ÔNG GIÀ BẾN NGỰ
ÔNG GIÀ BẾN NGỰ
[Ngũ độ]
Bến Ngự lui về giữa bủa vây
Bền gan trí lực chẳng hao gầy
Môi mằn mặn bởi ngùi chân lý
Não héo hon vì quạnh cỏ cây
Cám cảnh tù nhân buồn bã sượng
Giằng co nhiệt huyết ngổn ngang đầy
Thôi đành giã biệt hùng ca ấy
Một mảnh ghe chèo đẫm nước mây
Gieo sầu ẩn ức giữa ngàn mây
Ngẫm mệnh trời trao quả khó đầy
Lý tưởng trầm luân vàng vọt não
Anh hùng cảm thán sõng soài cây
Làm nhem nhuốc cảnh chìm đen bạc
Khiến rã rời tâm phủ guộc gầy
Thế sự cay xè ta lãnh đủ
Ba đào nghẹt thở ván cờ vây
HANSY
*
ĐÊM TÀN BẾN NGỰ
Đêm tàn Bến
Ngự nỗi buồn vây
Cảnh lặng vầng trăng gác liễu gầy
Giọng vẳng Nam Bình len kẽ lá
Âm trầm Mái Đẩy đọng vòm cây
Sầu vương buổi ấy thời hoa mộng
Nuối những ngày xa tuổi ngọc đầy
Bãi lạnh đưa về cơn gió thoảng
Se lòng gơi nhớ thuở đường mây
Những áng sương mờ nhạt nẻo mây
Chiều phai phủ lạnh bến sông đầy
Chim về gọi tổ ngoài truông lá
Đóm cũng gom đàn giữa vạt cây
Bản nhạc ru tình nâng sóng vỡ
Bài thơ gợi cảnh níu trăng gầy
Đây Thừa Phủ vắng sầu nao dạ
Mộng giữa đêm tàn chỉ bóng vây
Nguyễn Hữu Trí
*
Ông già Bến Ngự là biệt danh của cụ Phan Bội Châu khi bị Pháp giảm lỏng tại Huế.
Phan Bội Châu sinh ngày 26 tháng 12 năm 1867 tại Nghệ An– Mất ngày 29 tháng 12 năm 1940 tại Huế. Thọ 72 tuổi.
Như một cơ duyên, sau bao tháng năm dọc ngang bôn ba đấu tranh, tìm đường cứu nước, những ngày cuối đời của chí sĩ Phan Bội Châu gắn liền với Huế trong hình ảnh khó quên “Ông già Bến Ngự”. Đó là vào năm 1925, cụ Phan bị bắt tại Thượng Hải (Trung Quốc), ngay lập tức bị thực dân Pháp đưa về Hà Nội. Và rồi, trước phong trào đấu tranh của nhân dân cả nước đòi ân xá, thực dân Pháp buộc phải đưa cụ về giam lỏng tại Huế cho đến ngày mất, ròng rã 15 năm trời.
[Ngũ độ]
Bền gan trí lực chẳng hao gầy
Môi mằn mặn bởi ngùi chân lý
Não héo hon vì quạnh cỏ cây
Cám cảnh tù nhân buồn bã sượng
Giằng co nhiệt huyết ngổn ngang đầy
Thôi đành giã biệt hùng ca ấy
Một mảnh ghe chèo đẫm nước mây
Ngẫm mệnh trời trao quả khó đầy
Lý tưởng trầm luân vàng vọt não
Anh hùng cảm thán sõng soài cây
Làm nhem nhuốc cảnh chìm đen bạc
Khiến rã rời tâm phủ guộc gầy
Thế sự cay xè ta lãnh đủ
Ba đào nghẹt thở ván cờ vây
*
ĐÊM TÀN BẾN NGỰ
Cảnh lặng vầng trăng gác liễu gầy
Giọng vẳng Nam Bình len kẽ lá
Âm trầm Mái Đẩy đọng vòm cây
Sầu vương buổi ấy thời hoa mộng
Nuối những ngày xa tuổi ngọc đầy
Bãi lạnh đưa về cơn gió thoảng
Se lòng gơi nhớ thuở đường mây
Chiều phai phủ lạnh bến sông đầy
Chim về gọi tổ ngoài truông lá
Đóm cũng gom đàn giữa vạt cây
Bản nhạc ru tình nâng sóng vỡ
Bài thơ gợi cảnh níu trăng gầy
Đây Thừa Phủ vắng sầu nao dạ
Mộng giữa đêm tàn chỉ bóng vây
*
Ông già Bến Ngự là biệt danh của cụ Phan Bội Châu khi bị Pháp giảm lỏng tại Huế.
Phan Bội Châu sinh ngày 26 tháng 12 năm 1867 tại Nghệ An– Mất ngày 29 tháng 12 năm 1940 tại Huế. Thọ 72 tuổi.
Như một cơ duyên, sau bao tháng năm dọc ngang bôn ba đấu tranh, tìm đường cứu nước, những ngày cuối đời của chí sĩ Phan Bội Châu gắn liền với Huế trong hình ảnh khó quên “Ông già Bến Ngự”. Đó là vào năm 1925, cụ Phan bị bắt tại Thượng Hải (Trung Quốc), ngay lập tức bị thực dân Pháp đưa về Hà Nội. Và rồi, trước phong trào đấu tranh của nhân dân cả nước đòi ân xá, thực dân Pháp buộc phải đưa cụ về giam lỏng tại Huế cho đến ngày mất, ròng rã 15 năm trời.
Nhận xét
Đăng nhận xét