VỌNG KHÚC TÌNH XƯA
VỌNG KHÚC TÌNH XƯA
[Ngũ độ]
Tỉnh giấc tê lòng giữa phận côi
Mãi ngậm ngùi than càng tưởng nhớ
Hoài mong ngóng gặp chẳng quy hồi
Phai tàn khúc hẹn tiêu điều cảnh
Đổ vỡ câu thề trắng trợt vôi
Hận biển đời chua đầy rỗng tuếch
Đường duyên bỏ mặc nắng mưa bồi
Nên vàng đá rữa tợ màu vôi
Vành môi tẻ nhạt đìu hiu viếng
Tổ ấm buồn tênh lạnh lẽo hồi
Chẳng thiết tha lòng nơi hội diễm
Luôn rầu rĩ dạ chốn phòng côi
Từng đêm nhậu khướt tìm quên lãng
Có lẽ đời ta hoảng loạn rồi
*
DĨ VÃNG
Bao mùa khổ lụy vẫn hồn côi
Lời xưa hẹn gió chờ đưa tiễn
Bữa nọ nhờ mây nhắc phải hồi
Giũ sạch niềm yêu vào buổi tối
Gom đầy lộc trỗi hóa tình vôi
Đâu còn nghĩa vẹn tràn tươi sắc
Mãi gắng bình tâm gẩy nụ bồi
Tình đời bạc bẽo khác nào vôi
Từng câu ước hẹn thời xưa giữ
Những ý yêu thương thuở nọ hồi
Kỷ niệm ân nồng xây vững lối
Vườn hoa rũ lá loạn hồn côi
Từ nay truốt ngọc ngày thêm tỏ
Thắm lộng lòng ta cũng đủ rồi

Nhận xét
Đăng nhận xét