Thứ Ba, 24 tháng 10, 2017

SƯ SỬ SỨ - PHỤ PHÙ PHU

SƯ SỬ SỨ 
PHỤ PHÙ PHU

   Vua Lê Thánh Tông đi kinh lý vùng Sơn Nam Hạ, ghé thăm làng Cao Hương , huyện Vụ Bản , quê hương của trạng nguyên  Lương  Thế Vinh, lúc bấy giờ cũng đang theo hầu vua. 

Hôm sau, vua đến thăm chùa làng. Khi ấy sư cụ đương bận tụng kinh. Bỗng sư cụ đánh rơi chiếc quạt xuống đất. Vẫn tiếp tục tụng,sư cụ lấy tay ra hiệu cho chú tiểu cúi xuống nhặt, nhưng một vị quan tùy tòng của vua đã nhanh tay nhặt cho nhà  sư .Vua trông thấy vậy , liền nghĩ ra một vế câu đối,rồi trong bữa tiệc hôm đó thách các quan đối. Vế ấy như sau: 

Đường thượng tụng kinh, sư sử sứ
    Nghĩa là:
Trên bục đọc kinh, sư khiến sứ (nhà sư sai khiến được quan). 

    Câu này oái oăm ở ba chữ "sư sử sứ". Các quan đều chịu, chẳng ai nghĩ ra câu gì.
   Trạng nguyên Lương Thế Vinh cứ để cho họ suy nghĩ chán chê. Ông ung dung ngồi uống rượu, chẳng nói năng gì. Vua Thánh Tông quay lại bảo đích danh ông phải đối,với hy vọng đưa ông đến chỗ chịu bí. Nhưng ông chỉ cười trừ. 

Một lúc, ông cho lính hầu chạy ngay về nhà mời vợ đến. Bà trạng đến, ông lấy cớ quá say xin phép vua cho vợ dìu mình về. 

  Thấy Vinh là một tay tài ứng đối mà hôm nay cũng đành phải đánh bài chuồn , nhà vua lấy làm đắc ý lắm , liền giục: “Thế nào? Đối được hay không thì nói đã, rồi hẵng về chứ?” 

   Vinh gãi đầu gãi tai rồi chắp tay ngập ngừng: 

       - Dạ ... muôn tâu. Thần ... đối rồi đấy chứ ạ! 

   Vua và các quan lấy làm lạ bảo Vinh thử đọc xem. Vinh cứ một mực : “Đối rồi đấy chứ ạ!” hoài. Sau nhà vua gạn mãi, Vinh mới chỉ vào người vợ đang dìu mình, mà đọc rằng: 

Đình tiền tuý tửu, phụ phù phu.
Nghĩa là:
Trước sân say rượu, vợ dìu chồng

       Nhà vua cười và thưởng cho rất hậu.

[ST]

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét