Thứ Hai, 30 tháng 10, 2017

TRỞ ĐÔNG

16.
TRỞ ĐÔNG

Quay quắt mùa đi thẫm úa vàng
Đông buồn rã cánh giá lồng sang
Đơm choàng cõi nhớ đơm hồn dậy
Ướp trọn buồng thương ướp lệ tràn
Lặng lẽ bên đời muôn khổ phủ
 m thâm giữa thế vạn sầu mang
Tình xưa rũ rượi mùa hoang phế
Lạc phím bong dây thảm thiết đàn

Lạc phím bong dây thảm thiết đàn
Ai vầy hoan lạc kẻ buồn mang
Mùa trăng bạc phếch đau chìm vợi
Cõi ái chênh chao buốt ngập tràn
Cứ ngỡ ân tình nồng sắc lại
Đâu dè kỷ niệm nhạt màu sang
Trời xưa lặng ngắt niềm tê tái
Quay quắt mùa đi thẫm úa vàng

HANSY

ĐÓN ĐÔNG

Đành thôi tiễn biệt sắc thu vàng
Tiết lạnh đầu mùa đã bước sang
Trở gió mành nghiêng khều nắng dậy
Giăng mây góc khuất gọi mưa tràn
Sầu tư một kiếp hoài đeo bám
Tủi hận muôn đời mãi nặng mang
Mới gửi tâm tư vào tiếng nhạc
Đêm đêm trổi nhẹ mấy cung đàn

Đêm đêm trổi nhẹ mấy cung đàn
Trải nỗi u sầu phải vướng mang
Buốt mảnh hồn đơn sương ướt đẫm
Lạnh con tim lẻ tuyết giăng tràn
Lưa thưa góc núi hoa rơi vỡ
Lác đác ven rừng lá rụng sang
Xám xịt màu đông trùm ngập lối
Đành thôi tiễn biệt sắc thu vàng!

Thươnghoai Nganam

MỘNG TÀN THU

Luyến lưu một chút nắng hanh vàng
Thu khuất dần rồi, Đông chớm sang
Chiếc lá thẫn thờ nghe gió lộng
Cành hoa ngơ ngác hứng sương tràn
Rơi vào mắt biếc duyên đeo đẳng
Ngã xuống tim hồng nợ gánh mang
Bóng tối hoang sơ chìm dáng ngọc
Đêm thâu làm bạn với cây đàn

Đêm thâu làm bạn với cây đàn
Trải nỗi niềm riêng cứ níu mang
Tay vói chưa xa bờ tóc rối
Hồn nghiêng đã lụy nét mi tràn
Chung vườn nhưng vẫn xa xôi quá
Chỉ đứng nhìn thôi, chẳng dám sang
Bướm thắm vờn bay tìm nhụy ngọt
Luyến lưu một chút nắng hanh vàng.

Thươnghoai Nganam

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét