt nặng về thể loại, và cũng không có ý định áp đặt khuôn mẫu nào cho các tác phẩm. Chúng tôi ghi lại hồi ức của các cựu chiến binh, các nhân chứng lịch sử, thân nhân các liệt sĩ, phỏng vấn những người liên quan, lược ghi lại những bài báo về sự kiện, đặt hàng các bài nghiên cứu lịch sử… Tất cả nhằm phản ánh sự kiện Gạc Ma 14-3-1988 với nhiều góc chiếu, lát cắt khác nhau, soi rõ sự thật với những chiều kích lịch sử, hoàn cảnh chính trị - quân sự, con người… Trên thế giới cũng có nhiều tác phẩm nổi tiếng được viết với phong cách này.

- Bài báo cho là sai phạm, sai sự thật liên quan đến lời kể của nhân chứng Hạ sĩ Nguyễn Văn Lanh (nay là Trung tá - Anh hùng LLVT). Chúng tôi xin nói rõ: khi làm sách, chúng tôi ghi chép và phản ánh trung thực lời nhân chứng. Tất cả những đoạn ghi âm, ghi hình, đều có lưu giữ đầy đủ (các buổi phỏng vấn thực hiện khi chúng tôi mời tất cả các anh em CCB Gạc Ma vào TP. HCM trao đổi và làm việc tập thể (các buổi phỏng vấn không có Thiếu tướng Lê Mã Lương).

- Ngoài ra gần đây trên MXH có một clip quay cảnh một vị đeo hàm tướng phỏng vấn anh Nguyễn Văn Lanh nói chúng tôi cắt bỏ chữ “Trước”. Chúng tôi khẳng định là không bao giờ chúng tôi cắt bỏ mà ghi trung thực lời anh Lanh kể. Còn về cách hỏi Lanh trong clip đó, chúng tôi để mọi người nhận xét và bình luận.

Ngoài ra, trong cuốn lịch sử HQNDVN 1955-2015 do BTL HQ biên soạn (NXB QĐND 2015) có dành nhiều trang để phản ánh chiến dịch CQ-88. Trang 495 đã ghi rất rõ: “Ban chỉ huy tàu 604 họp nhận định tàu Trung Quốc có thể dùng vũ lực can thiệp, quyết định chỉ huy bộ đội bình tĩnh xử lý, thống nhất thực hiện theo phương án tác chiến không nổ súng nhưng phải quyết tâm bảo vệ Gạc Ma…”. 

(Theo thông tin mới nhất, NXB Văn Học đã tham khảo các cấp cùng các tài liệu lưu hành nội bộ và quyết định không thêm chữ ‘Trước’ trong bản đính chính. Chúng tôi đánh giá cao tinh thần tôn trọng sự thật của NXB Văn Học).

Liên quan đến chi tiết: “ông Lê Mã Lương nhất quán từ đầu đến nay đã khẳng định: chỉ huy cao nhất của Bộ Quốc phòng ra lệnh không được nổ súng và ông còn bịa ra câu chuyện họp Bộ Chính trị, ông Nguyễn Cơ Thạch đập bàn…”, những chi tiết này đều do Trung tướng Nguyễn Thanh Tuấn qui kết trong bài báo - chúng tôi xác định hoàn toàn không hề có các chi tiết này xuất hiện trong cuốn sách. 

Thiếu tướng Lê Mã Lương là người nhiệt tình nhận lời giúp đỡ ngay khi Trí Việt ngỏ ý thực hiện sách về Gạc Ma, không e ngại “nhạy cảm" như nhiều người có vai trò, chức vụ khác. Tuy nhiên, vì không trực tiếp ở Hải quân, ông không tham gia viết bài nào, trừ lời giới thiệu. Vai trò của ông là cấu trúc cuốn sách, giúp chúng tôi kết nối, liên hệ sưu tầm tài liệu và hỗ trợ xin GPXB cũng như động viên chúng tôi vượt khó.

- Về tên chương 4: “Sự thật không thể lãng quên” mà bài báo suy diễn rằng: “tên chương đã gợi lên một điều là từ trước đến nay những gì chúng ta tuyên truyền là chưa đúng sự thật, còn bây giờ cuốn sách này cho mình quyền bịa đặt để rồi nói rằng: lần đầu tiên chúng tôi nói ra sự thật…”.

Xin khẳng định rằng dù rất tự hào về tâm huyết của cả tập thể làm sách, chúng tôi không hề tuyên bố là người đầu tiên nói về Gạc Ma. Chúng tôi đã được đọc về Gạc Ma rải rác trên báo chí qua những bài viết mỗi dịp kỷ niệm trong vài năm gần đây. Và nỗi bức xúc thôi thúc lớn nhất để nảy ra ý tưởng làm sách là đoạn clip quay cảnh quân Trung Quốc xả súng vào vòng tròn bộ đội Việt Nam dầm mình giữa biển bảo vệ Gạc Ma do phía Trung Quốc công bố trước đó, và rầm rộ nhất vào năm 2014 khi kéo dàn khoan HD981 qua hải phận Việt Nam. Tuy nhiên cuốn sách này đúng là cuốn sách đầu tiên trình bày sự kiện Gạc Ma tập trung nhất. Ngoài Gạc Ma, sách còn phản ánh chiến công quả cảm của Hải quân VN trong việc giữ vững đảo Cô Lin, Len Đao. 

Và đây là cuốn sách đầu tập trung vào sự kiện Trung Quốc thảm sát 64 người lính Việt Nam vào ngày 14/3/1988 - không phải là cuốn sách kể về các chiến công của Hải Quân cũng như công binh Việt Nam, nên chúng tôi không đưa những thông tin đó vào như Thiếu tướng Hoàng Kiền lên án.

Dẫu thế thì việc sự kiện Gạc Ma đã không được nhắc đến một cách công khai trong nhiều năm vẫn là một sự thật, mà không ai có thể thấu hiểu sâu sắc và minh chứng điều này một cách thuyết phục bằng thân nhân các liệt sĩ Gạc Ma. Chúng tôi cũng có các nhân chứng, câu chuyện, sự kiện minh chứng cho điều này. Nhiều năm sau đó và kể cả bây giờ, gần đến 14-3, đăng gì, viết gì về Gạc Ma vẫn là chuyện phải cân nhắc rất nhiều trong truyền thông, báo chí. Sự kiện lịch sử tại Gạc Ma vẫn chưa được đưa vào SGK để các thế hệ sau biết cha anh đã phải đổ máu giữ đảo, và một phần của Tổ quốc đã bị cưỡng chiếm giữa thời bình như thế nào… Chúng tôi làm sách với lòng tri ân các anh hùng liệt sĩ và hy vọng góp phần minh định lịch sử, giúp bạn đọc biết rõ hơn, hiểu rõ hơn đất nước, dân tộc mình.

Với chi tiết sai sót nhầm lẫn khách quan về anh Mai Xuân Hải, chúng tôi đã nhanh chóng nhìn nhận và xin lỗi anh cùng gia đình và bạn đọc.

Trên đây là những điều chúng tôi muốn khẳng định chắc chắn lại với Trung tướng Nguyễn Thanh Tuấn và TBT báo Văn Nghệ, là cuốn sách không hề “chứa đựng nhiều sai phạm chính trị nghiêm trọng, hoà cùng bản hoà tấu xét lại, xuyên tạc, phủ định lịch sử…”. Hơn nữa, đây là ý kiến của riêng Trung tướng Nguyễn Thanh Tuấn và một vài người cố tình qui chụp tác phẩm này, chứ ông ta không thể tự cho mình được phép “đại diện tuyệt đại CCB VN, cán bộ chiến sĩ và đồng bào yêu nước”. Ngay từ khi ra mắt sách đến nay, bên cạnh những ý kiến góp ý chân thành, chúng tôi đã nhận được nhiều sự đồng tình, ủng hộ tác phẩm này từ hàng trăm ngàn độc giả qua thư từ và mạng xã hội. Chúng tôi vẫn đang tiếp tục chỉnh lý và bổ sung để “Gạc Ma - Vòng tròn bất tử” được hoàn thiện hơn khi tái bản. 

Đôi lời với Trung tướng Nguyễn Thanh Tuấn:

- Thưa ông: Khi cuốn sách tâm huyết “Gạc Ma – Vòng Tròn Bất Tử” của chúng tôi được xuất bản, cũng như Bộ sách 15 tập về Lịch Sử Việt Nam (của Viện Sử Học thực hiện), thì dù chưa hề đọc kỹ sách mà ông mới chỉ nghe nói về một vài chi tiết mà đã vội vã đăng đàn tấn công, thoá mạ những người làm sách, đòi thu hồi và tiêu huỷ sách, vi phạm Luật Xuất bản và luật pháp Việt Nam và gây ảnh hưởng xấu trong dư luận xã hội – nhất là giới trẻ và những người lính vốn thường tôn trọng và nghe theo những người có quân hàm cấp tướng. Chúng tôi hết sức bất bình với cách phát ngôn, vu khống, qui chụp của một vị tướng quân đội như vậy, xúc phạm nghiêm trọng danh dự và uy tín của First News – Trí Việt, tập thể những người tâm huyết đã không ngại gian truân thực hiện cuốn sách này, xem thường và không tôn trọng Nhà xuất bản cũng như Hội đồng thẩm định nhà nước, Ban Tuyên giáo TW và các cấp đã cân nhắc rất kỹ trước khi cấp giấy phép xuất bản.

- Khi NXB Fortis của Mỹ do ông James G. Zumwalt, con trai Đô Đốc Hải Quân Mỹ mua bản quyền cuốn sách này để xuất bản ở Mỹ, công bố vụ sự kiện thảm sát Gạc Ma ra thế giới để dư luận quốc tế hiểu rõ hơn chủ quyền của Việt Nam đối với đảo Gạc Ma nói riêng và một số đảo ở quần đảo Trường Sa nói chung mà Trung Quốc đang chiếm đóng, bồi đắp, xây dựng căn cứ quân sự trái phép, cũng như mưu đồ độc chiếm biển Đông. (Chúng tôi chỉ giao bản thảo sau khi cùng NXB Văn Học chỉnh sửa, bổ sung hoàn thiện các chứng cứ, dữ liệu, và toàn bộ số tiền bán bản quyền sẽ ủng hộ cho các CCB và gia đình liệt sĩ Gạc Ma). Theo chúng tôi và đông đảo người dân Việt Nam xem đây là một việc làm rất cần thiết và có lợi cho đất nước trong việc bảo vệ chủ quyền biển đảo và toàn vẽn lãnh thổ thì ông lại cho rằng chúng tôi đang bài Trung phò Mỹ?

- Gần đây, ngoài ra còn có hai Nhà xuất bản của Nhật Bản và Hàn Quốc liên hệ, xem xét muốn mua bản quyền cuốn sách này xuất bản bằng tiếng Nhật và tiếng Hàn để các nước trong khu vực hiểu rõ hơn về mưu đồ của Trung Quốc. Chúng tôi xem đây là những kênh chuyển thông tin hiệu quả nhất và là tín hiệu rất đáng mừng để dư luận thế giới biết và hỗ trợ Việt Nam trong việc đấu tranh bảo vệ chủ quyền biển đảo. 

- Theo chúng tôi được biết, ông từng giữ chức vụ nguyên Cục trưởng Cục Tuyên huấn – TCCT/QĐNDVN tại sao ông lại phản đối một cách dữ dội và cực đoan quyển sách tố cáo tội ác quân Trung Quốc đã giết hại những người lính Việt Nam đang làm nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền biển đảo cũng như ca ngợi tinh thần xả thân vì Tổ quốc của những anh hùng liệt sĩ (ngay cả sau khi đã in đính chính) ?

- Trên tinh thần sống và làm việc theo pháp luật, Công ty Văn Hóa Sáng Tạo Trí Việt và tập thể những người thực hiện cuốn sách mong rằng Trung tướng Nguyễn Thanh Tuấn và Tuần báo Văn Nghệ TP.HCM sẽ có hành xử đúng đắn và trách nhiệm để vụ việc này được kết thúc một cách công bằng: Chính thức công khai xin lỗi bằng văn bản và trên tờ báo Văn Nghệ đúng khổ như bài báo đã đăng - theo luật báo chí. Chúng tôi sẽ tiến hành khởi kiện Trung tướng Nguyễn Thanh Tuấn và Tuần báo Văn Nghệ TP.HCM về tội vu khống để bảo vệ danh dự của mình nếu yêu cầu tối thiểu này không được tôn trọng và thực hiện.
Trân trọng.

CEO & Sáng lập Công ty Văn Hóa Sáng Tạo Trí Việt - First News
Thay mặt tập thể những người thực hiện

NGUYỄN VĂN PHƯỚC

HOÀI MƠ


185
HOÀI MƠ
[Ngũ độ]

Hoài ươm khoảnh khắc ngọt ngon hồng
Tỏa sắc ân tình đượm quãng không
Rạng rỡ duyên đời thơm khúc bổng
Triền miên nẻo ái mượt câu bồng
Dù cho bão tố kìm mơ mộng
Vẫn lịm trăng nguyền thỏa ước trông
Để cánh quỳnh hương hoài mãi lộng
Dày thêm khuỷnh lạc chứa chan nồng

Dày thêm khuỷnh lạc chứa chan nồng
Thỏa mãn duyên đời hạnh phúc trông
Biếc cõi xuân tình luôn tỏa lộng
Ngời cung hạ ái mãi lâng bồng
Phòng loan ngả ngớn thùa xoăn mộng
Ngõ trúc êm đềm phả hiệp bông
Một chữ tâm nguyền lan sắc bổng
Hoài ươm khoảnh khắc ngọt ngon hồng

HANSY

ƯỚC MÃI

Dệt mãi vần thơ đượm ánh hồng
Cho hồn đắm quyện ngút tầng không
Niềm vui nở thắm lâng ngời bổng
Mắt rạng bừng tươi thảo thiết bồng
Dạ xuyến xao tình trong cõi mộng
Lòng say đảo ái giữa thềm trông
Ghì hương điểm nét ngà môi lỏng
Xiết chặt vòng tay diệu ấm nồng

Xiết chặt vòng tay diệu ấm nồng
Ai nè hãy thỏa khúc chờ trông
Gài hương quyện quấn ghì lơi bỏng
Ghép mộng hòa chan cuộn lã bồng
Gió quẩy ru hồn da diết bổng
Mây vờn trải ý lượn lờ không
Lời trong quãng dạ trào dâng sóng
Dệt mãi vần thơ đượm ánh hồng.

Hà Thu