QUỲNH

 
QUỲNH
 
Có một thời
tôi đi qua nhà người khác như đi qua một đoạn đời quen
không ai gọi đó là điều gì đặc biệt
nhưng mọi thứ đều tự nhiên như thể đã được cho phép từ trước
 
có chè để dành cho tôi
có những lần nhờ tra từ điển
có những buổi ngồi học dưới cùng một mái nhà
và cả những lúc phải xuống hầm tránh pháo kích
mà vẫn tiếp tục làm bài như không có gì xảy ra
 
tôi không nói thẳng
chỉ viết một tản văn
bóng gió như một cách thử độ sâu của im lặng
 
vài ngày sau
một mảnh giấy gấp bốn được đưa ra lúc ra về
không dài
không giải thích
nhưng đủ rõ để mọi thứ dừng lại đúng chỗ của nó
 
tôi hiểu
hoặc ít nhất tôi nghĩ mình hiểu
và tôi không quay lại nhà đó nữa
 
không phải vì giận
mà vì một thứ ranh giới vừa được đặt xuống
mà không cần tranh luận thêm
 
nhiều năm sau
tôi đi qua những mối quan hệ khác
có cái dài hơn một năm
có cái kéo dài gần bốn năm
mọi thứ vẫn tiếp tục như bình thường
 
nhưng có một thứ không rời đi hẳn
 
tôi đặt một quy tắc cho tên gọi của con cháu mình
như một cách giữ lại trật tự của ký ức
không phải để nhắc ai
cũng không phải để tìm lại điều gì
 
chỉ là có một chữ
tôi không nói ra trước mặt gia đình
 
“Quỳnh”
 
nó không còn là người
cũng không còn là câu chuyện
chỉ là một dấu nhỏ
nằm yên trong hệ thống đời sống của tôi
không cần ai hiểu
HANSY

Nhận xét

Bài đăng phổ biến