NGOÁI XƯA TÌM MẸ
NGOÁI XƯA TÌM MẸ
[Ngũ độ]
1
Tiễn bước chân người tận đẩu đâu
Lòng con dõi Mẹ chẳng phai mầu
Cam trằn trọc giấc lo mùa hỏng
Nhớ chở che đời đọng nghĩa sâu
Hữu ý tuỳ cơ dày dạn phẩm
Gầy nhom tổn thọ héo hon đầu
Thu về rả rích thêm sầu muộn
Để dạ cay xè giữa tiết ngâu
2
Thiên đường Mẹ đã bớt buồn chưa
Giã biệt đời con tủi kiếp thừa
Chẳng có ngày nao vòi vĩnh bạc
Đâu còn thuở ấy dỗ dành trưa
Sầu nheo nhóc phủ mồ côi quạnh
Mộng hão huyền giăng khó thoả vừa
Giữa chốn canh trường tim trẻ lạnh
Đau nhừ ngã sụm thoảng lòng mưa
3
Mãi vọng mùa xưa lá trải đường
Đưa người cảnh sắc đẫm mù sương
Trào tuôn mắt mũi trời cay nghiệt
Để lại mình con cõi bất thường
Ngõ cụt đau lòng sa sẩy ước
Trăm bề thống khổ ngậm ngùi thương
Giờ đây vắng Mẹ đời cơ nhỡ
Giữa cảnh thầm vang khúc đoạn trường
HANSY
*
LỜI TRƯỞNG NỮ
Con giờ viễn xứ Mẹ tìm đâu
Tóc bạc hoà sương đã đổi mầu
Cuộc sống vui nhiều nơi diễm cảnh
Tình yêu đẹp mãi thuở ban đầu
Thương ngày nắng đỏ hằn da thịt
Nhớ buổi mưa dầm đẫm giọt ngâu
Chỉ ước bình yên thầm thĩ gọi
Chờ mong trở lại mắt thôi rầu
*
LỜI THỨ NỮ
Khuya rồi Mẹ đã ngủ nhiều chưa?
Gió lạnh về đêm cửa khẽ lùa
Những tháng năm dài nuôi trẻ dại
Bao mùa vụ ngắn cõng làn mưa
Lời ru nhẹ nhõm chờ ban tối
Cánh võng êm đềm đợi buổi trưa
Cả quãng thời gian đầy hạnh phúc
Giờ đây nhớ lại vẫn như vừa...
*
LỜI ÚT NỮ
Hằn in bóng Mẹ cả con đường
Mỗi bước con về cảnh ruộng nương
Thuở trước tay bồng ra đoạn ngõ
Bây giờ tóc đã điểm mầu sương
Đời tuy vất vả nhiều giông bão
Tuổi vẫn bình an mấy dặm trường
Vững lái cho thuyền ra biển rộng
Xây nhà ấm ngọt bởi tình thương
Minh Hien
[Ngũ độ]
1
Tiễn bước chân người tận đẩu đâu
Lòng con dõi Mẹ chẳng phai mầu
Cam trằn trọc giấc lo mùa hỏng
Nhớ chở che đời đọng nghĩa sâu
Hữu ý tuỳ cơ dày dạn phẩm
Gầy nhom tổn thọ héo hon đầu
Thu về rả rích thêm sầu muộn
Để dạ cay xè giữa tiết ngâu
2
Thiên đường Mẹ đã bớt buồn chưa
Giã biệt đời con tủi kiếp thừa
Chẳng có ngày nao vòi vĩnh bạc
Đâu còn thuở ấy dỗ dành trưa
Sầu nheo nhóc phủ mồ côi quạnh
Mộng hão huyền giăng khó thoả vừa
Giữa chốn canh trường tim trẻ lạnh
Đau nhừ ngã sụm thoảng lòng mưa
3
Mãi vọng mùa xưa lá trải đường
Đưa người cảnh sắc đẫm mù sương
Trào tuôn mắt mũi trời cay nghiệt
Để lại mình con cõi bất thường
Ngõ cụt đau lòng sa sẩy ước
Trăm bề thống khổ ngậm ngùi thương
Giờ đây vắng Mẹ đời cơ nhỡ
Giữa cảnh thầm vang khúc đoạn trường
*
LỜI TRƯỞNG NỮ
Con giờ viễn xứ Mẹ tìm đâu
Tóc bạc hoà sương đã đổi mầu
Cuộc sống vui nhiều nơi diễm cảnh
Tình yêu đẹp mãi thuở ban đầu
Thương ngày nắng đỏ hằn da thịt
Nhớ buổi mưa dầm đẫm giọt ngâu
Chỉ ước bình yên thầm thĩ gọi
Chờ mong trở lại mắt thôi rầu
*
LỜI THỨ NỮ
Khuya rồi Mẹ đã ngủ nhiều chưa?
Gió lạnh về đêm cửa khẽ lùa
Những tháng năm dài nuôi trẻ dại
Bao mùa vụ ngắn cõng làn mưa
Lời ru nhẹ nhõm chờ ban tối
Cánh võng êm đềm đợi buổi trưa
Cả quãng thời gian đầy hạnh phúc
Giờ đây nhớ lại vẫn như vừa...
*
LỜI ÚT NỮ
Hằn in bóng Mẹ cả con đường
Mỗi bước con về cảnh ruộng nương
Thuở trước tay bồng ra đoạn ngõ
Bây giờ tóc đã điểm mầu sương
Đời tuy vất vả nhiều giông bão
Tuổi vẫn bình an mấy dặm trường
Vững lái cho thuyền ra biển rộng
Xây nhà ấm ngọt bởi tình thương

Nhận xét
Đăng nhận xét