Thứ Hai, 30 tháng 4, 2018

Giai thoại VŨ CÔNG DUỆ

Giai thoại
VŨ CÔNG DUỆ

Trong các bậc văn nhân tiền bối nước ta như các cụ Mạc Đỉnh Chi, Nguyễn Hiền, Lương Thế Vinh, bà Đoàn Thị Điểm đều nổi tiếng thông minh, văn hay chữ tốt khi còn nhỏ và làm cho mọi người nể phục.

 Nhưng kỳ lạ hơn hết, thật không ai bằng cụ Trạng Vũ Công Duệ, người làng Trình Xá, tỉnh Sơn Tây, mới ngoài 20 tuổi đã đỗ Trạng Nguyên làm quan đến chức Đô Ngự Sử cuối đời nhà Lê. Tính khí của cụ rất cương trực khiến các quan văn võ đều nể sợ. Khi nhà Mạc cướp ngôi nhà Lê, cụ cương quyết không theo phe nghịch thần, cụ mắng chửi Mạc Đăng Dung thậm tệ rồi ôm ấn nhảy xuống cửa thần phù tự tử chết.

 Thuở nhỏ Công Duệ nhà rất nghèo, một hôm cùng mấy bạn đồng lớp trên đường đi học, Công Duệ lấy đất sét nặn thành con voi, bắt bốn con cua làm chân, bắt hai con bướm làm tai, bắt một con đỉa làm vòi. Thành ra con voi bằng đất sét biết đi, biết vẫy tai và co vòi lên xuống.

Lúc đó một vị quan đang cưỡi ngựa đi qua thấy lạ liền dừng ngựa lại xem. Sau khi hỏi Công Duệ một vài câu, thấy Công Duệ đối đáp trôi chảy chứng tỏ là một đứa bé có học và thông minh nên vị quan muốn thử tài mới bảo:

- Mày đã đi học rồi, vậy ta ra cho câu đối, nếu mày đối được ta sẽ thưởng tiền cho.
Công Duệ đồng ý và vị quan ra câu đối như sau:

 - Đồng tử lục thất nhân, vô như nhĩ sảo
(Trẻ nít sáu bảy đứa, không ai hơn mày khéo)

Trước khi đối, Công Duệ hỏi vị quan:
- Thế ông là gì đã?
Vị quan trả lời:
 -Ta là Lang Trung, mỗi tháng lãnh hai ngàn thạch lúa.

 Quan nói xong, Công Duệ liền ứng khẩu đối:
 - Lang Trung nhị thiên thạch, mạc nhược công...
(Quan Lang hai ngàn thạch, không ai bằng ông...)

Nghe Công Duệ đối như thế, vị quan ngạc nhiên mới hỏi:
 -Tại sao mày đối thiếu một chữ?

Cậu bé Công Duệ mỉm cười, trả lời một cách hóm hỉnh:
- Còn một chữ nữa tôi để dành, hễ quan lớn thưởng tiền thật thì tôi đối là “Liêm”, bằng không thì tôi đối là “Tham”.

Vị quan nghe nói phải phục tài bèn móc túi lấy tiền thưởng cho cậu bé Công Duệ để lấy được chữ “Liêm”, nên câu đối thành:


Lang Trung nhị thiên thạch, mạc nhược công liêm.
(Quan Lang hai ngàn thạch, không ai bằng ông liêm)

OANH YẾN TƯƠNG PHÙNG

86.
OANH YẾN TƯƠNG PHÙNG
[Ngũ độ]

Cau trầu ướm ngõ rạng bình minh
Phối ngẫu mầm yêu thỏa nguyện bình
Rạng rỡ loan phòng bay bổng thịnh
Êm đềm trướng rủ ngọt ngào xinh
Từng đêm biếc mộng hoài giăng đỉnh
Nửa giấc huyền mơ đọng giữa tình
Nguyệt Lão êm đềm luôn thỏa tính
Cho giờ ái cảm mãi huyền linh

Cho giờ ái cảm mãi huyền linh
Khiến cõi lòng yêu rộn cả tình
Vũ khúc tơ hồng lâng phả lịm
Ân nguyền hạnh phúc mãn ngời xinh
Cầu mong nẻo nguyện hoài mơ vĩnh
Ước trỗi mùa duyên được tỏa bình
Trọn nghĩa trăng thề ngan ngát thỉnh
Cau trầu ướm ngõ rạng bình minh

HANSY


MỘNG TRẦN MINH

Ơ kìa có phải bóng Trần Minh
Hẹn của xa xưa ngõ trúc bình
Bởi dạ mê mòng da diết thịnh
Và tim xuyến đảo dạt dào xinh
Chàng ơi khẽ ước cao vời đỉnh
Cậu hỡi thầm mơ vút bổng tình
Dẫu chẳng Quỳnh Nga thì vẫn tính
Ta mình quấn quyện giữa hồng linh

Ta mình quấn quyện giữa hồng linh
Trải đượm mơ say đẫm khướt tình
Dệt khúc uyên lòng mê mẩn thịnh
Xây lời thảo dạ đắm nồng xinh
Và đan bước mộng dài trang vĩnh
Sẽ kết thuyền hoa đẫy sóng bình
Lịm giữa Quỳnh Nga hòa giấc thỉnh
Ơ kìa có phải bóng Trần Minh.

