NGÀY XƯA HOÀNG THỊ
NGÀY XƯA HOÀNG THỊ
[Ngũ độ]
Câu thề lắng đọng mãi hoài thôi
Thầm tơ tưởng luyến hương đào mận
Thoả hẹn hò yêu giữa suối đồi
Phượng vĩ sân trường tha thướt nở
Giang đầu cánh mộng lững lờ trôi
Về thôn dã bạt ngàn hoa bướm
Cổ tích tình thơ diễm lệ rồi
Tuổi học sinh nào quá vãng trôi
Nặng trĩu tâm hồn man mác cảnh
Buồn tênh kỷ vật hắt hiu đồi
Tim mường tượng nhắc mơ hoài gõ
Cõi nhớ nhung về giục chẳng thôi
Níu giữ thời gian là ảo vọng
Hoàng hôn tím rịm chỗ xưa ngồi
*
MƠ THỜI TUỔI NGỌC
Một thuở êm đềm vẫn nuối thôi
Buổi nắng đèo em về ngõ phượng
Chiều sương chở bạn ghé ven đồi
Bên ngòi nhặt nốt thời gian vỡ
Phía bãi gom đầy kỷ niệm trôi
Giữa cảnh vàng rơi sầu vạn nhớ
Thèm hương bụi phấn đã xa rồi
Bên dòng lặng lẽ cánh bèo trôi
Tà dương đã lệch qua triền núi
Vạt nắng còn vương ở ngõ đồi
Khúc bổng gieo sầu cho dạ mãi
Cung trầm gợi nhớ để lòng thôi
Vườn xưa dỗ giấc mơ ngà ngọc
Ngõ mộng chiều nao lách cỏ ngồi

Nhận xét
Đăng nhận xét