KỶ NIỆM NHẠC SỸ TRỊNH CÔNG SƠN


DIỄM XƯA

MƯA nhớ về ai trút giận hờn 
VẪN đường phố cũ thuở nồng son 
MƯA nhòa nhoạt chảy trên mi mắt 
BAY giữa miền không lá mỏi mòn 
TRÊN núi xanh xao lời hát Khánh 
TỪNG mây lơ lửng nhạc tình Sơn 
THÁP rêu in dấu thời gian phủ 
CỔ kính dường như diễm lệ còn
+Minh Hien 

DÀI câu thương nhớ lặng mơ còn
TAY níu hôm nào vọng dáng Sơn
EM hỡi ân tình luôn đượm ngọt
MẤY ơi kỷ niệm chớ phai mòn
THUỞ thơm lúc ngát lèn tim đỏ
MẮT biếc môi nồng đẫm dấu son
XANH lộng hoang trời ngan ngát trỗi
XAO trăng cho buổi tóc mây hờn
+Poet Hansy 

NGHE vọng từ đâu tiếng biển hờn 
LÁ sầu héo úa cả mầu son 
THU qua để lại khung trời nhớ 
MƯA hắt làm cho vạt ái mòn 
REO phím cầm ca nơi đỉnh nguyệt 
MÒN chân gác trọ ở đầu sơn 
GÓT hồng phiêu lãng về vô định 
NHỎ nhẹ lời thơ hỏi có còn... ?
+Minh Hien 

ĐƯỜNG xưa níu mộng thoáng hương còn 
DÀI điệu tang bồng đẫm tiếng Sơn
HUN trỗi nguyền ân hoài lộng ước 
HÚT loang kỷ niệm chẳng xoay mòn 
CHO nồng phấn thệ tình thơm mãi
MẮT dạ tươi hoài để ngát son 
THÊM chút rượu đời hương lửa dậy
SÂU men huyễn cảnh bạt cung hờn
+Poet Hansy 

MƯA thánh thót rơi chạm phím hờn 
VẪN tràn dấu mộng buổi vàng son 
HAY lòng lặng gió vờn mây lả
MƯA hắt chiều hiu nuối nhạc mòn 
TRÊN vở loang dài câu diễm thánh 
HÀNG vần vọng thẳm khúc hoài Sơn 
LÁ thầm trải nhẹ khung triền nắng
NHỎ lệ mi ngây giấc nguyện còn
+Phượng Quỳnh 

BUỔI mây ghé dỗi ngọt thơm còn
CHIỀU nắng chao tình vọng luyến Sơn 
NGỒI đếm hoang nguyền neo nhớ nhạt
NGÓNG chờ huyễn mộng níu thương mòn 
NHỮNG làn khói thuốc mờ nhân ảnh
CHUYẾN gió sơn tuyền tản dấu son
MƯA thiếp loang hồn ru kỷ niệm
QUA vòng nhân quả chợt tan hờn
+Poet Hansy 

TRÊN cánh chiều hoang thắp giọt hờn 
BƯỚC nào phai nhạt quảng đàn son 
CHÂN choàng xứ viễn tung thề mỏi 
EM lại vườn xưa đốt niệm mòn 
ÂM khúc tình chan lời tuế nguyệt 
THẦM đời hương lửa nỗi tuyền sơn* 
LÁ rơi rơi mãi vào xa vắng 
ĐỔ thẳm tràn mây lệ nắng còn
+Phượng Quỳnh 
*lời thề sơn tuyền

CHỢT thoang thoảng ngọt mắt môi còn
HỒN rạo rực ngời thẫm nuối Sơn
XANH thắm nguồn ân giờ nguyệt dậy
BUỐT đau cội ái phút dương mòn
CHO tình biếc dạ neo gừng muối
MÌNH giữ cau trầu khiến thệ son
XÓT cảnh người đi buồn để lại
XA nhau ai chẳng trỗi canh hờn
+Poet Hansy 


Nhận xét

Bài đăng phổ biến