Thứ Hai, 27 tháng 5, 2019

11-CHIẾC LÁ CUỐI CÙNG

CHIẾC LÁ CUỐI CÙNG
[Nhạc-Giao cổ]

XA biệt em rồi khổ cứa sâu
NHAU xưa ái rã hoải hoang sầu 
CHƯA nhiều hiệp kết ngày thương bậu
MÀ lại chia lìa buổi đoạn ngâu
LÒNG gọi thề tìm ai hiểu thấu
NGHE tim chợt tỏ dạ kêu cầu
QUẠNH hiu gác phượng buồn giai ngẫu
VẮNG vẻ thân đờ mắt đẫm châu

ĐƯỜNG tình đã lỡ biệt chờ mong
THÊNH lệch vành tim khiến oải lòng
THANG đượm tan rồi đâu thể ngóng
GIÓ bừng nghẹn tắt chẳng còn trông
LỘNG điên đảo dạ sầu hoang trống
MỘT khổ chùng tê trỗi phập phồng
MÌNH rã rượi nhiều trong ảo vọng
TA ngùi bởi ái trở mùa đông

RƯỢU đắng bày ra tiễn trước thềm
CẠN dòng uẩn khúc trọc trằn đêm
LY tràn tửu thoát mùi chăn nệm
UỐNG đoạn trần ai gió phả rèm
SAY khướt luồn tim sầu kiểm nghiệm
LÒNG buồn khắc khoải hận dài thêm
CÒN chi ngoái vọng mùa xưa hiếm
GIÁ lạnh tình ơi buốt dạ mềm

LÁ thề đã rụng héo mòn thơ
TRÊN nẻo đường qua lặng ngắt tờ
CÀNH rã xiêu tàn đau đớn mở
MỘT chìm khổ dại guộc gầy mơ
CHIẾC trâm nát giữa vòng thương dở
CUỐI quãng vùi trong cõi ái mờ
BAY dạt ven đời thêm ngẩn ngớ
XA người quạnh quẽ khiến lòng đơ

HANSY



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.