Thứ Hai, 26 tháng 3, 2018

NGỠ NGÀNG

69.
NGỠ NGÀNG
[Giao cổ]

Tình yêu cuối nẻo úa phai rồi
Quá vãng hoan tình nuối tiếc ơi
Ái cũ lặng đìu hiu xót dạ
Ê chề đợi bóng nghĩa nào vơi
Tưởng là thẫm ước đời sum hiệp
Đâu biết sai nguyền thệ rớt rơi
Thơ thẩn một mình trong kỷ niệm
Sâm Thương cách trở biệt tăm lời

Sâm Thương cách trở biệt tăm lời
Níu mấy bây giờ ái vẫn rơi
Cứ tưởng chân lòng duyên chẳng đổi
Ai dè bạc phước mộng rồi vơi
Chia lìa hỡi gối chăn choàng hận
Mây nước tích hờn giã biệt ơi
Bóng đổ chiều nghiêng sầu quạnh hắt
Tình yêu cuối nẻo úa phai rồi

HANSY


DỖ LÒNG

Vũ khúc chiều thương tím lịm rồi
Hương tình quyện gió trải lòng ơi
Hồn mong duỗi cảnh lan tràn vợi
Mộng nhớ loang trời ngập đẫy vơi
Bóng hỡi chờ say thềm nguyệt tới
Ta này ngóng lịm quãng thuyền rơi
Ngồi đây diễm lộng đêm nồng gởi
Quẫy cuộn niềm mơ ấm chuyển lời

Quẫy cuộn niềm mơ ấm chuyển lời
Trăng chuyền đến nẻo chớ làm rơi
Nồng hương mãi nhé đừng hao vợi
Ấm mộng luôn hoài chớ loãng vơi
Dẫu cách muôn trùng say bạn hỡi
Dầu ngăn vạn hướng lịm người ơi
Dài câu diễm tuyệt lâng bồng tới
Vũ khúc chiều thương tím lịm rồi

Hà Thu

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét