Thứ Hai, 31 tháng 7, 2017

ĐÀN ÔNG LÀ NHẤT

168
ĐÀN ÔNG LÀ NHẤT

Cõi thế mơ hoài trải dạ ông 
Tình tang thoải mái lại nên chồng 
Lâm vùng huyễn ảo chan tình mộng 
Ghé cửa mê huyền trỗi nuộc phong 
Lắm kẻ tôn thờ đâm ngưỡng vọng 
Bao nàng thấp thỏm dệt chờ mong 
Vào ra phượng các tình bay bổng 
Thỏa chí làm trai được ẵm bồng

HANSY


LỠ THIẾU ÔNG

Lỡ dại đời này thiếu mấy ông 
Thì cô con gái lấy đâu chồng 
Đêm khuya nóng nảy thèm cơn gió
Giữa buổi mơ màng ước đợt phong 
Ruộng rẫy cỏ hoang buồn dạ ước
Mạch nguồn nước cạn tủi lòng mong 
Trần gian đồng tính thành ma loạn
Biết thuở nào cô được bế bồng

HANSY

NỮ LƯU ĐẤT VIỆT

NỮ LƯU ĐẤT VIỆT

Đất Việt nữ anh rạng giữa đời
Lưu truyền sử sách lộng ngàn nơi
Trương Vương đuổi giặc gan hoài tiến
Bà Triệu xua thù chí chẳng lơi
Đổi đất Huyền Trân vâng ý phụ
Nhường ngôi Chiêu Thánh thuận ân trời
Cháu con vạn kiếp soi nền cũ
Giữ vững non sông xứng nghĩa đời

Giữ vững non sông xứng nghĩa đời
Ngời thơm chí cả lựng sao trời
Cho dòng tuấn kiệt loang trùm lối
Để tiếng anh hùng vọng khắp nơi
Giặc lại đàn bà luôn quyết đánh
Cướp vào phụ nữ chẳng hề lơi
Gái trai già trẻ nào run sợ
Đất Việt nữ anh rạng giữa đời


HANSY

Chủ Nhật, 30 tháng 7, 2017

NHỮNG CON ĐÈO VIỆT NAM

NHỮNG CON ĐÈO VIỆT NAM
(Tính danh)
Hải Vân quả thực xứng danh đèo
Qua dốc Rù Rì vọng tiếng theo
Ngoạn Mục quành co lời suối réo
Cù Mông lờ lượn gió sơn vèo
Bềnh bồng Tam Điệp hồn linh réo
Lãng đãng Quy Hồ thác núi reo
Khúc khuỷu An Khê cần lái dẻo
Prenn hiểm trở gắng tay chèo
Ngày xưa Mụ Giạ sáng hôm chèo
Đèo Cả vọng về tiếng biển reo
Nhớ mãi Phượng Hoàng cao vắt vẻo
Ớn luôn Mã Phục lướt veo vèo
Mẹ Bồng Con vẫy tim chùng kéo
Mã Pí Lèng vờn trí ngợp theo
“Bước tới Đèo Ngang…” tình khắp nẻo
Bông Lau trắng xóa những cung đèo
HANSY



VÙNG ĐẤT NHỚ
(Ngũ độ thanh)

Nhìn mây lả lướt cuộn lưng đèo
Bóng Nhạn chao mình giỡn đuổi theo
Bảo Lộc quê chàng em đã tới
Đồng Nai tỉnh lỵ gió bay vèo
Đồi thông trước mộ màn sương phủ
Rẫy lúa trên ngàn vạt cỏ reo
Một thuở anh hùng ghi dấu mãi
Nghìn năm chói lọi vững tay chèo

+Minh Hien 

ĐÀ LẠT MƠ

Khói quyện mành lơ phủ dốc đèo
Sương mù quẩn gót dập dìu theo
Đường quanh mõm đá vùng mây hẻo
Ngõ lượn rừng thông khoảng gió vèo
Thác mộng Camly giòng siết chảy
Bờ xuân liễu rủ mặt Hồ reo
Chàng ơi có dịp ta về nhỉ
Xuống lũng tình yêu thỏa ước chèo...

+Hà Thu Nguyen 

NON SÔNG TA

Đường lên khúc khuỷu vượt bao đèo
Đỉnh ngọn mây vờn gió vẫy theo
Giữa cảnh thanh bình hoa lá điệu
Ngoài khơi trắc trở đạn tên vèo
Nghe hồn Tổ Quốc lời vang vọng
Dõi bóng quê nhà biển gọi reo
Nước Việt ngàn năm gìn giữ sử
Thuyền nan chẳng sợ vẫn luôn chèo

+Minh Hien 

DẶN DÒ

Ngả ấy mình đi vượt thác đèo
Chân trần gió bụi lững lờ theo
Rừng hoa vạn nẻo cười vui đón
Dốc đỉnh ngàn khê quẩn bước vèo
Nợ nước người nghe lời biển gọi
Ơn nhà kẻ giữ tiếng lòng reo
Cầu mong ngả ấy anh bền chí
Vững dạ lòng yên thẳng lái chèo...

+Hà Thu Nguyen 

HỒN QUÊ HƯƠNG

Giữ mảng hồn quê nguyện chống chèo
Non ngàn biển vọng tiếng hoà reo
Tàu bay mỗi buổi thù sang réo
Thủy chiến từng hôm đạn nã vèo
Phẫn nộ toàn dân cầm mác xẻo
Căm hờn lũ giặc trả đòn theo
Tuy rằng nước nhỏ đừng xiên xẹo
Đất chủ quyền ta mọi lũng đèo

+Minh Hien 

NHẠC RỪNG

Chiều âm vẳng khúc lượn quanh đèo
Ríu rít chim rừng cũng họa theo
Bướm nhảy tung xòe khơi điệu múa
Ong vờn cánh xõa lượn bay vèo
Đường lên đỉnh ngọn vì vu gió
Lối cạnh ven đồi nắng vẫy reo
Núi thẳm mù khơi chùng chập sóng
Tiếng vỗ đàn ngân vọng mái chèo..

+Hà Thu Nguyen 

VẮT VẺO

Bầm đi vượt sải biết bao đèo
Mợ ở bên vườn đứng giõi theo
Tối lại nhìn quanh bờ ngõ xéo
Ngày qua liếc mãi bụi tre vèo
Chiều lo bụi cỏ đừng xanh réo
Sáng giữ chăm đồng mạ tốt reo
Những buổi không mình em vắt vẻo
Lằn vai phải tự duỗi chân chèo...

+Hà Thu Nguyen 

THÓI XEM THƯỜNG DÂN

THÓI XEM THƯỜNG DÂN

Câu chuyện cán bộ phường Văn Miếu không vội trong cấp giấy khai tử và những hình ảnh rất vội của cán bộ phường Thanh Xuân ra “trông xe” cho bà Lê Mai Trang - Phó Chủ tịch quận Thanh Xuân Bắc đang khiến dư luận đặt nhiều câu hỏi.

Người viết còn nhớ, khi bà Lê Mai Trang – Phó Chủ tịch quận Thanh Xuân bị người dân tố trên mạng, đã có ý kiến cho rằng: “Nếu chiếc xe trên không phải của bà Phó Chủ tịch quận mà của người dân thì cán bộ phường có ra nhanh vậy không?

Báo Infonet đăng phỏng vấn ông Vũ Minh Lộ - Chủ tịch phường Thanh Xuân Bắc – người vội vàng đến mức đi xe máy không kịp đội mũ bảo hiểm để ra “trông xe” cho bà Trang ăn bún:

“Sau vụ việc này ông có rút ra bài học gì về sự “xông xáo” không đúng lúc hay không, ông Lộ khẳng định: "Việc gì có lợi cho dân tôi vẫn sẽ làm" [2]
Với những gì xảy ra, có người ngụ ý: “Ông Vũ Minh Lộ quả xứng đáng là chủ tịch của “đội cực nhanh”!.



Bà Lê Mai Trang - Phó Chủ tịch quận bị tố điều cán bộ phường ra trông xe cho ăn bún (ảnh báo Chất lượng Việt Nam).

Qua theo dõi, người viết có biết quận Thanh Xuân xử lý vụ việc liên quan đến bà Lê Mai Trang thì ông Lộ có bị phạt hành chính vì lỗi không đội mũ bảo hiểm khi đi xe máy.

Nhưng rất lạ, không thấy ai đã động đến việc khen thưởng hay khích lệ tinh thần ông Lộ về tinh thần làm việc quên trưa, bỏ cả ăn để lao vào “điểm nóng” của ông.
Bàn về chuyện này, có người mỉa mai rằng: “Vì tên ông này là “Lộ” (- tiếng Nghệ Tĩnh đồng nghĩa với từ "lỗ" trái nghĩa với “Lời”) nên mới “đen” đến vậy!”

Chuyện ông Lộ phản ứng nhanh chưa kịp dịu đi, thì đến việc cán bộ phường Văn Miếu, quận Đống Đa, Hà Nội phản ứng chậm trong việc cấp giấy khai tử cho dân.
Chị Vũ Thanh Hoa lên facebook tố, cán bộ phường Văn Miếu lười, cấp giấy khai tử chậm khiến kế hoạch tổ chức tang lễ của ông Vũ Xuân Quý – bố chị Hoa đành lùi thêm một ngày so với kế hoạch. Người có lỗi đầu tiên gây ra chuyện này là anh Nguyễn Lê Hiếu - cán bộ phường Văn Miếu.

Cũng như việc cán bộ phường hỏa tốc đi “trông xe” cho bà Lê Mai Trang ăn bún, lần này dư luận đặt câu hỏi: Nếu ông Vũ Xuân Quý là cha của một cán bộ quận Đống Đa thì việc xin giấy khai tử sẽ như thế nào?  

Ai cũng có thể hiểu, giả định này đúng thì chị Thanh Hoa – con ông Vũ Xuân Quý sẽ không bị rơi vào tình cảnh 6 lượt lên phường.


Bà Nguyễn Thị Thúy Hà - Phó Chủ tịch phường bị tố mắng dân là "vô văn hóa" (ảnh báo infonet).

Đặt chuyện “ăn bún” với chuyện “tổ chức tang lễ” cạnh nhau, rồi đặt chuyện bỏ ăn trưa để phản ứng nhanh của ông Lộ bên cạnh chuyện "đúng quy trình" của anh Nguyễn Lê Hiếu – cán bộ làm việc tại bộ phận một cửa phường Văn Miếu mới thấy sự khập khiễng và bất công.

Rơi vào những trường hợp như trên, người dân họ “điên lên” rồi phản ứng dữ dội cũng là điều dễ “thấu cảm”.

Ấy vậy mà, bà Nguyễn Thị Thúy Hà - Phó Chủ tịch phường Văn Miếu lại mắng dân "vô văn hóa", còn bà Lê Mai Trang - Phó Chủ tịch quận Thanh Xuân lại đường đột bỏ đi, không xem ý dân ra gì.

Đáng phẫn nộ chính những cán bộ hành xử với dân như vậy lại đang phụ trách mãng văn hóa, xã hội.

Qua hai sự việc trên người viết cho rằng, các hành vi của bà Trang, bà Hà là biểu hiện của thói xấu “xem thường dân nhưng sợ cấp trên một cách thái quá” của không ít cán bộ hiện nay.

Lý giải cho thói xấu đang gây bức xúc này, trao đổi với Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam, Phó Giáo sư Lê Quý Đức - nguyên Phó Viên trưởng Viện nghiên cứu Văn hóa và Phát triển (học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh) cho rằng:

“Điều đó phần nào đó phản ánh thực tế, vị thế của nhiều cán bộ không phải do người dân quyết định mà do cấp trên quyết định. Cho nên, nhiều cán bộ sợ nơi quyết định vị thế là cấp trên mà không sợ dân.

Còn về mặt đạo đức, “cán bộ là công bộc của dân” như Chủ tịch Hồ Chí Minh nói đáng lẽ phải sợ dân (ở đây là sợ lẽ phải, sợ mất lòng dân). Thế nhưng, những cán bộ này không nghĩ rằng họ là công bộc, đầy tớ của dân mà nghĩ mình đứng trên dân”.
Theo dõi vụ việc bà Lê Mai Trang, dư luận đặt ra câu hỏi, vì sao Hà Nội không có hình thức kỷ luật mạnh hơn đối với bà Phó Chủ tịch quận mà chỉ kiểm điểm rút kinh nghiệm.

Hành động bỏ đi ăn, mặc xe đỗ vi phạm và phản ứng gay gắt từ phía người dân thử hỏi bà Trang có xứng đáng là công bộc của dân hay không?

Với cách hành xử của mình, tại sao bà Trang không phải xin lỗi người dân?

Kết quả của những câu hỏi mà dư luận đặt ra, lãnh đạo Quận Thanh Xuân trả lời đầy khó hiểu: “Vì camera chỉ ghi lại hình ảnh, không ghi lại ngôn ngữ nên không biết ứng xử của bà Lê Mai Trang có tốt hay không”.

Việc chính quyền quận Thanh Xuân trả lời như vậy, chả khác nào “hòa cả làng”.

Bà Lê Mai Trang bỏ mặc dân lên tiếng khi đỗ xe sai quy định để đi ăn bún và việc anh Nguyễn Lê Hiếu – nhân viên hợp đồng làm việc tại phòng giao dịch một cửa của phường Văn Miếu vô cảm trước những lo lắng của người dân khi đi xin giấy khai tử đều có điểm chung là xem thường dân.

Ấy mà, chỉ sau một ngày xảy ra vụ việc, anh Nguyễn Lê Hiếu bị điều chuyển công tác sang Hội đồng Nhân dân phường và đang xem xét chấm dứt hợp đồng.

Và cũng có một số ý kiến đặt lại vụ việc rằng liệu chỉ kiểm điểm rút kinh nghiệm với bà Phó Chủ tịch Lê Mai Trang đã thực sự thuyết phục?

Theo dõi quá trình xử lý hai vụ việc trên, người viết cho rằng, cách xử lý của cơ quan chức năng đang theo kiểu “đầu voi đuôi chuột”, “mưa to coi như mưa nhỏ, mưa nhỏ coi như không mưa”.

Dư luận, đang trông chờ vào kết luận thanh tra công vụ liên quan đến việc cấp giấy khai tử ở phường Văn Miếu.

Nhưng thông tin bước đầu, camera tại phòng một cửa bị hỏng vào thời điểm xảy ra vụ việc [2]. Nhiều người đọc thông tin này vội nghĩ rằng "có điều gì đó sai sai".

Nhưng, trong trường hợp camera có không bị hỏng đi chăng nữa, việc đánh giá liệu có công tâm. Bởi, với kiểu lập luận “vì camera chỉ ghi lại hình ảnh, không ghi lại ngôn ngữ nên không biết ứng xử tốt hay xấu” của cán bộ quận Thanh Xuân trong vụ việc liên quan đến bà Lê Mai Trang thì còn lâu camera mới là bằng chứng.

Báo infonet đăng tải: Trả lời câu hỏi của phóng viên về phản ứng của mình nếu kết luận của đoàn kiểm tra cho rằng việc “tố” cán bộ hành dân là không có cơ sở, bà Hoa một lần nữa nhấn mạnh "không quan tâm".

"Muốn nói gì cũng được. Bởi nội dung tôi chia sẻ trên Facebook là sự thật". [3]
Sự “không quan tâm” của bà Hoa có lẽ phần nào cũng giải đáp cho câu hỏi: Tại sao người dân không trực tiếp tố cáo lên chính quyền cấp trên mà phải đưa lên Facebook?

Và dư luận đang trông chờ vào kết quả xử lý đối với anh Nguyễn Lê Hiếu hay bà Phó chủ tịch phường Văn Miếu Nguyễn Thị Thúy Hà một cách nghiêm khắc.

Để Hà Nội đẹp hơn, văn minh hơn thì cán bộ trước hết phải gương mẫu. Những kiểu hành vi, thái độ như bà Lê Mai Trang, anh Nguyễn Lê Hiếu, bà Nguyễn Thị Thúy Hà cần thiết phải được chấn chỉnh kịp thời.

Người viết còn nhớ, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc vào sáng 17/5 tại Hội nghị của Thủ tướng Chính phủ với Doanh nghiệp lần thứ hai, năm 2017 có nhắc lại câu nói của nhà tư sản Bạch Thái Bưởi: “Tôi muốn làm Thủ đô Hà Nội tươi đẹp như Paris”.[4]

Thông điệp của Thủ tướng khi nhắc đến lời của nhà tư sản Bạch Thái Bưởi là muốn Hà Nội trong tương lai phải là một Thủ đô hoa lệ, trung tâm của Chính trị, Văn hóa, Kinh tế… tầm cỡ thế giới.

Nhưng thật tiếc, vẫn còn những cán bộ cấp dưới như bà Lê Mai Trang, anh Nguyễn Lê Hiếu chưa “thấu cảm” với những trăn trở của Thủ tướng, để rồi có những hành xử khiến người dân nhìn vào Hà Nội – Thủ đô của cả nước bằng thái độ buồn bã.

Thiết nghĩ, để Hà Nội ngày một đẹp hơn các cán bộ nên làm được như ông Vũ Cao Minh - Bí thư quận Thanh Xuân nói khi trả lời phóng viên Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam: "Sự việc liên quan đến bà Lê Mai Trang là bài học chung cho mỗi cán bộ. Cái này cần thiết phải được rút ra trong việc ứng xử" [5].

Trinh Phúc


TA NHỚ NHAU

29.
TA NHỚ NHAU
(Thuận Nghịch độc)

ANH lịm nỗi lòng giữa NHỚ EM
NHỚ từng môi giọng diệu kỳ EM
ANH hoài thỏa dạ ngon ngào NHỚ
NHỚ mãi lâng tình quấn quyện EM
ANH ủ ấp đời loang dội NHỚ
NHỚ thầm vang cõi lộng chuyền EM
ANH vằng vặc mộng thơm choàng NHỚ
ANH lịm nỗi lòng giữa NHỚ EM

EM NHỚ giữa lòng nỗi lịm ANH
NHỚ choàng thơm mộng vặc vằng ANH
EM chuyền lộng cõi vang thầm NHỚ
NHỚ dội loang đời ấp ủ ANH
EM quyện quấn tình lâng mãi NHỚ
NHỚ ngào ngon dạ thỏa hoài ANH
EM kỳ diệu giọng môi từng NHỚ
EM NHỚ giữa lòng nỗi lịm ANH

HANSY
*Dùng NHỚ=NỖI NHỚ như 1 Danh từ


BÓNG EM - BÓNG ANH

Em hình BÓNG mãi  khát thầm Anh
BÓNG khỏa thu chiều buổi  đợi ANH
EM luyến vọng tình thơm thảo BÓNG
BÓNG lồng  say nghĩa ngọt ngào ANH
EM choàng mộng thẫm duyên ngời  BÓNG
BÓNG quyện mơ huyền ánh tỏ ANH
EM chạm khẽ làn xuân điểm BÓNG
EM hình BÓNG mãi khát thầm ANH

ANH thầm khát mãi BÓNG hình EM
BÓNG điểm xuân làn khẽ chạm EM
ANH tỏ ánh huyền mơ quyện BÓNG
BÓNG ngời duyên thẫm mộng choàng EM
ANH ngào ngọt nghĩa say lồng BÓNG
BÓNG thảo thơm tình vọng luyến EM
ANH đợi buổi chiều thu khỏa BÓNG
ANH thầm khát mãi BÓNG hình EM
HCQ

VỠ MÔNG LIÊU TRAI

VỠ MỘNG LIÊU TRAI

Ôm chặt kỷ niệm xuân thì
Tình mơ thuở đó dậy thi hứng lòng
Êm đềm ái khúc lừng không

Mùa trăng ngát đượm phả nồng cháy tim.

Vắng nhau đã vội đi tìm
Xa nhau chợt thấy hồn im ỉm đời
Gần bên ríu rít bao lời
Mà nghe âm hưởng của hơi thở tình.

Tháng ngày như thề bình minh 

Lòng luôn rạng rỡ những hình ảnh nhau
Đềm về ước mộng trầu cau
Dỗ thương níu nhớ lộng phau phau nguyền.

Tưởng đâu chung một con thuyền

Ai dè gãy gánh vỡ uyên ương rồi
Ta về tím phận mồ côi
Mà nghe xa xót giữa trôi giạt thề...

HANSY

CAY XÈ

CAY XÈ
(Thuận nghịch độc)

Thương đẫm thuở lòng ran khúc nhớ
Lệ nhiều tuôn dỗi giận đời cay
Nường ơi úa nhạt tình yêu lặng
Bạn hỡi xiêu mờ ái luyến bay
Vương khổ dạ nhàu xa xót dậy
Ủ đau lời héo thảm thê đầy
Hương nguyền vỡ nát chao nồng rụng
Đắng dạ thêm sầu lả khướt say

Say khướt lả sầu thêm đắng dạ
Rụng nồng chao vỡ nát nguyền hương
Đầy thê thảm héo lời đau ủ  
Dậy xót xa nhàu dạ khổ vương
Bay luyến ái mờ xiêu hỡi bạn
Lặng yêu tình nhạt úa ơi nường
Cay đời giận dỗi tuôn nhiều lệ
Nhớ khúc ran lòng thuở đẫm thương


HANSY

Thứ Bảy, 29 tháng 7, 2017

LẤY CỚ QUÂN VIỆT LẤN BIÊN NHÀ NGUYÊN PHÁT ĐỘNG CHIẾN TRANH LẦN 3

NHÀ TRẦN
CHỐNG NGUYÊN
LẦN THỨ 3

Kỳ 55
_____

LẤY CỚ QUÂN VIỆT LẤN BIÊN
NHÀ NGUYÊN PHÁT ĐỘNG CHIẾN TRANH LẦN 3

Hốt Tất Liệt bàn với quần thần: “Nhật Bản chưa từng xâm lấn ta, nay Giao Chỉ xâm phạm biên giới, nên gác việc Nhật Bản, chuyên việc Giao Chỉ”. Việc xâm phạm biên giới mà Hốt Tất Liệt nói đến là chỉ việc quân ta truy kích Thoát Hoan đánh tràn qua châu Tư Minh của nước Nguyên.

Cuộc xâm lược Đại Việt năm 1285 thất bại đã khiến cho Nguyên Mông hao binh tổn tướng rất nhiều. Hàng chục vạn quân Nguyên, trong đó có nhiều tinh binh đã bỏ xác trên chiến trường Đại Việt. Ngay cả những danh tướng hàng đầu của nước Nguyên là Lý Hằng, Toa Đô cũng thiệt mạng trong tay quân dân Đại Việt. Quả là kết cuộc cay đắng cho cuộc viễn chinh mà Nguyên triều đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng. Tuy nhiên, bất chấp thất bại tại chiến trường Đại Việt, đế chế Nguyên Mông vẫn đang ở trong thời kỳ sung mãn nhất dưới sự cai trị của Nguyên Thế Tổ Hốt Tất Liệt. Trong thời kỳ này, đế chế Nguyên Mông của Hốt Tất Liệt đã thừa hưởng những thành tựu văn minh tiên tiến nhất từ những đế chế cũ là Kim, Tống, Khwarem...

Lãnh thổ Nguyên Mông rất rộng lớn bao gồm phần lớn lãnh thổ Trung Quốc, toàn bộ Mông Cổ, một phần miền nam nước Nga ngày nay. Vương quốc Cao Ly sau nhiều lần cố gắng chiến đấu bảo vệ nền độc lập, cuối cùng cũng phải chấp nhận trở thành nước phụ thuộc của Nguyên Mông. Đồng thời, ngoài đế quốc Nguyên Mông của Hốt Tất Liệt còn có các Hãn quốc của người Mông Cổ lập nên tại các vùng đông dân, giàu có ở khắp lục địa Á - Âu tạo thành thế tựa lưng vào nhau giữa các Hãn quốc Mông Cổ. Vì vậy, Nguyên Mông hầu như không lo lắng đến việc bị xâm lược, càng tập trung vào mưu đồ bành trướng lãnh thổ.

Với khí thế đang lên, Nguyên chủ Hốt Tất Liệt không thể nuốt trôi nỗi nhục bại trận. Ngay từ khi mà cuộc chiến tranh đẫm máu vẫn chưa hoàn toàn kết thúc, một cuộc chiến tranh mới đã manh nha thành hình. Khi Thoát Hoan đang phải vất vả tìm đường tháo chạy khỏi Đại Việt, tin tức bại trận đã được tướng Đường Cổ Đái chạy trạm báo về triều đình Nguyên Mông. Ngày 9.7.1285, xa giá của hai vua Trần mới về lại Thăng Long thì ngày 21.8.1285 Khu mật viện nước Nguyên đã bàn việc nam chinh ngay trong năm 1285. Theo kế hoạch này, vào khoảng tháng 11.1285 quân Nguyên sẽ tổ chức tập kết tại Đàm Châu (Hồ Nam). Lực lượng bao gồm tàn quân mới bại trận ở Đại Việt chạy về, lại phái Áo Lỗ Xích điều động thêm quân Mông Cổ, các hành tỉnh Giang Hoài, Giang Tây, Kinh Hồ điều động thêm bộ binh người Hán (miền bắc Trung Quốc) và quân Tân phụ (miền nam Trung Quốc).

Đạo quân mới sẽ vẫn nằm dưới quyền chỉ huy của Thoát Hoan và A Lý Hải Nha tiến đánh Đại Việt. Quần thần nước Nguyên muốn nhân lúc quân dân Đại Việt chưa lại sức sau quãng thời gian chiến đấu dài mà đánh bồi thêm một đòn mới. Tuy nhiên, quân ta dẫu có mệt mỏi nhưng vẫn còn khí thế mạnh mẽ của những người chiến thắng, còn chính quân Nguyên mới không đủ thời gian để phục hồi sức lực và tinh thần sau những tổn thất lớn.

