KỶ NIỆM XƯA NÀO
KỶ NIỆM XƯA NÀO
[Ngũ độ]
Cùng nhau ước hẹn cõi xa mờ
Tim ràng rịt mãi càng hăng luyến
Giọng nỉ non hoài cũng khó ngơ
Cảm xúc đồng tâm hoà hiệp trỗi
Hồi xuân diễm lệ khát khao chờ
Trăng tình tự phả lồng hoa bướm
Ảo diệu len về giữa áng thơ
Vũ điệu hương thề thoả tóc tơ
Vẫn nhớ nhung dày luôn cảm diệu
Hoài lưu luyến đượm chẳng phai mờ
Tao phùng tuyệt diễm êm đềm ngấm
Sủng ái say mèm rộn rã mơ
Cuộc huyễn tình loang ngời cổ tích
Hằng nga mãn nguyện khép mi hờ
*
BUỒN ƠI
Vẫn ánh tà dương tỏa nhạt mờ
Hạ mãn nghe lòng vương tủi nhớ
Thu tàn bỗng dạ nuối sầu ngơ
Vùng quê vẫn đấy bao ngày đợi
Chốn cũ còn đây vạn buổi chờ
Để nhện giăng sầu nghiên bút lỡ
Canh dài gác lạnh trải hồn thơ
Cảnh lặng ru hồn những tiếng tơ
Ngõ nhỏ chiều rơi vàng nắng nhạt
Đường quê buổi lụn trắng sương mờ
Chim vừa nhả giọng nơi rừng trúc
Vạc cũng kêu sầu ở suối mơ
Lá đổ thu tàn đêm nguyệt dỗi
Buồn ơi ! Điệu sáo vẫn ơ hờ !

Nhận xét
Đăng nhận xét