Thứ Sáu, 23 tháng 11, 2018

MẸ


195
MẸ
[Ngũ độ]

Mẹ đã đi vào chốn ngủ đông
Làm con nuối lặng giữa thơ lòng
Còn đâu diệu cảm ngày mơ ước
Bỗng hết ân tình thuở vợi trông
Mãi nhớ chiều nao người dạ khổ
Hoài thương buổi khó mẫu lưng gồng
Giờ đây nẻo ấy đời cô quạnh
Có hiểu tim này rạn vỡ không

Có hiểu tim này rạn vỡ không
Niềm đau giã biệt tái tê gồng
Lời ru vắng bặt hờn thăm thẳm
Giọng hát xa vời dỗi ngóng trông
Lại tưởng hình như người vẫn đó
Mà luôn cứ ngỡ mặt in lòng
Con hoài nhắc nhủ trong hồn mãi
Mẹ đã đi vào chốn ngủ đông

HANSY

NHỚ THƯƠNG MẸ

Nhớ Mẹ âm thầm giữa buổi đông
Dường nghe tiếng gọi khẽ nơi lòng
Bao ngày rã rượi chờ tim ngóng
Những tối tiêu điều ủ dạ trông
Thuở ấu thơ thường đôi sọt cõng
Thời niên thiếu vẫn một vai gồng
Đời bươn trải nhọc nhằn vương bóng
Cũng bởi con còn dại biết không

Cũng bởi con còn dại biết không
Vì thương lũ trẻ cố lên gồng
Thân nghèo quá vãng nào mơ mộng
Tuổi xế bây giờ lại dõi trông
Mãi khắc tình sâu thầm gửi giọng
Hoài mang nghĩa cả chặt ghi lòng
Chân trời góc bể xa vời vọng
Nhớ Mẹ âm thầm giữa buổi đông

Minh Hien


MẸ ƠI
[Ngũ độ]

Thương hoài dáng Mẹ giữa chiều đông
Tất tả mù sương sũng lịm lòng
Kĩu kịt vai gầy thân rát bỏng
Âm thầm dạ héo tuổi mờ trông
Đời con rỡ nghiệp ơn chèo chống
Phận trẻ ngời tên nghĩa gánh gồng
Nẻo hiếu chưa đền lơ lễ trọng
Nên giờ ước nguyện mãi thành không

Nên giờ ước nguyện mãi thành không
Dẫu muốn nào đâu được sẻ gồng
Mỗi tối con hằng theo ủ mộng
Bao chiều dạ vẫn ngước mù trông
Im lìm dáng mẫu bên ngoài cổng
Khắc khoải hồn thơ chạnh giữa lòng
Chỉ có mưa buồn âm xõa vọng
Thương hoài dáng Mẹ giữa chiều đông

HANSY

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét