ĐẪM NHỚ THƯƠNG NGƯỜI
ĐẪM NHỚ THƯƠNG NGƯỜI
[Bát điệp-Ngũ độ]
Mãi NHỚ hương ngào tựa thủy tiên
Mộng nỉ non cài thêm NHỚ trĩu
Tình mê mẩn NHỚ bạt lo phiền
Say bừng NHỚ bủa êm đềm giọng
Cảm NHỚ phơi bày rộn rã hiên
Vọng dễ thương hình khơi nẻo NHỚ
Hằng đêm trỗi NHỚ chạy sang liền
Canh trường NHỚ lộng phả tràn hiên
Phừng bay bổng NHỚ trào tuôn đượm
NHỚ vỗ về say hết tủi phiền
Biển NHỚ mùi loang đờ đẫn dạ
Tim tràn cảnh NHỚ mỹ miều tiên
Si cuồng ngọc thể ôm ghì NHỚ
NHỚ khẳm tình ơi noãn diệu hiền
*
THƯƠNG
Thương từ buổi gặp gỡ đầu tiên
Thương làn mắt trẻ không sầu lụy
Thương nét mặt tươi chẳng muộn phiền
Thương những lời êm hình khỏe khoắn
Thương từng tiếng nhẹ vẻ hồn nhiên
Thương này đã khiến mình ngây dại
Thương hỡi niềm vui nở mộng liền
Thương gửi môi cười ấy tự nhiên
Thương trải hương nồng che lệ úa
Thương đan mộng thảo lấp ưu phiền
Thương hòa nốt nhạc mê vườn uyển
Thương vút cung đàn lạc cõi tiên
Thương dệt tình say và đắm nữa
Thương nhau cũng bởi tính ai hiền.
Nhận xét
Đăng nhận xét