MỘT THUỞ NỒNG HƯƠNG


MỘT THUỞ NỒNG HƯƠNG

Đà thành hỡi, nhớ hoài quá vãng
Của ngày nao lãng đãng mầm yêu
Thơ ngây một dáng mỹ miều
Tuổi vừa mới lớn, khiến liêu xiêu hốn…

Đêm hò hẹn, ngọt mềm chan mắt
Trên gác cao đường mật hồng loan
Những hôm trăng tỏa thơm choàng
Mộng mơ diệu ngát,tình loang loáng ngời…

Nào những khi dạo chơi khắp phố
Hoặc xuôi về cửa ngõ biển xinh
Sóng êm vỗ mạn Thanh Bình
Ru lòng hai đứa, dỗ tình yêu thơm…
……….
Dù cách trở, thư ươm miền nhớ
Thủy chung bền, muôn thuở ngời thương
Ta núi cao, em phố phường
Mà sao mộng ước mãi vương vấn lòng…

Hiếm hoi lắm chúng mình mới gặp
Quấn trong nhau, vồ vập miền hoan
Ước ao nồng mặn huy hoàng
Trầu cau sum hiệp, dậy khoan khoái nguyền…
………….
Rồi giông gió, truân chuyên nào xiết
Ta với nàng cách biệt từ đây
Từng đêm nỗi nhớ đọa đày
Trách cao xanh nỡ giáng cay đắng hoài…

Thời gian lướt, sầu ai cũng cạn
Mịt mù xa, hàng vạn núi sông
Rồi em cất bước theo chồng
Mình ta đứng lại, còn trông mong gì…
……….
Ngày gặp lại, tình si hồi tưởng
Mắt nai tròn em ngượng ngùng thêm
“Thôi rồi, lỡ khúc êm đềm
Đừng lưu luyến mãi giữa thềm ái xưa…”

HANSY

Nhận xét

Bài đăng phổ biến