Hốt Tất Liệt dùng binh muốn san bằng nước ta, rốt cuộc không thắng được lại đâm ra thù hận nước ta. Bụng dạ của tên quốc chủ nước Nguyên là như thế. Hốt Tất Liệt tuy rất nóng lòng “báo thù” nhưng vẫn phải cân nhắc việc chuẩn bị. Đường Cổ Đái, tên tướng vừa trải qua những kinh hoàng ở chiến trường Đại Việt thấu hiểu rõ quân tình của đám bại binh, đã tâu xin Hốt Tất Liệt cho quân tướng vừa trở về từ Đại Việt được nghỉ ngơi dưỡng sức. Hốt Tất Liệt sau khi cân nhắc đã chấp nhận cho quân sĩ nghỉ ngơi, dời lại tiến độ cuộc xâm lược đến sang năm để chuẩn bị chu đáo hơn. Đồng thời, Nguyên triều sai Hợp Tán Nhi Hải Nha (Qasar Qaya) đi sứ Đại Việt, muốn lấy cớ đặt lại chức Đạt Lỗ Hoa Xích (chức quan đô hộ của Nguyên Mông) để dò thám tình hình và kiếm cớ gây sự. Triều đình nhà Trần tiếp sứ rồi tiễn về, không cho Hợp Tán Nhi Hải Nha nhậm chức.

Sang năm 1286, để tập trung vào chiến trường Đại Việt, Nguyên triều đã quyết định bãi bỏ kế hoạch chuẩn bị đánh Nhật Bản vẫn đang tiến hành gấp rút. Trước đó, Nguyên Mông đã hai lần ôm hận trước Nhật Bản, lần nào cũng bị bão biển làm tan tác hạm đội. Quân Nhật Bản cũng chuẩn bị các thành trì phòng thủ rất kỹ lưỡng và có quân đội mạnh nên thừa cơ hội được “Thần Phong” giúp sức, tổ chức tiêu diệt quân Nguyên. Hai lần xâm lược Nhật Bản bất thành, trước sau quân Nguyên bị tổn thất đến hơn 12 vạn nhân mạng cùng một hạm thuyền khổng lồ. Đó cũng là những thất bại chua cay của đế chế Nguyên Mông cho tới thời điểm bấy giờ, nhưng vẫn không sánh được với thất bại to lớn ở Đại Việt khi mà hàng chục vạn quân Nguyên đã bỏ mạng, đồng thời cũng không thể mở một cửa ngõ bành trướng xuống Đông Nam Á như Nguyên triều kỳ vọng. Hốt Tất Liệt bàn với quần thần: “Nhật Bản chưa từng xâm lấn ta, nay Giao Chỉ xâm phạm biên giới, nên gác việc Nhật Bản, chuyên việc Giao Chỉ”. Việc xâm phạm biên giới mà Hốt Tất Liệt nói đến là chỉ việc quân ta truy kích Thoát Hoan đánh tràn qua châu Tư Minh của nước Nguyên. Thực ra đây chỉ là một cái cớ của Nguyên triều. Cái chính là chúng muốn nhanh chóng khai thông con đường bành trướng xuống phương nam, đồng thời trả mối thù bại trận.

Bộ khung tướng lĩnh xâm lược được định xong trong tháng 3.1286. Thoát Hoan (Toghan) là thống soái đạo quân viễn chinh. Hầu hết các tướng chủ chốt là những tên đã quen thuộc với chiến trường Đại Việt. A Lý Hải Nha (Ariq Qaya) giữ chức Hành trung thư tỉnh Tả thừa tướng, đóng vai trò tham mưu chính cho Thoát Hoan. Các tướng chủ chốt là Áo Lỗ Xích (Ayuruci), Ô Mã Nhi (Omar), Phàn Tiếp, Diệp Hắc Mê Thất (Yimis), A Lý Quỹ Thuận (Ariq Qusun), Đường Cổ Đái (Tanggutai)… Sau A Lý Hải Nha bệnh chết nên Áo Lỗ Xích được chỉ định thay thế hắn phụ tá cho Thoát Hoan và chỉ huy luôn phần binh lực của A Lý Hải Nha. Lực lượng quân Nguyên được điều động từ khắp nơi trong nước Nguyên. Riêng các vùng phía nam nằm gần Đại Việt là Hồ Quảng, Chiết Giang, Giang Tây. Chiến thuyền được gấp rút đóng mới. Quân Nguyên hẹn nhau tập kết tại Ung Châu, Liêm Châu vào cuối thu để tiến sang Đại Việt. Từ hướng Vân Nam, Dã Tiên Thiết Mộc Nhi (Asar Tamur) bấy giờ giữ chức Vân Nam vương cùng Nạp Tốc Lạp Đinh cũng được lệnh điều binh sẵn sàng phối hợp với đại quân của Thoát Hoan.

Đám hàng thần được Hốt Tất Liệt dựng lên thành một triều đình bù nhìn để dễ bề dụ hàng quân dân nước ta. Trần Ích Tắc được vua Nguyên phong làm “An Nam Quốc Vương”, Trần Tú Hoãn làm “Phụ Nghĩa công”. Con trưởng Ích Tắc là Trần Bá Ý được phong “An phủ sứ lộ Đà Giang”, em họ Tú Hoãn là Lại Ích Khuy được làm “An phủ sứ lộ Nam Sách, Trần Văn Lộng được làm “Tuyên phủ sứ lộ Quy Hóa”... Cả đám bù nhìn sẽ đi theo quân Nguyên vào nước ta. Nguyên triều lại soạn một tờ “kể tội” vua Trần, dụ dỗ quân dân Đại Việt buôn giáo. Tờ chiếu như sau:

“Trước kia, vua nước các ngươi đã xưng thần, quy phục, hàng năm dâng cống, nhưng không thân vào chầu, nên khi chú y là Trần Di Ái sang chầu, ta uỷ cho trông coi việc nước An Nam thay y. Di Ái về nước thì bị giết. Đạt Lỗ Hoa Xích là Bột Nhan Thiếp Mộc Nhi sang thì không chịu nhận. Còn như quân ta đi đánh Chiêm Thành, lệnh phải giúp lương thì lại không chịu giúp. Vì thế, Trấn Nam vương Thoát Hoan, Hành tỉnh bình chương sự A Lý Hải Nha phải đem quân sang đánh. Trong khi giao chiến, hai bên đều giết hại lẫn nhau. Nay cận thần của nước các ngươi là bọn Trần Ich Tắc, Trần Tú Hoãn lo sợ nước bị sụp đổ, tuyệt diệt, tai hoạ đến kẻ vô tội nên thường xuyên bảo vua các ngươi vào chầu, nhưng rốt cuộc vẫn không được nghe theo. Bọn ấy đã tự đến quy phục.  Ta thương bọn này có lòng trung hiếu, đã đặc cách phong Trần Ích Tắc làm An Nam quốc vương, Trần Tú Hoãn làm Phụ Nghĩa công, để phụng tự họ Trần. Lại sai Trấn Nam vương Thoát Hoan, Bình chương sự áo Lỗ Xích đem quân sang bình định nước các người. Những tội lỗi trước đây chỉ thuộc một mình y, quan và dân không liên quan. Khi chiếu thư tới, các ngươi nên trở về đồng ruộng yên ổn làm ăn. Vậy xuống chiếu để hiểu dụ”.

Văn ngôn trong tờ chiếu của Nguyên là một đòn tâm lý chiến đánh vào nhân tâm nước ta. Người Nguyên miệng nói toàn điều lễ nghĩa, nhưng quân Nguyên trước sau đi đến đâu là tàn sát, cướp bóc đến đó. Quân dân Đại Việt hơn ai hết hiểu rõ dã tâm của quân xâm lược. Chúng ta sẽ thấy được trong cuộc chiến rằng những chiếu thư dụ dỗ như thế này không đem lại nhiều hiệu quả. Nhà Trần bấy giờ căn cơ đã vững, nhân dân một lòng với triều đình. Một vài lời xảo ngôn của quân xâm lược đâu dễ gì lung lạc được.


Quốc Huy


TÌNH TANG

167
TÌNH TANG

Mà rồi trời cũng gộp về nhau 
Ước nguyện tình tang thỏa vọng lầu 
Thơ nhạc vang lừng khoe lựng suốt
Trăng đèn tỏa rạng chói ngời thâu 
Này em muôn thuở lung linh sắc
Nhé ái từng đêm quấn quyện màu 
Cho dẫu gió giông hoài giỡn cợt
Mà rồi trời cũng gộp về nhau 

HANSY


HOÀI THU

Thu nào hai đứa mãi cùng nhau 
Thưởng phú ngâm thi chốn nguyệt lầu 
Lòng rộn tình chan nào ngỏ thấu
Tim bừng duyên ngẫu chẳng cùng thâu 
Trầm hương kể chuyện thơm truyền khẩu
Kỷ niệm thầm câu ngọt ướp màu 
Hồn mỏng đôi mình tìm chỗ náu
Thu nào hai đứa mãi cùng nhau

HANSY