Thứ Bảy, 14 tháng 10, 2017

HƯƠNG XƯA

HƯƠNG XƯA

Trọn tình, vẹn nghĩa, thơm lời
Mà sao khó được cảm phơi phới lòng
Để cho nắng trở chiều đông
Trái tim lẻ mọn đẫm mông muội sầu.

Thế mà trầu phải lìa cau
Để ngàn năm phải chịu đau đớn giày
Phương nào người hỡi, có hay
Xót thương úa dạ, khổ day dứt hoài.

Vọng buồn tim giữa lay hoay
Sầu đong kín ngọn khó thoai thoải đời
Dẫu rằng thệ ước một lời
Đành quên lối cũ khiến rời rã ân.

Nắng qua xế bóng bao lần
Tình xưa còn nhớ chút ân nghĩa nào?

HANSY

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét