NHỚ MÃI ƠI NGƯỜI
NHỚ MÃI ƠI NGƯỜI
[TNT]
Nhớ hôm ngỏ ý dệt duyên đầu
Nhớ mê mẩn sắc xinh ngời diệu
Nhớ nỉ non lời ngọt thắm sâu
Nhớ buổi lên cầu mơn mởn gió
Nhớ khi xuống biển véo von lầu
Nhớ bao kỷ niệm ngày xưa cũ
Nhớ sũng nên lòng điểm giọt châu
Nhớ khúc tình ca rẻo góc lầu
Nhớ mãi hồng nhan ngào ngạt biếc
Nhớ hoài ngọc nữ mặn mà sâu
Nhớ dai dẳng chuyện tàn mơ cuối
Nhớ điệu đà hôm hẹn ước đầu
Nhớ mộng trăng thề nay đã tắt
Nhớ nhiều dạ khổ lại càng lâu
*
THƯƠNG HOÀI NHÉ CẬU
Thương đã nhìn yêu tự lúc đầu
Thương mái đầu ai màu điểm bạc
Thương vầng trán họ vết hằn sâu
Thương lo ấy lạnh hôm trời trở
Thương sợ người đau buổi gió lầu
Thương bởi là thương ừ vậy đó
Thương rồi chớ để mắt nhòe châu
Thương cho đắm lịm sắc hương lầu
Thương xây mãn kiếp tình nồng mặn
Thương dệt muôn đời nghĩa đượm sâu
Thương nhớ hoài như lần mới gặp
Thương yêu mãi tựa phút ban đầu
Thương trao đến họ lời êm ả
Thương gửi cho người mộng đã lâu.
Nhận xét
Đăng nhận xét