SỰ KIỆN 30.4
VÀI ĐIỀU ÍT BIẾT VỀ DƯƠNG VĂN MINH
Đại tướng Dương Văn Minh, nguyên quốc trưởng VNCH 1964, đồng thời cũng là
vị Tổng Thống 2 ngày cuối cùng của VNCH tháng Tư 1975, đã tạ thế ngày 6 tháng 8
năm 2001 tại bệnh viện Huntington Memorial, California, hưởng thọ 86 tuổi.
Thứ Bảy 18 tháng 8 năm 2001, là tang lễ Tướng Minh. Di hài vị tướng niên
trưởng của quân lực VNCH sẽ được hoả táng vào lúc 12 giờ trưa tại Rose Hills
Memorial Park (Skyrose Chapel), số 6888S. Workman Mill Rd., Whittier, CA 90608.
Đại tướng Nguyễn Khánh nói rằng trong tình thế đó đại tướng Minh không thể
làm gì hơn được. Sau khi nghe lại bài phỏng vấn trên radio, tôi ghi nhận điều
trích dẫn về niên trưởng Nguyễn Khánh không đúng. Đại tướng Khánh thực ra đã
không đồng ý với ý kiến đó. Ngược lại, ông Khánh nói rằng "Nếu cần đầu
hàng thì ai làm chẳng được, cần gì mà phải là đại tướng."
Tướng Dương Văn Minh là người đã gặp nhiều oan trái nhất. Có thể do lỗi của
chính ông. Về đại tướng, một cấp bậc mà ông không chấp nhận mà ông cũng không
bao giờ đeo lon đại tướng từ lúc được thăng cấp cho đến khi ông qua đời.
Ông Dương Văn Minh là người bị phê bình và oán trách khá nhiều, nhưng ông
lại là người ít lên tiếng để biện minh. Trong chỗ riêng tư và qua người con rể
của ông là đại tá Nguyễn Hồng Đài, ông đã nói như sau: "Viết để bào chữa
cho mình thì tôi không làm, viết để kể xấu người khác thì tôi càng không muốn."
Khi ông nhận chức trong hai ngày cuối cùng, ông rất cô đơn giữa một nội các khập
khiễng và hoàn toàn không nắm vững tình thế. Các tướng lãnh và cấp chỉ huy quân
đội thực sự hiểu rõ tình thế đều không có mặt. Vì vậy giới chức lãnh đạo Hải
Quân VNCH trước khi lên đường có ngỏ ý sẵn sàng chở tướng Dương Văn Minh đi vào
đêm 29 tháng 4-1975.
Tướng Minh quyết định ở lại và dự trù gửi gấm gia đình cho Hải Quân.
Nhưng bà Dương Văn Minh cũng nhất định ở lại với chồng và chỉ có gia đình con
gái và con rể đi vào giờ chót. Ông Minh cho biết là Cộng Sản đã phối trí pháo
chung quanh để khai hỏa đồng loạt dằn mặt Sài Gòn. Ông ở lại và chấp nhận tất cả
mọi hậu quả.
Ông cũng cho biết, qua lời con rể, đại tá Nguyễn Hồng Đài là người Mỹ đã
yêu cầu chính phủ của ông ra thông cáo mời họ ra đi. Cũng như ngày xưa, người Mỹ
đổ bộ vào miền Trung rồi mới xin chính phủ Việt Nam mời họ đến.
Sau khi đầu hàng, ông ở nhà chờ Cộng Sản kêu đi học tập. Ông nói rằng:
Khi cụ Huyền (tức phó tổng thống Nguyễn Văn Huyền) và ông Mẫu (tức thủ tướng
sau cùng Vũ Văn Mẫu) bị gọi đi học tập, mình ở nhà chờ đợi thật khó chịu.
Một năm sau, có một người nhận là "thủ trưởng" đem đến một
thùng sách nói là để ông học tập tại nhà. Tướng Minh nói: "Tôi không có
lòng dạ nào mà học tập, cũng chẳng thấy có gì cần học tập, xin anh cứ đem về."
Thùng sách nằm tại phòng khách. Bốn tháng sau khi thủ trưởng đến khảo sát nhưng
ông bị bệnh nên đã đem sách về.
Khi bị đau nặng chính phủ Hà Nội đề nghị ông đi Nga, sau là đi Đông Đức để
chữa bệnh nhưng ông từ chối. Gia đình ông yêu cầu cho đi Pháp nhưng cứ chờ đợi
mãi. Sau cùng được biết trước một ngày. Sáng hôm sau có xe chở ra phi trường
Tân Sơn Nhất, đến cửa phi cơ mới thấy vé máy bay và thông hành.
Viên phi công người Pháp được lệnh chờ và dành chỗ cho 2 người khách đặc
biệt lúc đó mới biết là ông bà cựu tổng thống Dương Văn Minh.
Khi phi cơ ra khỏi không phận Sài Gòn, viên phi công nói rằng dù vì lý do
gì mà chính quyền Cộng Sản yêu cầu ông cũng không quay lại.
Lúc đó ông Minh mới biết chắc là ông đã rời khỏi Việt Nam.
Bây giờ, trải qua bao nhiêu dâu bể, đại tướng Dương Văn Minh đã trở lại sống
bên cạnh một cộng đồng Việt Nam đông đảo tại Hoa Kỳ. Niên trưởng đã sống những
ngày cuối cùng khép kín, không phân trần, không tranh luận, không kết án và
không biện hộ.
Nhận xét
Đăng nhận xét