Chủ Nhật, 22 tháng 10, 2017

TRANG TÌNH PHỤ

12.
TRANG TÌNH PHỤ
[Ngũ độ-Giao cổ]

Thẫm lặng buồn ơi xám nẻo đường
Trông về kỷ niệm nuối nhòe sương
Trầm hương rã lạnh lùng chăn gối
Khắc khoải tim lòng bão cội vương
Nhẩm lại tình yêu mùa ái đã…
Tìm soi kỷ niệm khúc mơ dường…
Nào ai biết được ngày hư rỗng
Lặng lẽ canh sầu chẳng ánh dương

Lặng lẽ canh sầu chẳng ánh dương
Tình ơi tất cả lặng như dường…
Thềm yêu vợi bẽ bàng duyên kiếp
Vỡ vụn thân đời nẻo tối vương
Có phải cơi tình mê mệt bão
Hay là nuộc ái mỏi mòn sương
Mà đem nghĩa nặng vùi trong gió
Để mỗi người nay cách một đường

HANSY


VÔ ĐỀ

Gởi những sầu bi cuối vệ đường
Cho niềm nguyện cũ thắm bờ sương
Bên đời cảnh nghẹn không hờn vướng
Giữa chốn cơn buồn chẳng bạt vương
Khỏa những cung đàn khơi rạng hướng
Luồn bao tiếng nhạc trỗi xanh dường
Trời khuya bóng tỏa như còn gượng
Biển vắng tơ lòng huyễn cội dương

Biển vắng tơ lòng huyễn cội dương
Tình yêu buổi ấy ngọt ân dường
Ngàn câu lộng rỡ ràng muôn hướng
Rộn rã sông đời mấy nỗi vương
Cũng bởi mê nồng ươm mộng tướng
Nên là mát dịu khỏa làn sương
Xuân về ngõ phúc vờn cao vượng
Trải sắc bờ duyên dẫu vạn đường

Trần Thùy Linh 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.