Bài thơ TRE VIỆT NAM

được khắc vào Bia thơ kỷ niệm

Một tấm đá lớn khắc những vần thơ trong bài thơ nổi tiếng Tre Việt Nam cùng bút tích của tác giả - nhà thơ Nguyễn Duy - vừa được đặt tại khuôn viên công sở UBND phường Đông Vệ, TP Thanh Hóa. 


Tấm bia đá khắc bài thơ Tre Việt Nam của nhà thơ Nguyễn Duy - Ảnh: Nguyễn Quỳnh

Đây là công trình Bia thơ kỷ niệm của chính quyền, người dân phường Đông Vệ - quê hương nhà thơ Nguyễn Duy, nhằm tôn vinh sự nghiệp thơ ca của ông.

Tấm bia đá khắc bài thơ Tre Việt Nam màu xanh có chiều rộng 1m, cao 2,35m, nặng 1,7 tấn, hình búp măng có nguồn gốc từ quê ngoại nhà thơ Nguyễn Duy ở huyện Hà Trung (Thanh Hóa). Cạnh tấm bia được trồng một bụi tre. 

Tên tuổi của nhà thơ Nguyễn Duy gắn liền với các bài thơ như: Cầu Bố, Đò Lèn, Hơi ấm ổ rơm, Ánh trăng... Nhưng có lẽ bài thơ Tre Việt Nam - tác phẩm đã được giải nhất cuộc thi thơ của tuần báo Văn nghệ năm 1972 - 1973, là bài thơ được nhiều thế hệ người Việt Nam trân quý, thuộc lòng.

Ông Nguyễn Việt Hùng - bí thư kiêm chủ tịch UBND phường Đông Vệ (TP Thanh Hóa) - cho biết bia đá được đặt trong khuôn viên công sở phường, như một thông điệp gửi gắm tới các thế hệ hôm nay và mai sau luôn mang trong từng suy nghĩ, từng việc làm của mình những phẩm chất truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt Nam, con người Việt Nam được Nguyễn Duy khái quát trong bài thơ Tre Việt Nam.                                                                                      
TER VIỆT NAM

Tre xanh 
Xanh tự bao giờ?
Chuyện ngày xưa... đã có bờ tre xanh 
Thân gầy guộc, lá mong manh
Mà sao nên lũy nên thành tre ơi?
Ở đâu tre cũng xanh tươi
Cho dù đất sỏi đất vôi bạc màu 
Có gì đâu, có gì đâu
Mỡ màu ít chắt dồn lâu hoá nhiều
Rễ siêng không ngại đất nghèo
Tre bao nhiêu rễ bấy nhiêu cần cù
Vươn mình trong gió tre đu
Cây kham khổ vẫn hát ru lá cành
Yêu nhiều nắng nỏ trời xanh
Tre xanh không đứng khuất mình bóng râm 
Bão bùng thân bọc lấy thân
Tay ôm tay níu tre gần nhau thêm
Thương nhau tre không ở riêng
Lũy thành từ đó mà nên hỡi người
Chẳng may thân gãy cành rơi
Vẫn nguyên cái gốc truyền đời cho măng
Nòi tre đâu chịu mọc cong
Chưa lên đã nhọn như chông lạ thường
Lưng trần phơi nắng phơi sương
Có manh áo cộc tre nhường cho con 
Măng non là búp măng non
Đã mang dáng thẳng thân tròn của tre
Năm qua đi, tháng qua đi
Tre già măng mọc có gì lạ đâu 
Mai sau,
Mai sau,
Mai sau...
Đất xanh tre mãi xanh màu tre xanh

Nguyễn Duy


HÀ ĐỒNG



Nhận xét

Bài đăng phổ biến