CÁNH HOA KHÔ


 
CÁNH HOA KHÔ
 
Ngày ấy
anh hái trộm một đóa hoa dại
trên hàng rào của một ngôi nhà ven đường.
 
Không phải hoa hồng
không phải loài hoa ai cũng gọi được tên.
 
Chỉ là một bông hoa nhỏ
đủ để một chàng trai nghèo tin rằng
nó đẹp.
 
Anh ép khô nó
giữa những trang thơ chép tay suốt mấy tháng trời
rồi đem tặng em.
 
Từ đó,
 
cánh hoa ngủ yên
giữa những câu thơ tình của người khác
và những câu thơ vụng về của riêng anh.
*
Hai căn bếp sát nhau.
 
Mỗi chiều nhóm lửa
em lại hát:
 
"Hái trộm hoa rừng cho em..."
 
Anh nằm trên tấm phản cũ
nghe tiếng hát bay qua vách bếp
mà tưởng như cả đời mình
chỉ cần có vậy.
*
Rồi có ngày
 
dòng sông hiện ra.
 
Con thuyền chở em
rời bến cũ.
 
Người ta bảo rằng trên đường về nhà chồng
em mở cuốn thơ năm ấy.
 
Đọc xong bài nào
em xé bài ấy.
 
Từng trang giấy bay xuống nước
như những con chim giấy
không tìm được đường quay lại.
 
Những câu thơ anh chép bằng tuổi trẻ
trôi theo sóng.
*
Những điều chưa nói thành lời
trôi theo sóng.
 
Một quãng đời rất xanh
cũng trôi theo sóng.
 
Chỉ còn lại
 
cánh hoa khô.
 
Nó nằm cuối cùng
giữa hai bìa sách.
 
Mỏng manh đến mức
chỉ một cái chạm tay cũng có thể vỡ.
 
Nhưng lại đi cùng em
lâu hơn tất cả những bài thơ.
*
Khi quê chồng đã gần tới
 
em mới mở trang cuối.
 
Lấy cánh hoa ra.
 
Nó không còn hương nữa.
 
Không còn màu nữa.
 
Chỉ còn một hình bóng mong manh
của một mùa thương cũ.
 
Rồi em thả nó xuống sông.
*
Có những mối tình
 
không chết vào ngày chia tay.
 
Không chết vào ngày người ta lấy chồng.
 
Mà chết rất chậm
 
trên một dòng sông nào đó,
 
khi cánh hoa cuối cùng
 
rời khỏi tay người giữ nó.
HANSY

Nhận xét

Bài đăng phổ biến