ẨN ỨC CHAN LÒNG
ẨN ỨC CHAN LÒNG
[Ngũ độ]
Mùa thương khánh kiệt cũng lâu rồi
Phai nồng nã khúc thành ngưng chuyện
Khiến chỏng chơ tình buộc rẽ đôi
Ngõ nhớ buồn tênh gầy guộc cảnh
Vườn yêu bạc phếch khẳng khiu chồi
Đêm hờn dỗi kiếp sầu hiu quạnh
Ẩn ức chan lòng trĩu nặng môi
Phận bão bùng xoay khó nẩy chồi
Giả dối sàm ngôn hờ hững bạn
Chua lè hạnh phúc tẽn tò đôi
Đành dang dở mộng ngùi chia cắt
Chịu lỡ làng duyên hỏng mất rồi
Đảo lộn câu thề mơ tắc nghẽn
Ba đào khổ luỵ giẫm lòng tôi
*
VÌ ĐÂU
Thật tỏ niềm xưa vỡ bét rồi
Gió đã bôi tình thân lạc nẻo
Ai vừa phủi nghĩa sự lìa đôi
Vì đâu liễu héo chờ đơm nụ
Bởi thế nhài khô rõ gọi chồi
Vẫn tại phai mờ sau đổ đốn
Cho dòng nức nở tệ bờ môi
Níu giữ mùa đi liệu nảy chồi
Để thiết tha này đan ngõ hạ
Xua hờ hững đó dạo lần đôi
Bờ hoa trải vẹn lòng mơ mãi
Lạch biển hoà ca bến vỡ rồi
Lỡ ái tim mòn đau vạn thuở
Xin đừng ảo não khóc vì tôi

Nhận xét
Đăng nhận xét