Hà Thu

MỘT THUỞ YAHOO

MỘT THUỞ YAHOO

Có một cánh lục bình thơm thảo
Của một thời huyễn ảo Yahoo
Quen nhau rất đỗi tình cờ
Hồng duyên kết hợp khiến lơ ngơ lòng.

Nhớ dạo ấy lông bông khắp nẻo
Chợt ghé vào một rẻo không thơ
Vẳng nghe như tiếng ai hò
Của nàng thiếu nữ khiến đờ đẫn tim.

Rồi từ đó thơ tình viết vội
Chắt chiu nguyền mộng gởi dần sang
Và em hiến tặng trăng vàng
Khiến bống lai cõi lộng ngan ngát đời.

Nào những buổi gọi mời luyến ái
Với nhiều khi chuốt chải niềm yêu
Em thương, ta được trăm chiều
Mỗi đêm gặp gỡ lịm liêu xiêu hồn.
………..
Rồi giông bão sóng dồn gió dập
Khiến ân tình vùi lấp vào mưa
Bọt bèo bạc phếch thề xưa
Và xa… xa mãi đón đưa thuở nào…


HANSY

HUYỄN MỘNG

HUYỄN MỘNG
[Thuận Nghịch độc]

Mơ tình ướp huyễn sưởi bừng khơi
Nguyệt trải lòng thơm dõi viễn trời
Chờ nẻo diệu tim hồn mãi luyến
Đợi duyên nồng ái dạ đâu rời
Tơ chầm hạ nắng loang nguyền trỗi
Ước nhuộm xuân chiều tỏa thệ lơi
Ngơ ngẩn cõi hồng đêm hỷ lạc
Bờ thương ngọt phả diệu hương lời

Lời hương diệu phả ngọt thương bờ
Lạc hỷ đêm hồng cõi ngẩn ngơ
Lơi thệ tỏa chiều xuân nhuộm ước
Trỗi nguyền loang nắng hạ chầm tơ
Rời đâu dạ ái nồng duyên đợi
Luyến mãi hồn tim diệu nẻo chờ
Trời viễn dõi thơm lòng trải nguyệt
Khơi bừng sưởi huyễn ướp tình mơ


HANSY

Chủ Nhật, 29 tháng 4, 2018

NHỮNG TÌNH HUỐNG LÀM ƠN MẮC OÁN


NHỮNG TÌNH HUỐNG
LÀM ƠN MẮC OÁN

Dù bạn có thiện chí với người khác, nhưng trong một số tình huống, nó chỉ làm bạn khó chịu và mua thêm rắc rối vào người.
1.
Cho đồ: 
Một người đăng quảng cáo với nội dung tặng chiếc bể cá lớn. Anh ghi rõ là anh không thể giúp vận chuyển vì bị đau lưng, và không được phép bê đồ nặng. Mặc dù vậy, một số người vẫn muốn anh mang bể cá đến nhà họ ở một thành phố khác, người khác thì muốn lấy bể kèm theo cá.

Chủ nhân chiếc bể cá cố gắng tỏ ra lịch sự, nhưng cuối cùng anh hết kiên nhẫn và quyết định bán chiếc bể cá với giá rẻ. Anh nhanh chóng tìm được người mua, đến tận nhà lấy bể cá, thậm chí còn khoe chiếc bể khi dùng.

Thực tế, tốt nhất là không nên tặng đồ cho người lạ trên mạng, mà hãy bán chúng với giá thật rẻ. Hoặc bạn có thể mang những đồ không dùng đến cho một tổ chức từ thiện nếu luật cho phép. Ngoài ra, bạn có thể để ra trước cửa nhà, nơi mọi người có thể lấy. Người dân nhiều nước cho đi đồ nội thất theo kiểu này.

2.
Yêu nhầm người không muốn yêu: 
Một số người chưa sẵn sàng cho mối quan hệ nghiêm túc, đó là lý do cá nhân của họ, không phải vì bạn. Tình yêu cần phải đến từ hai phía. Đừng lãng phí thời gian và công sức để làm ai đó vui lòng, nếu bạn nhận ra rằng họ ở lại với bạn chỉ là tạm thời, và họ đang chờ đợi một lựa chọn tốt hơn.

Đừng bao giờ cầu xin tình cảm từ bất kỳ ai. Nếu yêu bạn, họ không cần chờ bạn mở lời. Và bạn xứng đáng được hạnh phúc.

3.
Giúp người không cần sự giúp đỡ: 
Một số người rơi vào tình huống khi họ hàng, bạn bè đang gặp rắc rối, nhưng họ vẫn không thừa nhận, kể cả khi nó làm hỏng cuộc đời họ. Bạn nên làm gì trong trường hợp này?
Không ai muốn bỏ rơi bạn bè, người thân, nhưng phải hiểu rằng bạn cố mấy cũng vô ích, vì họ không muốn bạn giúp. Nếu họ không nghĩ lại, bạn sẽ chẳng làm được gì hơn.

4.
Cho người quen ăn bám vay tiền: 
Một số người luôn ỷ lại vào sự giúp đỡ của người khác khi họ có vấn đề. Nếu bạn cho những người này vay tiền, cơ hội họ trả nợ là rất ít.

Không khó gì để nhận ra những người này. Nếu bạn đòi nợ, họ sẽ ghét bạn. Họ sẽ làm cho bạn cảm giác như mình là kẻ độc ác. 

Vì vậy nếu vay tiền bạn, hãy cho vay số tiền mà bạn thấy thoải mái nếu không lấy lại được. Ngoài ra, đừng giúp nếu chuyện này đẩy bạn vào tình huống chật vật.

5.
Cố làm hài lòng tất cả mọi người: 
Chẳng có gì sai nếu bạn cố làm hài lòng người thân. Tuy nhiên, bạn có thể sẽ hối tiếc. Thứ nhất, bạn không thể làm hài lòng tất cả. Thứ hai, nếu bạn cố làm vậy, bạn có thể không còn sống cho bản thân.

Hãy cẩn thận với những người cố thay đổi hành vi, lối sống hay diện mạo của bạn. Đừng nghe theo những lời này vì họ có thể chỉ ích kỷ và muốn thao túng bạn. Ai cũng cần có một chút ích kỷ vì sức khoẻ, thời gian, mục đích cuộc sống, hay sở thích của bản thân. Đừng để người khác vượt qua giới hạn.

THÚY NGUYỄN

Kỳ 93 -BẠI TRẬN, NHÀ MINH KHỞI QUÂN 10 TỈNH NHÒM NGÓ NƯỚC TA

Kỳ 93
BẠI TRẬN, NHÀ MINH KHỞI QUÂN
10 TỈNH NHÒM NGÓ NƯỚC TA

Cuộc chuyển giao quyền lực từ vua Giản Định sang vua Trùng Quang đã may mắn không trở thành một cuộc chiến tương tàn tai hại, dù cũng có một số mất mát nhất định. Nhưng điều tai hại nhất là chính là quân ta đã lãng phí quá nhiều thời gian lẽ ra nên dành cho việc tiếp tục đà thắng lợi để đánh đuổi hoàn toàn quân Minh. Tranh thủ lúc nội bộ nhà Hậu Trần lục đục, Minh triều đã có những bước đi quan trọng để đảo ngược tình thế.

Trong lúc Mộc Thạnh vẫn cố gắng tử thủ tại thành Đông Quan và tận dụng lực lượng ngụy binh của chúng ở Đại Việt kéo dài thời gian thì ở nước Minh, một kế hoạch tăng viện quy mô đã được tiến hành. Khi tin tức bại trận ở Bô Cô về đến triều đình nước Minh, tháng 2.1409 Chu Đệ ra lệnh tập họp binh mã 10 tỉnh là Quảng Tây, Quảng Đông, Hồ Quảng, Tứ Xuyên, Chiết Giang, Phúc Kiến, Giang Tây, Quí Châu, Vân Nam, Trấn Giang tất cả cộng lại gồm 13 vệ quân, tổng quân số là 78.400 người (Minh Thực Lục chép giảm còn 4 vạn, không khớp với số quân biên chế cho 13 vệ, mỗi vệ 5.600 quân).

Ngoài số quân này, còn có 7.000 quân hộ vệ tinh nhuệ. Tổng số quân Minh tăng viện dưới trướng Mộc Thạnh là khoảng 85.400 tên. Số quân này đông hơn gấp đôi quân đội nhà Hậu Trần, lại hầu hết là quân đã được huấn luyện kỹ, trang bị tốt và giàu kinh nghiệm chiến đấu. Đồng thời với việc lãnh nhiệm vụ chỉ huy quân tiếp viện, Trương Phụ cũng thay thế Mộc Thạnh lãnh chức Tổng binh. Còn Mộc Thạnh vì đã để thua trận thảm hại ở Bô Cô nên bị gián xuống làm Phó tổng binh.

Tháng 3.1409, vừa lúc Trương Phụ sắp ra quân cũng là lúc Quốc công Đặng Tất và Đồng tri khu mật viện Nguyễn Cảnh Chân bị ám hại. Các tin tức này đều được vua Minh theo dõi sát sao. Chu Đệ đã gởi chiếu thư cho Trương Phụ :

“Từ khi Kiềm quốc công Mộc Thạnh ra quân thất luật, bọn giặc trở nên giảo hoạt. Nay nghe rằng tên Đặng Tất thuộc đảng giặc đã chết, mà bọn Lão Qua, Bát Bách vẫn còn cung cấp lương thực, vậy cung cấp cho ai? Nghe giặc rêu rao rằng có đến 50.000 con voi, và bảo tướng soái ta dễ đánh. Đó là do tướng soái ta trước đây thiếu mưu kế, để cho man di khinh lờn. Các ngươi phải lấy đó làm răn, cùng đồng tâm hiệp lực dẹp đám giặc này, để được yên một phương”.

Qua lời chiếu của Chu Đệ một lần nữa cho thấy rằng nước Minh vẫn có lòng khinh thường dân ta. Chiếu thư cũng phản ánh được việc hư trương thanh thế của quân Hậu Trần. Quả thực quân ta có đội tượng binh khá mạnh đã góp công không nhỏ vào các trận chiến, nhưng số lượng chỉ có khoảng hàng trăm mà thôi.

Tháng 7.1409, hai vua nhà Hậu Trần chia quân vây thành Đông Quan và phủ dụ nhân dân vùng Kinh lộ cùng hưởng ứng chống Minh. Lúc này Trương Phụ đã kéo quân sang nước ta rồi nhưng vẫn chưa tung quân đánh ngay mà đang đóng ở Bắc Giang, vào rừng đốn gỗ đóng chiến thuyền. Vì hắn đã nhìn thấy được sức mạnh của thủy quân Hậu Trần thông qua các thông tin tình báo, nên muốn xây dựng một đội thủy quân hùng hậu để giành lợi thế.

Trương Phụ chưa xuất quân là vì muốn chuẩn bị cho thật kỹ càng. Còn về phía quân ta, phong trào kháng Minh do nhà Hậu Trần phát động đã lan rộng, xuất hiện hàng loạt các cuộc khởi nghĩa khác nổi lên phối hợp. Lạng Giang có quân của Hoàng Thiêm Hữu. Quảng Oai có Hoàng Cự Liêm. Kiến Thụy (Hải Phòng) có Nguyễn Sư Cối và Đỗ Nguyên Thổ khởi binh đông hàng vạn. Thanh Hoa có Đồng Mặc xưng Lỗ lược tướng quân, đánh giết được tướng Minh là Tả Địch, khiến tướng khác là Vương Tuyên Thế cùng quẫn phải thắt cổ tự tử. Trường Yên có Đỗ Cối và Nguyễn Hiệu. Khoái Châu có Phạm Tuần. Thái Nguyên có Ông Lão, Chu Sư Nhan, Bùi Quý Thăng…

Ngay tại ngoại vi thành Đông Quan cũng có Lê Nhị nổi lên giết được Đô ty Lư Vượng, Lê Khang khởi binh tiễu trừ ngụy binh. Quân Minh cùng ngụy binh phải rút cả vào thành. Nhân dân Đại Việt một lần nữa gần như tiến tới tổng khởi nghĩa chống giặc. Ngoài ra, nhà Hậu Trần còn liên minh được với nước Lão Qua (thuộc Lào), nước Bát Bách (Chiềng Mai, Thái Lan ngày nay), nhờ hai nước này cung cấp lương thực, voi ngựa để đánh quân Minh.

Phong trào khởi nghĩa toàn quốc lúc này tuy rầm rộ nhưng vẫn có điểm yếu cố hữu của những phong trào toàn dân có tổ chức lỏng lẻo. Dù có nhiều cuộc khởi nghĩa nổ ra, nhưng cũng chỉ có quân của nhà Hậu Trần và vài ba cuộc khởi nghĩa khác có lực lượng thống nhất về hành động, thủ lĩnh có năng lực chỉ huy, quân sĩ có kỷ luật. Còn lại đa số cũng chỉ là những người dân cầm vũ khí, không có năng lực chiến đấu khi phải đối đầu với đội quân có kỷ luật. Và ngay chính trong hàng ngũ quân Hậu Trần thì chất lượng quân lính cũng không đồng đều. Thời gian không đủ nhiều để Trùng Quang đế và các tướng lĩnh có thể huấn luyện tốt cho tất cả những tân binh mới gia nhập.

Vì vậy, khi xét tương quan lực lượng thì quân Hậu Trần không đến nỗi quá thua kém quân Minh về số lượng nhưng nếu tính về lực lượng quân chính quy thì quân ta chỉ có tầm 3-4 vạn quân, còn lại chỉ là quân trợ chiến, sẽ dễ dàng tan rã nếu chiến đấu độc lập với quân chính quy. Còn các lực lượng khởi nghĩa khác chỉ đủ năng lực quấy rối, kìm chế quân Minh ở một số nơi chứ vẫn không đủ lực để phối hợp với quân Hậu Trần.

Tháng 9.1409, nhận thấy việc chuẩn bị thủy quân đã đủ, Trương Phụ tung quân tiến đánh nhà Hậu Trần. Bấy giờ Đông Quan đã bị quân ta uy hiếp trầm trọng nhưng Trùng Quang đế vẫn không tung quân phá thành vì để làm điều đó, đòi hỏi một sự hy sinh đáng kể trong khi Trương Phụ đóng quân ở Bắc Giang mới là lực lượng hùng mạnh đáng lo nhất. Khối quân của Trùng Quang vẫn đóng ở Bình Than, còn vua Giản Định thì đóng ở Hạ Hồng. Trương Phụ đem quân xuống, trước tiên tiến đến Đông Quan đánh dẹp các quân khởi nghĩa đang bao vây quân Minh dưới trướng Mộc Thạnh. Quân Minh với lực lượng đông mạnh hơn tuyệt đối, bắt đầu từ Đông Quan đánh tỏa ra xung quanh. Các quân khởi nghĩa ở ngoại vi Đông Quan dù kiên cường chiến đấu nhưng nhanh chóng bị đánh tan, nhiều người bị tàn sát.

Củng cố được thành Đông Quan rồi, Mộc Thạnh cùng Trương Phụ bắt đầu đem quân nhằm thẳng vào lực lượng của nhà Hậu Trần, lá cờ đầu của phong trào chống Minh lúc bấy giờ. Một giai đoạn khó khăn mới lại đến với nhà Hậu Trần khi phải đối đầu trực tiếp với hai tướng lão luyện hàng đầu của nước Minh.

Quốc Huy

TÌNH TREO

307.
TÌNH TREO 

Ngán ngẫm ái tình kiếp mãi đeo 
Nhiều khi ao ước thả trôi vèo 
Ngóng mong sớm tối hồn thêm hẻo 
Nhung nhớ đêm ngày dạ muốn teo 
Cứ ngỡ chân tình thì được khéo 
Nào hay bội bạc bởi do nghèo 
Bỏ
ra thời bị lòng lôi kéo 
Chưa tởn nên
hoài cứ bước theo 

HANSY

THUẬN SỐNG 

Cuộc sống dẫu gì cũng phải đeo 
qua xuân đến thảy veo vèo 
Gặp sầu tâm sự dường như héo 
Ngộ phúc tim lòng hết bị teo 
Xử
sự công bằng nên thật khéo 
Kết giao tình nghĩa kể chi nghèo 
Còn duyên thi tửu còn
cưa kéo 
Cái nợ tang bồng mãi
rấn theo 

HANSY

NGÁN ĐỜI 

Ngán ngẫm tình đời chuyện đá đeo 
Phước ân như lá gió bay vèo 
Sân si
gom lại lòng như đẽo 
Dục vọng
thu về trí cũng teo 
Thơ nhạc
xin đừng dao cắt xẻo 
Nghĩa nhân
chớ phụ cảnh eo nghèo 
Mặt trơ khó
luận tròn hay méo 
Xịt bộp thiên tào lại ngóng theo 

HANSY


TÌNH LẶNG

TÌNH LẶNG

Anh chờ mong
Mãi hoài
Cánh thư mang hoa bướm ngập tràn
Giọng nói ai kia dịu êm
Ấm lòng đơn lẻ…

Vì sao cứ mãi tìm nhau
Để mà khắc khoải hai đầu thương nhớ
Một kẻ lang thang trên nẻo đường vô định
Còn kẻ kia
Vò võ tháng năm chờ…

Sao cứ nhìn nhau hoài mà không hề lên tiếng?
Trái tim yêu thương loạn nhịp mất rồi
Già đò hững hờ, giả bộ ngây ngô
Để tình rớt vào trong ngục tối
Hai ta ai là ngừơi có lỗi
Để tình người giá lạnh giữa chiều xuân?

HANSY

SAY NÊN SƯA

SAY NÊN SƯA
[Ngũ độ]

Lưu vài dãi trắng tựa màu vôi
Khạc nhổ tung xèng xõa đến tôi
Có phải vì ham mà dạ loãng
Hay là xỉn quá buộc lòng trôi
Nhiều khi té mật nào ngưng lại
Những buổi sưng đầu lại ước thôi
Soạn sẵn như vầy đâu thể chối
Nem giò chả ếch soạn thành đôi 

Nem giò chả ếch soạn thành đôi
Nhậu phát tê rần xĩu cả thôi
Ngớ ngẩn tâm hồn gan vỡ
thối
Phiêu bồng thể xác dạ lờ trôi
Thêm người xúi cạn  mê ngàn lối
Dấn tửu
châm bừa mệt não tôi
Loáng buổi tàn canh người rũ rượi
Lưu vài dãi trắng tựa màu vôi


HANSY

Thứ Bảy, 28 tháng 4, 2018

NHÀ VĂN NHÀ VEO: ĂN DƠ Ở BẨN QUEN RỒI…


NHÀ VĂN NHÀ VEO:
ĂN DƠ, Ở BẨN QUEN RỒI…

Sau vụ bảo vệ “vẻ đẹp” thi ca rác thúi tưới nước hoa của Phan Hoàng, nhóm (thiên hạ đồn là AN văn hóa?) Nguyễn Thúy Quỳnh, Nguyễn Quang Thiều rồi đến lượt các nhà văn nhà veo Nguyễn Văn Thọ, Nguyễn Xuân Hưng,… đồng loạt chửi dân mạng là “hội chứng xác sống”, “du côn văn hóa”…, đồng thời chính thức lên tiếng bảo vệ sách sex đen của Bùi Việt Sỹ.

