NGOÁI TƯỞNG MÙA XƯA

 
NGOÁI TƯỞNG MÙA XƯA
[Ngũ độ]
 
Cảnh sắc trần gian đã gọi mùa
Thanh giòn nhịp nắng mãi vờn đua
Tình thơm thảo dậy bừng hơi luyến
Mộng khẽ khàng chao phả gió lùa
Cảm xúc hồn thơ ngào ngạt vẫy
Quay cuồng vũ khúc rộn ràng tua
Chiều nay chợt thoảng mùi hương ấy
Kỷ niệm hồi xuân giữa sóng đùa
 
Lời yêu thuở nọ giống như đùa
Bị lỡ duyên nồng khổ lắm tua
Uẩn khúc buồn thiu quằn quại diễu
Sàm ngôn độc ác đổ xô lùa
Đau còm cõi dạ thiêu hồn xé
Sững héo hon lòng bỏ cuộc đua
Giã biệt lâu rồi sao nhớ nhỉ
Tình ơi khó cạn dẫu bao mùa
 
HANSY
*
ĐÃ THÁNG BA
 
Thời gian khẽ gọi phút giao mùa
Những vạt mây màu đủ sắc đua
Tháp cổ chao mình im nghĩ ngợi
Hồ trong toả nắng dịu thêu thùa
Trên trời gió thoảng làn say nhịp
Dưới cõi hoa bừng nhuỵ thả tua
Lặng lẽ đường đi mòn mỏi bước
Dòng trôi cuộc sống kẻ trêu đùa
 
Lời yêu mỏng tựa gió qua mùa
Én nhỏ chao bầy khẽ nhịp đua
Cảnh sắc yên bình nơi mộng lỡ
Trần gian tĩnh tại giấc mơ thùa
An nhàn khoả bút tìm dăm chữ
Rảnh rỗi ra đường dạo mấy tua
Cứ tưởng quên người ai đã gặp
Còn say giọng nói kẻ bông đùa
 
Minh Hien

Nhận xét

Bài đăng phổ biến