Chủ Nhật, 28 tháng 10, 2018

ĐAU LÒNG


177
ĐAU LÒNG
[Thuận Nghịch độc]

Phương viễn ngút tình mãi phủ vây
Phượng ơi buồn dạ đớn đau nầy
Đường mơ lạc ước khờ loang dẫy
Hướng mộng tan thề đắng khổ ngây
Vương ái khẳm cùng cho rã vậy
Ngượng thêm nhiều nữa mấy vơi đầy
Trường xa xót lệ sầu ơi ấy
Sương lạnh toát đầu phả trắng mây

Mây trắng phả đầu toát lạnh sương
Ấy ơi sầu lệ xót xa trường
Đầy vơi mấy nữa nhiều thêm ngượng
Vậy rã cho cùng khẳm ái vương
Ngây khổ đắng thề tan mộng hướng
Dẫy loang khờ ước lạc mơ đường
Nầy đau đớn dạ buồn ơi phượng
Vây phủ mãi tình ngút viễn phương

HANSY

KHẼ NẦY

Phương về trải nhớ cuộn cào vây
Hướng đợi niềm dâng gợn gió nầy
Đường cách dạ lâng trào nhịp vẫy
Trượng xa lòng đảo xuyến lời ngây
Vương thầm kẽ mắt êm nồng đẫy
Ngượng khẽ làn môi ngọt thắm đầy
Trường dặm thảo thơm ngời mộng ấy
Sương ngàn vọng khát dạt dào mây

Mây dào dạt khát vọng ngàn sương
Ấy mộng ngời thơm thảo dặm trường
Đầy thắm ngọt môi làn khẽ ngượng
Đẫy nồng êm mắt kẽ thầm vương
Ngây lời xuyến đảo lòng xa trượng
Vẫy nhịp trào lâng dạ cách đường
Nầy gió gợn lâng niềm đợi hướng
Vây cào cuộn nhớ trải về phương.

Hà Thu

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét