Chủ Nhật, 18 tháng 3, 2018

NGỔN NGANG

NGỔN NGANG

Ngổn ngang tâm sự vơi đầy
Lòng sao đắng nghẹn, riêng tây lệ nhòa
Sợi buồn cột níu hồn ta
Trăm năm tưởng được, ai dè... hư không.

Thức thao lòng cứ nhủ lòng
Đã không duyên phận còn mong ngóng gì
Em về hong lại xuân thì
Ta về tìm lại vần thơ thuở nào.

Tình buồn, cánh nhạn nghiêng chao
Biết bao giờ mới quên nhau , hỡi người!


HANSY

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét