ƯỚC MỘNG TAO PHÙNG
ƯỚC MỘNG TAO PHÙNG
Tóc mây hỡi, có còn chăng
thuở đó
Mắt ngây tròn, nghiêng
dáng tỏ yêu thương
Môi e ấp đượm ngát ái tình
hương
Tha thướt lịm trong chiều
vương rực nắng.
Gót hài sen còn hồng theo
năm tháng?
Nhớ những chiều ngời rạng
sóng bên nhau
Ta cùng chung ước nguyện
thuở ban đầu
Để viên mãn chuyện trầu
cau vừa hái.
Ta ngày đó biến mình thành
thơ dại
Là cát nằm đợi con sóng vỗ
về
Mình mơ thầm trọn ước
nghĩa phu thê
Sóng cứ đến, rồi đi – Và
lại đến!
Một thuở từng là vầng
dương ước hẹn
Quấn hồn nhau trong tia
nắng thương nào
Em gói mình trong ấm áp
xôn xao
Quên những lúc buồn thương
và giá lạnh.
.............
Rồi một ngày tình yêu sao
hiu quạnh
Ta ngỡ ngàng khi chạnh vỡ
liêu trai
Biết không Em, thao thức
những đêm dài
Thương hồn nhỏ đời trai
nơi gác trọ.
Từng mùa qua, trái sầu hoài
bung nở
Em giá lòng, Ta ngờ ngợ
hồn yêu
Vẫn dõi tìm dáng ấy mỗi sớm
chiều
Của tóc mây người yêu hằng
thương lậm.
Xa nhau rồi, tim Ta dường
đen thẫm
Trở giấc sâu, lòng in đậm
buồn tênh
Sao tiếc hoài kỷ niệm đã
chênh vênh
Của hai đứa ngày thênh
thang luyến ái.
Này em hỡi, dẫu tình đà
ngang trái
Ta vẫn mơ sớm có lại tao
phùng
Mong thuyền nồng cập bến dệt
thủy chung
Để thắp sáng hoàng cung
mùa xuân mộng…
HANSY
Nhận xét
Đăng nhận xét