Thứ Năm, 27 tháng 9, 2018

DỖI TÌNH

DỖI TÌNH
[Ngũ độ]

Tim sầu quạnh quẽ đời không tỏ
Khắc khoải người ơi tình lụn rõ
Nẻo mộng trăng vàng cứ nghĩ to
Ân nguyền gió bạc thì ra nhỏ
Triên miên xót dạ hỡi thân cò
Nghiệt ngã tê lòng ôi dáng cỏ
Vẫn hiểu yêu là ái tặng cho
Mà sao quá vãng ai đành bỏ

Mà sao quá vãng ai đành bỏ
Đến nỗi ươm buồn lên ngọn cỏ
Dẫu biết ân tình chẳng được to
Nhưng mà ái mộng nào đâu nhỏ
Ai ngờ giữa cuộc phải nằm co
Cứ tưởng trong hồn luôn rạng rõ
Thổn thức đêm dài rũ rượi ho
Tim sầu quạnh quẽ đời không tỏ

HANSY

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét