NHỚ MÃI TÌNH XƯA

 
NHỚ MÃI TÌNH XƯA
[Ngũ độ]
 
Người ơi nhớ mãi thuở cưng chiều
Cảm hứng tuôn trào giã quạnh liêu
Đượm vỗ về ru ngời ảo giác
Nồng mê mẩn dệt thắm hương điều
Say bừng tuyệt hảo mơ màng quẫy
Sủng ái thơm lừng gạ gẫm yêu
Mộng diễm kiều loang tròn thoả ước
Bờ môi toả nhiệt dễ thương nhiều
 
Mộng tưởng ngờ đâu bão tố nhiều
Nên tình sử cạn rã mùa yêu
Rồi thưa thớt hẹn sầu lem nẻo
Chịu bẽ bàng mơ tủi lắm điều
Ngõ cụt sa lầy tơi tả bấy
Thiên đường đổ sụm não nùng liêu
Lìa ong bướm cũ tàn hoa nguyệt
Chỉ một mình ta giữa cuối chiều
 
HANSY
*
CƠN MƯA CHIỀU
       
Nặng hạt cơn mưa rũ giữa chiều
Gieo hồn quạnh vắng cõi cô liêu
Ngày đi đã hẹn ngàn muôn tiếng
Bữa tiễn cùng trao mấy vạn điều
Đến cuối thu vàng thêu mộng ái
Sang đầu tiết dịu dệt thuyền yêu
Nhưng giờ chỉ mỗi em thầm khóc
Thổn thức mà nghe lá rụng nhiều
 
Thầm nghe thổn thức lá rơi nhiều
Ngỡ đượm duyên vầy với dấu yêu
Mãi nhớ ngày nao thùa chỉ mộng
Hoài thương bến nhỏ dệt tơ điều
Bên thềm gió vẫn lùa hoang lạnh
Giữa nẻo dương tà bóng tịch liêu
Tiếc cuộc tình đầu chưa trọn ngãi
Buồn lê bước mỏi dưới mưa chiều
 
Trần Tấn Lai

Nhận xét

Bài đăng phổ biến