Cách bênh vực của những người này dựa vào hai cái lý:

Trần Khánh Dư vốn được sử ghi lại là kẻ dâm ô. Nhân vật đã dâm ô thì phải tả sex, tả càng “máu” càng tốt (“máu” là chữ dùng của “nhà văn” Nguyễn Văn Thọ, chắc là mang nghĩa “máu dâm, dê” được bà Nguyễn Thúy Quỳnh hưởng ứng… rất máu!).

Vậy thì thưa quý ông, quý bà, trên đời này từ khi có loài người, ai cũng dâm (vì không dâm không thể sinh con đẻ cái), cho nên khi miêu tả loài người, hiển nhiên nhà văn phải miêu tả sex chứ không cần phải là nhân vật Trần Khánh Dư? Sex là một phần tất yếu của cuộc sống (ăn ngủ ụ ỉa) nên nhà văn hãy miêu tả ra hết những gì mình đã làm cho thiên hạ chiêm ngưỡng! Có dám không hay chỉ ăn hiếp một người đã chết từ gần ngàn năm trước?

Nếu không thì nay mai chính tôi sẽ viết một truyện mà các nhân vật chính là những vị có tên trên với đủ cả hoạt động ăn ngủ ụ ỉa hàng ngày, các vị có kêu làng không hay sẽ bảo đó là một phần tất yếu của cuộc sống?

Xin thưa các vị, từ khi con người có văn hóa, cụ thể là biết mặc quần, sex vẫn đúng là một phần tất yếu của cuộc sống, nhưng người ta đã biết “ăn có nơi chơi có chỗ” chứ không phơi trần truồng ra cho thiên hạ ngắm. Nếu bà Quỳnh, ông Thọ, ông Hưng muốn thì cứ đóng cứa “live chim” với nhau giữa văn phòng Hội Nhà văn, cơn cớ gì phải in sách, trao giải và quảng bá rùm beng để bắt thiên hạ phải nhìn?

Văn học không loại trừ tả sex. Nhưng tả sex người mà như tả gà, tả chó chịch nhau thì cần gì nhà văn, trừ phi nhà văn muốn biến nhân vật thành gà thành chó?

Dựa vào lời phán truyền vô tội vạ của bọ Lập, rằng không thể vì một vài trang sách đen mà phủ nhận cả quyển sách, cho nên hãy gạt trang sex đen ấy đi mà thưởng thức nghệ thuật đặc sắc của tác phẩm! Nói như vậy khác nào có lần tôi kể chuyện về một anh trí thức, rằng anh ta phê bình tôi tại sao trong nồi canh lỡ có cục cứt, anh không lặng lẽ vớt ra mà lại khuấy lên. Tôi hỏi làm vậy tức là vớt cục cứt ném đi rồi thưởng thức hết nồi canh kia à?

Có loại văn hóa ăn dơ ở bẩn vậy sao? Thảo nào đất nước của cường quốc nhà văn nhà thơ mà bị ô nhiễm toàn diện từ thực phẩm để môi trường tự nhiên lẫn môi trường văn hóa.

Thà là rác cho ra rác, nước hoa cho ra nước hoa, loại nào ra loại nấy. Có nghĩa là từ đầu đến cuối truyện, các vị cứ miêu tả sex như một đối tượng cần miêu tả như sex đen vẫn làm, tôi tin chắc sách các vị vẫn có nhiều bạn đọc hiếu dâm chạy theo các vị. Còn lập lờ đánh lận một sex đen vào “sách đỏ” của nhà nước như vậy khác nào trò bịp bợm, đầu độc trẻ con?

Nên nhớ sex đen, phim đen của nước văn minh thường chỉ phục vụ cho những kẻ liệt dương liệt âm và luôn có biển cảnh báo hoặc barrier cấm trẻ em dưới 18 tuổi. Nếu thả bậy bạ tràn lan, phô diễn tùy tiện đầu độc người khác thì bị phạt hoặc bị tù rục xương đấy!

Bà Quỳnh còn kêu ca rằng, sao nỡ “xử tệ” với “lao động chữ nghĩa” của nhà văn nhà thơ như vậy? Ý của bà ấy là nhà văn nhà thơ sáng tạo để cống hiến cho dân cho nước thì viết thế nào cũng phải được tôn vinh. Tôi lạy bà CA văn hóa, rằng dân tôi è cổ ra đóng thuế để lấy tiền tài trợ cho nhà văn, nhà thơ sáng tác, in ấn tác phẩm đàng hoàng tử tế để giúp cho dân tộc phát triển, đưa cộng đồng vươn đến văn minh chứ không cần loại văn chương rác thúi tưới nước hoa ấy!

Những nhà văn nhà veo mà bà Quỳnh đòi trân trọng ấy đã từng viết được những tác phẩm gì hay ho có ích cho dân cho nước đâu mà hô hoán ầm ĩ, rằng phải tôn trọng “lao động chữ nghĩa” của họ, trừ phi chỉ số ít các ông các bà trong hội tự ca nhau?
Chữ nghĩa như ông Bùi Việt Sỹ, ông Nguyễn Văn Thọ… viết chưa sạch chính tả, cú pháp rối rắm, từ ngữ tùy tiện, lại còn mang nội dung tri trét bôi bẩn đến ô nhiễm môi trường thì cái thứ lao động chữ nghĩa ấy khác nào phá hoại đời sống cộng đồng mà đòi cộng đồng phải tôn trọng?

Các vị thử giải thích cho tôi cái câu văn quảng bá sách và giải của cái Hội đồng trao giải với cách chấm phảy như gà què kia có ý nghĩa gì: “Cuốn sách gọn gàng, sinh động, không sa đà vào tư liệu, mà khá thanh thoát, bay bổng, thành một hình thượng, lưu lại trong lòng người đọc.” Thuật ngữ “hình thượng” lấy ở đâu ra, ai dùng khi nào, hay lần đầu tiên được sáng chế? Nghe nói cái Hội đồng ấy toàn những giáo sư tiến sĩ mà sao lại viết cái câu văn ruồi bâu vậy?

Xin lỗi, các vị quen ăn dơ ở bẩn theo lối sống động vật mới bênh vực loại sách như vậy chứ đa số người dân tôi cần đồ sạch, từ thực phẩm đến môi trường tự nhiên lẫn môi trường văn hóa để sống lành mạnh ạ!

CHU MỘNG LONG
—————
Warning: 
Các vị có giỏi biện hộ thì bám vào từng luận điểm trong cả hai bài viết của tôi mà phản biện. Còn lu loa chửi đổng những người chống văn hóa đầu độc là những kẻ “ngu dốt”, “đọc không thủng văn bản”, “du côn văn hóa”, “gã khùng”… thì tôi sẽ còn tiếp tục lôi cổ ra công luận nhiều lần nữa! Thậm chí dĩ độc trị độc, tôi đưa tên các vị vào truyện sex đen, miêu tả đúng như các vị từng quan hệ tình dục với vợ chồng mình (chứ không cần với người khác) thử xem các vị có cho đó là tất yếu của hiện thực cần phản ánh không?


KHÔNG PHẢI TỪ DUY NHẤT

KHÔNG PHẢI TỪ DUY NHẤT

Chương trình “Đường lên đỉnh Olympia” do VTV3 - Đài Truyền hình VN phát hồi đầu năm nay có câu hỏi:
– Từ duy nhất được ghi bằng chữ Việt trong “Nhật ký trong tù” của Bác Hồ là từ gì?

– Đáp án đúng: Oa! Oa! Oa!... trong bài “Tân Dương Ngục trung hài”.

Thực ra còn một lần nữa được ghi bằng từ Việt. Đó là từ “Na-zi” trong phần 1 bài “Song thập nhất”. Toàn văn:

Tòng tiền mỗi đáo song thập nhất
Kỷ niệm Âu châu bãi chiến kỳ
Kim nhật Ngũ châu đồng huyết chiến

Tội khôi tựu thị ác Na-zi
(“Hồ Chí Minh thi” - NXB Văn học, trang 150).

Đây là từ tiếng Anh đã được Bác Việt hóa:
-Nadiz: điều tồi tệ nhất, điều đen tối nhất, điểm thấp nhất
(Từ điển Anh - Anh Việt - NXB Văn hóa Thông tin, trang 1048).

“Quỷ Na-zi” là từ được dùng phổ biến trong thời kỳ trước, trong và sau đại chiến thế giới lần thứ hai để ám chỉ bọn phát xít Đức.


TÂN PHONG

NGUYỀN THƯƠNG

85.
NGUYỀN THƯƠNG
[Thuận Nghịch độc]

Pha sắc lộng trời ảo huyễn loang
Lịm mê huyền khúc phả mơ đàn
Ngà trăng hẹn ước ngời tim trải
Xế nắng ươm thề ngát dạ loang
Hoa lá thẫm tình len chạm nẻo
Cỏ cây nồng ái quyện mơn làn
Hòa thơm giữa gió nguyền ân vọng
Xa ngút thẳm lời mải miết vang

Vang miết mải lời thẳm ngút xa
Vọng ân nguyền gió giữa thơm hòa
Làn mơn quyện ái nồng cây cỏ
Nẻo chạm len tình thẫm lá hoa
Loang dạ ngát thề ươm nắng xế
Trải tim ngời ước hẹn trăng ngà
Đàn mơ phả khúc huyền mê lịm
Loang huyễn ảo trời lộng sắc pha

HANSY


ĐIỆU NHỚ

Pha nhường nét ngọc điểm mờ loang
Lịm đắm hồn thương quyện phím đàn
Ngà diễm mắt hương nồng thoảng đến
Ngọt hường môi sắc đượm chuyền sang
Hoa nhành xuyến đảo êm huyền bóng
Mộng cánh mềm say ấm nguyệt làn
Hòa khúc nhạc hoan lời đến vọng
Xa ngàn trải vũ điệu lừng vang

Vang lừng điệu vũ trải ngàn xa
Vọng đến lời hoan nhạc khúc hòa
Làn nguyệt ấm say mềm cánh mộng
Bóng huyền êm đảo xuyến nhành hoa
Sang chuyền đượm sắc môi hường ngọt
Đến thoảng nồng hương mắt diễm ngà
Đàn phím quyện thương hồn đắm lịm
Loang mờ điểm ngọc nét nhường pha.

