TRƯỜNG CA MÙA ĐÔNG


 
TRƯỜNG CA MÙA ĐÔNG
[Bát điệp-Ngũ độ]
1
Ẩn ức NHƯ chuỳ trĩu nặng môi
Hầu NHƯ ngõ cụt gió mưa bồi
Tơi bời tựa bão NHƯ lòng rách
Nghiệt ngã NHƯ cùm bởi kiếp côi
Ngãi tận NHƯ bùn chao đảo trí
Tình NHƯ sẵn dịp bỏ bê chồi
Tuồng NHƯ số phận ngùi tan rã
Kỷ niệm NHƯ nào lũ cuốn trôi
 
Sai lầm nổi GIÓ đạp tình trôi
Bủa GIÓ vào duyên dễ rạp chồi
GIÓ bão rêm hồn căng thẳng ngặt
Xuân lòng bặt GIÓ não nùng côi
Sầu len lỏi GIÓ mùi chua bỡn
Hận rã rời tim GIÓ nhảm bồi
Bởi GIÓ suy đồi gây vỡ mộng
Căm thù GIÓ đểu chạm bờ môi
2
Vĩnh biệt MÙA yêu chẳng thái bình
Lem MÙA tắc nghẽn nụ cười xinh
MÙA xưa dáng đổi bơ phờ dạ
Mộng cũ MÙA thay ngớ ngẩn hình
Buốt chỏng chơ MÙA khê nghĩa mặn
Đau hờ hững ý quạnh MÙA trinh
MÙA thương úa rã lòng im bặt
Đã cạn MÙA vui thuở chúng mình
 
Vào ĐÔNG trở mặt xóa đôi mình
Cảm thán ĐÔNG về quặn chữ trinh
Đắng cảnh sầu ĐÔNG chằng chịt bão
Buồn ĐÔNG sưởi rượu xác xơ hình
Chia lìa mắt tủi ĐÔNG bầm giập
Thổn thức ĐÔNG hờn cõi nhạt xinh
Mãi nhớ chiều ĐÔNG trời đổ sụm
Tàn ĐÔNG sự thể khó yên bình
3
Đẫm LẠNH viền tim suốt cả đời
Ưu sầu giữa LẠNH đếm tình rơi
Hồn tê tái LẠNH đầy xơ vữa
Nhát não nề sâu bủa LẠNH ngời
LẠNH nẻo mơ hồ chua chát ẵm
Đau lòng buốt LẠNH hão huyền vơi
Đường xưa lối cũ vùi hoang LẠNH
Đổ vỡ niềm tin LẠNH đất trời
 
LÒNG ngây kỷ niệm dõi chân trời
Ngã bệnh cung LÒNG buốt chẳng vơi
Bão quất LÒNG bươm sùi sụt oải
LÒNG đan cảnh cũ nhớ nhung ngời
Lem rầu rĩ gối tim LÒNG nghẹn
Nhói hẩm hiu LÒNG vũ trụ rơi
Phẫn nộ LÒNG kia đà chuyển hướng
LÒNG khê mộng tưởng khiến teo đời
4
Ái cảm vườn THƯƠNG dụ đãi đằng
THƯƠNG rồi sập bẫy lưới tình giăng
Lời bay bổng quyện rền THƯƠNG mướt
Giọng dỗ dành THƯƠNG thỏa sánh bằng
Lỡ bước THƯƠNG mình dang dở chuyện
THƯƠNG lìa ngắt mộng tẽn tò trăng
Từ nay đã quyết đừng THƯƠNG vội
Bởi dạ người THƯƠNG khó vĩnh hằng
 
Vào khuya chợt NHỚ giỡn sông Hằng
Huyễn hoặc thiên đường NHỚ cảnh trăng
NHỚ vỗ về nhau ghì bấy diệu
Vờn mê mẩn nguyệt NHỚ đâu bằng
Sa lầy thảm họa ra rìa NHỚ
Bẻ NHỚ môi tình vật vã giăng
Tự nhủ tim rằng không NHỚ nữa
Tìm quên nỗi NHỚ dạo hoan đằng*
5
Những khúc TÌNH thơ trải điệu buồn
Hương TÌNH úa nhạt nỗi sầu tuôn
TÌNH xua kỷ niệm tan tành đến
Sáo đuổi TÌNH ca hỗn độn luồn
Dỗ giấc triền miên TÌNH chẳng vẹn
Mơ TÌNH lảnh lót ngãi nào suôn
Rồi giông bão đến TÌNH yêu rụi
Ngoái tưởng TÌNH xưa rạn vỡ nguồn
 
Lòng TA máu rịn bủa vây nguồn
Tĩnh lặng TA ngờ khó thể suôn
Khiến võ vàng TA hờn ngọc sẩy
Đành thui thủi góc phạt TA luồn
Dồn TA cảnh lạc vòng vo kiếm
Vỡ mộng TA sầu nức nở tuôn
Cổ tích TA nàng chôn nghĩa địa
Đời TA ẩn dật gõ canh buồn
 
HANSY
*hoan đằng[欢腾]=vui mừng hớn hở

Nhận xét

Bài đăng phổ biến