Thứ Năm, 28 tháng 2, 2019

34. CHIẾC LÁ CUỐI CÙNG

34.
CHIẾC LÁ CUỐI CÙNG
[Khoán thủ-Giao cổ]

XA biệt em rồi ái lả đâu
NHAU không tình hỡi hoải hoang sầu  
CHƯA hề hạnh phúc ngày thương bậu
MÀ lại chia lìa buổi đoạn ngâu
LÒNG gió bão ran bờ bến giậu
NGHE ân nguyền khúc dạ trăng cầu
QUẠNH hiu gác phượng làm sao thấu
VẮNG vẻ tim nồng nguyệt đẫm châu

ĐƯỜNG tình chi có nữa mà mong 
THÊNH lệch hồn tim khiến oải lòng 
THANG đượm tan rồi đâu thể ngóng 
GIÓ hừng nghẹn lại chẳng gì trông
LỘNG thơm thuở trước hoài lâng mộng 
MỘT thoáng hôm nao ước ghé phòng
MÌNH mỏi mệt nhiều khi khổ đọng
TA sầu ái cảm trở mùa đông

RƯỢU tiễn bày ra túy lúy thềm 
CẠN niềm u uẩn dặc dằng đêm
LY tràn nẻo quên mùi chăn nệm 
UỐNG đoạn trần ai gió phả rèm
SAY khướt lịm tâm sầu ô nhiễm
LÒNG buồn khắc khoải não nề thêm
CÒN ta vờ vật mùa mơ huyễn
GIÁ lạnh trầm kha buốt dạ mềm

LÁ tình đã rụng héo mòn trơ 
TRÊN nẻo mùa thương lặng ngắt giờ
CÀNH úa hoang tàn đau đớn thuở
MỘT chìm ngây dại guộc gầy mơ
CHIẾC tim nát giữa vòng thương nhớ 
CUỐI quãng nguyền yêu sắc mộng mờ
BAY xuống ven đời trong  ngẩn ngớ
XA nồng ân ái cả trời ngơ

HANSY

*
CHIẾC LÁ...

ĐÊM đã muộn rồi nuối lại đâu
CHIA tay ngấn lệ cảnh thêm sầu
LY tan hỡi gió đau lòng bậu
BUỒN khóc chi trời đổ giọt ngâu 
GÌ nhớ nguyền ân đường phối ngẫu
SAO quên ước hẹn mối duyên cầu
CHẲNG mong tái ngộ tim mình thấu
NÓI nữa lăn dài thánh thót châu 

CHỈ còn kỷ niệm nối niềm mong 
NGHE tiếng mưa rơi bỗng chạnh lòng 
EM hãy dần quên đừng đợi ngóng
NÓI gì được nữa hết chờ trông 
NHỎ xinh dáng bước vào cơn mộng
TRỞ lại niềm mơ quạnh quẽ phòng
VỀ lối thu xưa làm lắng đọng 
THÔI đành lá rụng cuối chiều đông


NGÀY nối tiếp nhau vẫn đợi thềm
BUỒN gì nhạc tấu bản tình đêm 
TÊNH hênh gió mãi vào con hẻm
CŨNG tưởng hình ai phấp phới rèm 
ĐƯA sáo qua sông đò lỡ hẹn 
CHIỀU lòng rứt áo dạ buồn thêm 
VÀO yêu hạnh phúc sầu đau nếm
TỐI nghĩ về ai suối tóc mềm

MÍM lời yêu lại cũng đành trơ
MÔI tím ngày xưa đến mãi giờ
CƯỜI đó tưởng vui đời một thuở
MÀ buồn khóc cả lúc trong mơ 
NHỚ thương vời vợi xin đừng lỡ
THƯƠNG nhớ đầy vơi sẽ chẳng mờ 
KHÔN xiết bao tình ân nghĩa nợ
NGUÔI làm sao được để hồn ngơ

Minh Hien 


*
CHIẾC LÁ CUỐI CÙNG 

ĐÊM đến bên rồi anh ở đâu
QUA cơn mộng mị nhớ thương sầu
CHƯA mùi vẫn thấy nao lòng bậu
MÀ bén hương tình lên mắt ngâu
TRỜI lúc khuya tàn trăng chiếu giậu
SAO rơi tối muộn rót chân cầu
VỘI say đắm giấc hồn men thấu
SÁNG lại mơ màng vương mắt châu..

MỘT phút mơ màng cũng nhớ mong
ĐÀN ai trỗi dậy khúc tơ lòng
CHIM quyên đợi bạn phương trời ngóng
CÁNH nhạn mong bầy góc bể trông
NHỎ xuống bên rèm hoen đẫm mộng
CHỞ vào gối nhỏ ướt loan phòng 
MÙA thương dệt thắm lời đơm đọng
SANG bến hoang tàn vẫn ấm đông.

CHIỀU nay trở lại giấc mơ thềm
VÀO ngõ tương sầu bến nhớ đêm
THU ước cơn nồng say giấc nệm 
TIỄN màn sương lạnh khuất sau rèm
EM đong đầy ắp hồn trăng diễm
SẦU đọng dần vơi ngộn gió thêm
LẠNH bước ai về không hoặc huyễn
GIÁ băng cũng chẳng sợ loang mềm.

LÁ đổ hoang thềm những tán trơ
TRÊN non nhánh trọc hắt hiu giờ
CÀNH dơ chạnh nỗi buồn muôn thủa
TỪNG xác xơ niềm vạn kiến mơ
CHIẾC hỡi hay không lòng ngập nhớ
CUỐN về có thấy dạ màng mơ
BAY theo gió cuốn hồn say dở
XA vắng ta ngồi cứ mãi ngơ..

+Hà Thu Nguyen 


*CHIẾC LÁ CUỐI CÙNG...
----
ĐÊM về lạnh giá hỏi mùa đâu 
QUA ải nhà bên đã chạnh sầu 
CHƯA ngỏ lời yêu nào với bậu 
MÀ lòng thổn thức giọt tình ngâu 
TRỜI giăng lối uyển hờn khung dậu 
SAO ánh màng đêm dỗi nguyệt cầu 
VỘI khẽ hồn ai tìm hiểu thấu 
SÁNG bừng ảo mộng giữa dòng châu 
---
MỘT cõi đi về phía ảo mong 
ĐÀN ai trỗi khúc dậy cung lòng 
CHIM chiều lẻ bạn hoài tin ngóng 
CÁNH mỏi ru chìm lịm ngữ trông 
NHỎ khẽ lời yêu hờn gối mộng 
CHỞ bao giấc điệp dỗi cô phòng 
MÙA hoa sấu nở ngùi hương đọng 
SANG ngõ bên nhà chợt nhớ đông 
---
CHIỀU nay vạt nắng đã lên thềm 
VÀO ngưỡng canh trường lịm giấc đêm 
THU luyến lưu ngoài kia ngõ nệm 
TIỄN ai quạnh vắng phả khung rèm 
EM về giữa độ trời loang tím 
SẦU ở nơi nào vọng ái thêm 
LẠNH buốt khuê phòng chen ngữ điểm 
GIÁ nay huyễn ngự thoả môi mềm 
---
LÁ bỏ phương nào ngưỡng cội trơ 
TRÊN hiên vạt nắng điểm bao giờ 
CÀNH say gối mộng chìm muôn thuở 
TỪNG giấc ru nồng dạ vẫn mơ 
CHIẾC vội về đâu ngàn nỗi nhớ 
CUỐN theo kỉ niệm đã phai mờ 
BAY vào lối ngự tình dang dỡ
XA nửa khung trời dạ ngẫn ngơ. 

Truong Thanh




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét