BIỂN ĐỜI THĂM THẲM
BIỂN ĐỜI THĂM THẲM [Ngũ độ] Giữa chốn đô thành chỉ một em Cùng tâm sự trĩu với trăng thềm Xuân thì uẩn khúc phai mùi vị Huyễn mộng linh hồn trở giấc đêm Chán biển đời cay sầu hụt hẫng Buồn hương lửa nhạt muốn say mèm Mưa về rả rích choàng hiu quạnh Cảm xúc xa dần đẫm lạnh thêm Canh trường khó ngủ lại dài thêm Thuở ấy người ơi thậm cũ mèm Cứ ngỡ tâm hồn phai cả mộng Ai dè ảo giác dõi hằng đêm Tình hoa bướm nõn gào lay dạ Cõi mật đường xưa réo thoảng thềm Quá vãng xa vời thương kỷ niệm Bây giờ trĩu nặng nhớ về em HANSY * CHỈ CÓ EM Xuân nào cũng thế chỉ mình em Vẫn đoá đào phai nở cạnh thềm Báo hiệu mùa đông tàn cửa ngõ Xua dần tiết lạnh khỏi màn đêm Mà sao hạnh phúc lòng xa vãng Để nỗi người thương lệ ướt mèm Giữa phút giao thừa mưa đổ hạt Như làm nỗi nhớ ngập đầy thêm Nỗi nhớ đong đầy ngập cả thêm Làn mi khép cửa giọt châu mèm Thương là xót phận xa từng buổi Luyến để đau lòng lạnh mỗi đêm Dáng liễu mưa dầm vươn...
