SỰ KIỆN 30.4
Kỳ 4:
Chính phủ Dương Văn Minh với việc kết thúc chiến tranh
Trong "Hồi ký không tên", Lý Quý Chung cho biết
ngay từ những tuần lễ đầu của tháng 4.1975, khi nhóm ông Dương Văn Minh bàn việc
thay thế Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu thì hầu như mọi người đều khẳng định việc
thay thế Nguyễn Văn Thiệu chỉ là thay người cầm cờ trắng đầu hàng.
Tất cả những người có mặt đều chia sẻ thông tin này nhưng không ai đưa ra
đề nghị rút lui, và quyết định lựa chọn “Sẵn sàng thay Thiệu dù chỉ để cầm cờ
trắng đầu hàng1”.
Lý Quý Chung cũng cho biết trong buổi họp để dự kiến danh sách thành phần
chính phủ này “hầu như không ai hiện diện trong buổi họp ngày đó xem việc phân
phối các chiếc ghế trong chính phủ Dương Văn Minh như một thành đạt của cá nhân
mình, cái ghế chức tước giờ đây đã trở nên hết sức nặng nề, có thể mang lại nhiều
phiền toái hơn là quyền lực và danh vọng2”.
Cựu Tổng trưởng Thông tin của Chính phủ Dương Văn Minh cũng khẳng: “Thật
sự ông Minh chẳng có ảo tưởng gì về cái ghế tổng thống vào lúc này. Nó không
còn là quyền lực và địa vị. Nhưng nó vẫn còn có tác dụng nhất định để góp phần
đưa miền Nam đi đến một kết thúc bớt được những đổ máu vô ích3”.
Sau khi Trần Văn Hương đã chấp nhận trao quyền ngày 26.4.1975, bác sĩ Hồ
Văn Minh thuật lại: “…Sau buổi cơm trưa, tôi hỏi tướng Minh: “Theo đại tướng,
tình hình đã đến thế này, còn có thể làm gì được?”. Tướng Minh trầm ngâm một
lát rồi nói: “Tình hình tuy đen tối nhưng vẫn phải làm chính trị; tôi nghĩ bên
kia cũng cần mình4”.
Nguyễn Hữu Thái trong bài Dương Văn Minh và tôi cho biết những ngày cuối
tháng 4.1975, ông Dương Văn Minh đã gặp ông đưa ra hai mảnh giấy báo cáo mật
cho thấy ngân hàng trỗng rỗng và quân sự nguy ngập, và nói ông không vụ lợi “vì
lợi không còn gì, không cầu danh vì danh đến quốc trưởng là cùng; ông chỉ không
nỡ ngồi nhìn chết chóc5”.
Ông Dương Văn Minh là người biết rõ hơn ai hết bởi trước đó, ngày 24.4,
lúc 11 giờ trưa, Dương Văn Minh lên nhà Thủ tướng Trần Thiện Khiêm để gặp Trần
Văn Hương. Trần Văn Hương ngỏ ý mời ông Minh làm thủ tướng khi ông Hương làm tổng
thống. Tuy nhiên, đại tướng Dương Văn Minh nói rõ ông chỉ nhận quyền lãnh đạo
(tức làm tổng thống). Trần Văn Hương đã chua xót nói rằng “em đảo chánh qua
(qua tức là tôi - NV) đi6”. Tướng Minh nói “thầy đã hy sinh nên hy sinh luôn7”.
Vào lúc 3 giờ ngày 24.4, Dương Văn Minh đã gặp Thượng tọa Thích Trí Quang
tại chùa Ấn Quang. Thượng tọa Thích Trí Quang hứa ủng hộ ông Minh nhưng khuyến
cáo “coi chừng đại tướng phải là người cầm cờ trắng…8”. Đại tướng Dương Văn
Minh đã trả lời Thượng tọa Thích Trí Quang: “Thầy có thể thả chim phóng sanh… tại
sao tôi lại ngại phải cầm cờ trắng vì vấn đề nhân đạo9”. Đánh giá về quyết định
này của ông, một người trong nhóm của ông là Hồ Ngọc Nhuận cho rằng nếu theo
quan niệm của người Công giáo, Chúa Jesus đã giáng thế làm người để uống chén đắng
thế cho tất cả chúng ta, thì từ giờ phút quyết định này, đại tướng Dương Văn
Minh đã quyết định sẽ uống chén đắng cho đến giọt cuối cùng. Quyết định ra nhận
chức tổng thống vào thời điểm này chính là uống chén đắng, thứ mà ông đã cố xua
đi nhưng rồi lại nhận về: “Ông đã từng muốn xua đi chén đắng, để rồi cuối cùng
vẫn chấp nhận uống chén đắng cho tới cặn10”.
Khi thành lập chính phủ, ông Dương Văn Minh đã lựa chọn hầu như tất cả những
người có quan hệ với phía Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam. Luật
sư Nguyễn Văn Huyền trong bài Bao dung và chung thủy cho biết ông và luật sư
Nguyễn Hữu Thọ quen biết nhau từ khi học bên Pháp, sau này khi về Việt Nam họ
thân nhau “là bạn thân với nhau nên tôi biết khá rõ những hoạt động yêu nước của
anh từ khi anh lên Sài Gòn (1947)11”. Luật sư Nguyễn Văn Huyền cũng chính là
người đã bào chữa cho ông Nguyễn Hữu Thọ tại phiên tòa ngày 27.3.1950. Chính luật
sư Nguyễn Hữu Thọ cũng xác nhận luật sư Nguyễn Văn Huyền “là một trí thức yêu
nước12”.
“Chọn một phó tổng thống là bạn của người đứng đầu bên phía Chính phủ
Cách mạng lâm thời, điều ấy cũng có thể gợi lên nhiều suy nghĩ. Sau này, Chủ tịch
Nguyễn Hữu Thọ đã mời cụ Nguyễn Văn Huyền tham gia Mặt trận Tổ quốc Việt Nam (cụ
Nguyễn Văn Huyền có một người em gái cũng là một cán bộ cộng sản). Luật sư Vũ
Văn Mẫu, người được chọn làm thủ tướng có những người em cũng là cộng sản như
dược sĩ Vũ Thị Sửu, GS-TS Vũ Như Canh. Luật sư là người quyết liệt chống lại
chính sách kỳ thị tôn giáo của chính quyền Ngô Đình Diệm (…) Ngoài các nhân vật
nêu trên, nhìn vào thành phần nội các Vũ Văn Mẫu, chúng ta thấy có rất nhiều
nhân vật là những người thuộc thành phần thứ 3 và không dính líu đến chế độ
Nguyễn Văn Thiệu. Tổng trưởng Quốc phòng được chọn là một giáo sư đại học với
mong muốn đây là chính phủ hoàn toàn dân sự. Sau này, nhiều người của chính phủ
Vũ Văn Mẫu đã tham gia vào chế độ mới13”.
Giải thích với Tổng trưởng Thông tin Lý Quý Chung về việc lựa chọn Giáo
sư Bùi Tường Huân làm Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, ông Dương Văn Minh cho biết
“Chính phủ của mình đâu có mục đích tiếp tục chiến tranh. Một bộ trưởng dân sự
và là một giáo sư đại học làm Bộ trưởng Quốc phòng thể hiện cụ thể ý muốn hòa
bình của anh em mình…14”.
Trước khi quân giải phóng miền Nam Việt Nam vào Sài Gòn, ngoài xã hội đã
có những lời rỉ tai nhau về một Sài Gòn sẽ có cuộc “tắm máu”. Lý Quý Chung
trong Hồi ký không tên cho biết: “Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ James Schlesinger nói
với quốc hội Mỹ rằng nếu cộng sản chiến thắng sẽ có 200.000 người Việt Nam bị
giết15”. Thế nhưng, một Sài Gòn đã được giữ gần như hoàn toàn không đổ nát, người
dân Sài Gòn hồ hởi đón chào quân giải phóng và tham gia ngay vào việc lập lại
trật tự, giữ gìn trật tự cho Sài Gòn sau ngày 30.4.1975. Tất nhiên, kết quả này
là sự cộng hưởng của nhiều nhân tố, đặc biệt là khát vọng thống nhất đất nước của
người dân Việt Nam, trong đó có vai trò của cả hai phía, phía quân giải phóng
và phía chính phủ Dương Văn Minh và bản thân Tổng thống Dương Văn Minh.
Có hai việc rất quan trọng, quyết định đến việc giảm tối đa thiệt hại cho
các bên trong cuộc chiến, đó là việc ông Dương Văn Minh đã cử chuẩn tướng Nguyễn
Hữu Hạnh, một cơ sở nòng cốt của Ban Binh vận Trung ương Cục miền Nam làm Phụ
tá Tổng tham mưu trưởng quân đội Sài Gòn, và thẩm phán Triệu Quốc Mạnh, một đảng
viên cộng sản nằm vùng được ông Dương Văn Minh bổ nhiệm nắm Bộ Chỉ huy Cảnh sát
Sài Gòn-Gia Định. Trên cương vị chỉ huy Cảnh sát đô thành, theo chỉ đạo của Tổng
thống Dương Văn Minh, ông Triệu Quốc Mạnh đã ra lệnh thả hết tù chính trị. Triệu
Quốc Mạnh còn giải giáp toàn bộ lực lượng cảnh sát đô thành Sài Gòn-Gia Định với
17.000 quân, một con số mà ông sửng sốt vì “không ngờ lớn như vậy16”.
Nếu so sánh tất cả những đánh giá, nhận định nêu trên về ông Dương Văn
Minh, có thể thấy ông là người đã chủ trương hòa bình, hòa hợp, hòa giải dân tộc
từ rất sớm, được thể hiện ở những việc làm cụ thể như đã nêu: Phá ấp chiến lược,
không đồng ý bỏ bom phá đê điều miền Bắc; tập hợp xung quanh mình những người
đã quan hệ với Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam như Nguyễn Hữu Hạnh,
Triệu Quốc Mạnh, Nguyễn Văn Diệp, Hồ Ngọc Nhuận, Lý Chánh Trung… Danh sách các
thành viên chính phủ cuối cùng của chế độ Sài Gòn đã thể hiện rất rõ tư tưởng
nhất quán mong muốn hòa bình của chính phủ Dương Văn Minh.
Nhận xét
Đăng nhận xét