Hà Thu

GIAO ĐỜI

GIAO ĐỜI

Diệu thay Em cột được lòng 
Cái người lãng tử mãi lông bông tình 
Đâu cần nguyệt thẹn hoa xinh 
Tấm lòng trung hậu lẫn bình dị sâu.

Mặc ai mặt đẹp hương ngầu
Cứ sắt son thế dậy âu yếm kề
Chuộng chiều, lả lướt đê mê 
Say sưa thế đó, đủ nề nếp yêu.

Thuyền tình buông lái sớm chiều
Gối giường xô lệch, khiến liêu xiêu đời
Đậm đà ân ái đầy vơi
Đêm vui Nguyệt lão, ngày chơi vơi bừng.

Giao người một tấm thủy chung
Làm quà sính lễ nối nhung nhớ hoài...

HANSY

GIẤC QUỲNH

GIẤC QUỲNH
[Ngũ độ-Giao cổ]

Phả lộng hương quỳnh giữa sắc đêm
Triều thương tỏa đượm ngát ngan kềm
Thơm nồng khỏa ngọt ngào mơ nếm
Rạng rỡ tim luồn thẩm ngát chêm
Ái thỏa môi nồng loang giữa nệm
Tình lâng mắt huyễn lịm bên thềm
Cầm trăng mộng hỡi mùa yêu điểm
Ủ ấm chăn màn cõi mộng êm

Ủ ấm chăn màn cõi mộng êm
Ngù ngơ ái cảm dậy son thềm
Đường mơ phảng phất bồng lai đệm
Nẻo lịm tang tình vũ khúc chêm
Rộn rã nguồn thơ dào dạt chiếm
Triền miên suối nhạc thảo thơm kềm
Lòng ơi ngất ngưởng mùa hoan diễm
Phả lộng hương quỳnh giữa sắc đêm


HANSY

Thứ Sáu, 27 tháng 4, 2018

NGUYỄN HIỀN MỚI LÀ THẦN ĐỒNG

NGUYỄN HIỀN
MỚI LÀ THẦN ĐỒNG

Bài “Thần đồng là…” của Tầm Thư trên báo QĐND có câu: “Nước ta cũng có những huyền thoại hết sức ly kỳ về lịch sử như Lê Quý Đôn, Nguyễn Thượng Hiền, Lương Thế Vinh v.v…”.

Ở đây có sự nhầm lẫn đáng tiếc. Cụ Nguyễn Thượng Hiền là chí sĩ yêu nước đầu thế kỷ 20, từng xuất dương tìm đường cứu quốc. Nhưng lịch sử không hề ghi chép chi tiết nào nới lúc nhỏ cụ là thần đồng. Phải chăng tác giả Tầm Thư muốn nói đến Nguyễn Hiền, vốn nổi tiếng thần đồng từ thuở còn để tóc quả đào.

Một vài nét sơ lược về Nguyễn Hiền: Người huyện Nam Trực tỉnh Nam Định. Sinh năm 1234, mất năm 1255. Năm mới 13 tuổi đã đỗ Trạng nguyên. Vua Trần giao cho Nguyễn Hiền giữ chức Thượng thư bộ công và Ngự sử đài, Đô ngự sử. Ông sáng chế nhiều loại vũ khí lợi hại cho quân ta kháng chiến chống quân Nguyên – Mông như pháo bắn đá hai nòng, năm nòng. 

T.N.T.

ĐẠO CA

306.
ĐẠO CA 

Xin chớ vong ân oán trách trời 
Nhiều khi vận kiếp đã yên bài 
Nặng lời độc ác thêm lòng nặng
Nhẹ gánh mê lầm thoải dạ chơi 
Thắt nuộc tình yêu hoài ngát nẻo 
Thêm cành ân đức mãi thơm lời 
Tắm trăng nhân ái vào tiên cảnh 
Cho nhận hòa khoan đẹp cõi người 

HANSY 

TỊNH TÂM 

Giũ sổ nào ai cưỡng lệnh trời 
Sống sao
để phú ngọt lâng bài 
Ngàn năm ước hẹn vầy cung trỗi 
Vạn kiếp mong chờ lộng cuộc chơi 
Cao thấp
làm chi mòn vóc dạng  
Thắng
thua chỉ khiến rạn ngôn lời 
Số phần may rủi trần gian
sẵn 
Tâm
được bình an thỏa kiếp người 

HANSY

ĐỜI QUÂN TỬ 

Xây dựng
ngày mai hưởng phước trời 
Vào sinh ra tử có môn bài 
Luận bàn thế sự nên tìm tới  
Xướng họa thơ Đường nhớ kiếm chơi 
Nghĩa nhân đạo lý
gom thành sức 
Tình cảm
thương yêu góp dậy lời 
Hãy sống xứng đời quân tử đạo 
Trần gian chẳng thẹn kiếp con người 

HANSY