Thứ Tư, 18 tháng 4, 2018

CẢM ĐỀ

CẢM ĐỀ

Vô tình chiếc lá vàng rơi
Dưng không lòng lại bồi hồi xót xa...

Thương đời đã lắm bôn ba
Mùa trăng nhanh lụi, lắm tha thắt chiều
Cũng là một kiếp mỹ miều
Người trong nhung lụa, kẻ liêu xiêu bày.

Chạnh buồn dỗ ngọt niềm say
Ngoái trông bến cũ còn lay lắt chờ
Bẽ bàng duyên phận dòng thơ
Ngàn năm hờ hững khiến chơ vơ tình.

Ngẫm thương cõi nhớ vô hình
Thắt tha biết mấy giữa vinh nhục đời…

HANSY

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.